Âm nhạc dân tộc mất dần chỗ đứng


Âm nhạc dân tộc mất dần chỗ đứng.

Âm nhạc dân tộc mất dần chỗ đứng

Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2013-09-22
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ

In trang này

09222013-tradi-musi-los-pop-sta.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Dàn nhạc dân tộc Việt Nam (thuộc Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam) biểu diễn tại Nhà hát lớn Hà Nội (2010)

Dàn nhạc dân tộc Việt Nam (thuộc Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam) biểu diễn tại Nhà hát lớn Hà Nội (2010)

Courtesy vnam.edu

 Nghe bài này

Nghệ thuật dân tộc đang trở nên bơ vơ, lạc lõng trước cơ chế thị trường, xu hướng sính nhạc ngoại, quay lưng với âm nhạc dân tộc của phần lớn giới trẻ ngày càng đáng báo động…hay nhạc dân tộc thưa vắng người nghe, mất dần bản sắc, biến dạng và mất chất… đang là những điều trăn trở suy nghĩ của nhiều nhà nghiên cứu và thẩm định âm nhạc tại Việt Nam.

Trách nhiệm về ai

Những điều tâm huyết này đã được chia sẻ trong hội thảo khoa học “Âm nhạc dân tộc với cuộc sống hôm nay” do Trung tâm nghiên cứu bảo tồn và phát huy âm nhạc dân tộc tổ chức hồi tháng 8 vừa qua tại TPHCM.

Nếu nhìn vào thực trạng của âm nhạc Việt Nam, người ta thực sự lo lắng khi thấy đa số thanh thiếu niên hiện giờ rất sành điệu với các trào lưu pop, rock, nhạc Hàn, nhạc Hoa, anh Ngữ mà đang quay lưng lại với chính âm nhạc dân tộc, âm nhạc dân tộc đang mất dần vị trí trong thị hiếu nghe nhìn trong giới trẻ Việt. Liệu đó là lỗi của họ, của những người nghệ sĩ làm nhạc dân tộc hay xét rộng ra là lỗi của một chính sách bảo tồn các di sản văn hóa phi vật thể của Việt Nam? Câu hỏi hẳn không dễ trả lời phải không thưa quí vị?

Tính cho đến thời điểm này, Việt Nam đã có 5 di sản văn hóa phi vật thể liên quan đến âm nhạc được UNESCO (Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên Hiệp Quốc) công nhận là di sản văn hóa phi vật thể và truyền khẩu nhân loại, đó là: nhã nhạc cung đình Huế, Không gian văn hóa Cồng chiêng Tây Nguyên, Ca trù, Quan họ và Hát Xoan Phú Thọ.  Nhưng vì sao giới trẻ ngày càng thờ ơ lãnh đạm với âm nhạc dân tộc, vì sao nhiều năm trời, dòng nhạc dân tộc không có tác phẩm nào thực sự xứng tầm… Chia sẻ với chúng tôi những băn khoăn, trăn trở của dòng nhạc dân tộc, G.S, T.S Trần Quang Hải, người bỏ tâm huyết nghiên cứu nhạc dân tộc nhiều chục năm qua, tỏ rõ lo âu:

Vấn đề bảo tồn dân ca người ta đã nói rất nhiều, nhưng đến khi thực hiện lại không có gì hết. Thí dụ về ca trù…ca trù được tôn vinh là di sản văn hóa phi vật thể do UNESCO phong tặng năm 2009…bây giờ tại Việt Nam, tôi thấy những nghệ sĩ lớn tuổi không được giúp đỡ, bồi dưỡng, còn những người trẻ thì lại hướng về nhạc ngoại lai, nhạc Hàn, nhạc Tây phương

G.S, T.S Trần Quang Hải

 

 

 

