Nhạc sư Vĩnh Bảo dạy nhạc bốn phương


Nhạc sư Vĩnh Bảo dạy nhạc bốn phương

thứ 5, 21/01/2010 09:05:07-

 

 
 
 
Ngón tay nhạc sư Vĩnh Bảo vẫn nhuần nhuyễn lướt trên phím đàn, ngày ngày miệt mài dạy học trò. Ông cũng nhanh gọn trong từng cú rê chuột, từng động tác “click”, bởi học trò ông không chỉ có người Việt Nam, họ còn là người Mỹ, người Pháp, người Trung Quốc… và ông dạy họ qua internet.

Người ta gọi ông là nhạc sư, vì ngoài khả năng chơi điêu luyện hầu hết nhạc cụ dân tộc Việt Nam, ông còn là người chế tác đàn. Chỉ nghe một âm rung của đàn, ông đã biết nó có khuyết tật gì. Cho đến nay, nhắc đến đàn tranh, người ta không thể không nói đến việc ông tạo thêm dây đàn thứ 17 và sau đó là 21 (đàn tranh ban đầu chỉ có 16 dây).

5 tuổi biết đàn

“Lúc tôi mang cây đàn tranh 17 dây, ai cũng cười. Họ còn chế nhạo tôi tạo đàn cho người có bàn tay 6 ngón”, nhạc sư Vĩnh Bảo kể. Nhưng khi ông trình diễn bằng cây đàn ấy, nhiều người đã phải ngả mũ kính phục. 

Năm 1935, trong một đêm trăng sáng nghe tiếng ếch vang, ông nghiên cứu tạo âm thanh ấy bằng tiếng đàn, chế ra dây tỳ và dây xề liêu trên đàn gáo. 

Nhạc sư Vĩnh Bảo (trái) và GS Trần Văn Khê cùng nhau dạo một khúc đàn. Ảnh: Võ Hà

Những sáng tạo đặc biệt ấy sinh ra từ một nền tảng dày dặn về âm nhạc. Sinh trong một gia đình mà cha, anh chị em đều biết chơi nhạc cụ dân tộc, từ khi 5 tuổi, cậu bé Nguyễn Vĩnh Bảo đã biết gảy đàn đoản, sau đó là đàn tranh, độc huyền cầm, mandoline, guitar, violon và piano. Đến năm 10 tuổi, cậu đã tham gia chế tác đàn. Cho đến nay, ông đã thọ giáo hơn 200 nhạc sư về nhạc cụ dân tộc, trong đó có các nghệ nhân nổi tiếng của cả 3 miền Nam Trung Bắc, như thầy Sáu Tý, Năm Nghĩa, Hai Lòng, Ba Sáng… 

Năm 1960, ông lập ban nhạc Tinh Hoa với sự tham gia của nhiều ca sĩ, nhạc sĩ về nhạc tài tử miền Nam, biểu diễn trên đài phát thanh. Sau đó ông đem ngón đàn của mình đi chinh phục thính giả phương Tây. Năm 2008, chính phủ Pháp tặng ông huân chương Văn học nghệ thuật (Offcier des Arts et des Lettres). Trước đó, tại nước nhà, ông đã nhận được giải thưởng Đào Tấn.

 

‘Tôi già rồi mà…’

Không thích xuất hiện nhiều, nhạc sư Vĩnh Bảo chọn cách sống lặng lẽ cùng tiếng đàn và thơ ca trong căn nhà nhỏ ở quận Bình Thạnh (TP HCM), tiếp các nhà âm nhạc học từ các nước tìm đến đàm đạo.

Ông chẳng lấy làm lạ khi giới trẻ đi tìm học những cái mới, chứ không phải những tinh hoa cổ truyền. “Chúng ta đã nói quá nhiều về bảo tồn, nhưng chưa có ai nói được bảo tồn cụ thể là làm những gì? Thế nên đừng trách khi lớp trẻ không mặn mà với những làn điệu truyền thống”, ông nói. Chính vì thế, ông rất quý những người trẻ tìm đến học đàn, tận sức truyền lại những gì mình có cho họ.

Ngược lại, ông cũng luôn lắng nghe và tiếp nhận. “Thậm chí học trò mình cũng có thể là thầy mình. Đôi khi mình am hiểu về kỹ thuật, nhưng lại không có sự trong sáng như học trò. Tôi già rồi mà”, ông đùa.

Hằng ngày, trực tiếp hoặc qua internet, ông hướng dẫn học trò những kỹ thuật tạo âm rung, tạo âm bi, âm vui… Nhưng không phải ai cũng học được chất thiền trong âm nhạc của ông. Ông bảo, khi người ta trải qua nhiều dâu bể, đi một chặng đường quá dài trên cuộc đời này, thấu hiểu những vô thường của cuộc sống, tự khắc tiếng đàn sẽ khác đi…

 

“Tôi xem nhạc sư Vĩnh Bảo như một người thầy lớn. Cho đến nay tôi vẫn chưa nghe được tiếng đàn nào sâu sắc và điêu luyện hơn của ông ấy. Không chỉ tài hoa trong ngón đàn, ông ấy còn thành thạo tiếng Anh, Pháp, và dạy được học trò đến từ nhiều nước”, GS Trần Văn Khê.

 

Theo www.baodatviet.v

http://www.tinmoi.vn/Nhac-su-Vinh-Bao-day-nhac-bon-phuong-01110469.html

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s