Vấn đề bảo tồn (dân ca) người ta đã nói rất nhiều, nhưng đến khi thực hiện lại không có gì hết. Tôi lấy một thí dụ về ca trù. Kể từ khi ca trù được tôn vinh là di sản văn hóa phi vật thể do UNESCO phong tặng năm 2009. Theo luật của UNESCO, khi được đưa vào danh sách của di sản văn hóa phi vật thể cần được khẩn cấp cứu trợ, trong vòng 4 năm phải làm kiến nghị báo cáo đưa ra tất cả những gì cho thấy rằng bảo tồn có được chính phủ lưu ý tới cũng như vấn đề phát triển và phát triển như thế nào. Sau 4 năm, bây giờ tại Việt Nam, tôi thấy những (nghệ sĩ) lớn tuổi không được giúp đỡ, bồi dưỡng, còn những người trẻ thì lại hướng về nhạc ngoại lai, nhạc Hàn, nhạc Tây phương, hip hop, techno, rap rồi nhạc pop.

 

Hát then đàn Tính. daibieunhandan.vn
Hát then đàn Tính. daibieunhandan.vn


 

 

Thưa quí vị, theo giáo sư Trần Quang Hải, những người đi học về đàn tranh hay các nhạc cụ cổ truyền khi ra trường rất khó kiếm được việc làm mưu sinh, còn những người đi học ca trù thì tương lai cũng không biết làm sao cả, trong khi những nghệ sĩ này phải bỏ ra 5 – 7 năm để học tập, chưa kể điều kiện học tập còn nhiều thiếu thốn. G.S Trần Quang Hải chia sẻ thêm:

 

Còn những loại khác như quan họ, hát xoan… chúng ta có rất nhiều, nói rất nhiều, ai nấy cũng đều muốn truyền thống âm nhạc của tỉnh, của làng mình phát triển và kêu gọi, để sao cho loại nhạc đó được phát triển đúng theo đường lối của ông cha ta để lại. Thế nhưng, bây giờ càng ngày càng đi xa, mang lên sân khấu, pha trộn với những điệu vũ vào trong đó, thí dụ, hát quan họ giờ không còn hát chay, hát mộc nữa mà là phải hát có nhạc đệm, thành ra tất cả những điều đó hoàn toàn đi sai hết so với những gì mà UNESCO đưa ra để giúp cho những truyền thống đó được bảo tồn một cách chính xác.

 

Tìm giải pháp

 

Dưới góc nhìn của một người đã dành nhiều thời gian nghiên cứu về âm nhạc dân tộc, cũng như đã từng góp ý nhiều cho nghệ thuật dân gian nước nhà trong những đợt xét tặng của UNESCO cho các di sản văn hóa phi vật thể Việt Nam, G.S Trần Quang Hải cho rằng, một mặt nhờ có phong tặng của UNESCO mà các thể loại dân ca truyền thống của VN được bè bạn quốc tế biết đến nhiều hơn, nhưng mặt tiêu cực lại là ý thức của những người khai thác và sử dụng các giá trị văn hóa này, họ đã khiến cho các truyền thống đó bị đi sai lệch:

 

Chúng ta cần phải nhận thức rằng những báu vật sống ngày càng ra đi và để lại một lỗ trống rất lớn, không có một chương trình giáo dục nào đưa nhạc cổ truyền vào trong trường học và phải khuyến khích làm sao để có được những chỗ cho những người đi học nhạc cổ truyền có nơi dạy, học và phát triển

G.S, T.S Trần Quang Hải

Tôi thấy UNESCO đã tôn vinh những loại nhạc đó không phải là để đem lại một sự ích lợi, mà rốt cuộc lại làm cho những truyền thống đó càng ngày càng đi sai lệch, vì thế đó là một điều rất hại và Việt Nam đã tốn rất nhiều tiền để được một danh hiệu của UNESCO. Rồi từ đó, họ lại khai thác, lợi dụng dùng vào trong du lịch, dùng vào trong chiều hướng hoàn toàn đi phản lại đường lối của nhạc cổ truyền. Thành ra, tôi thấy rằng điều đó càng ngày càng làm cho nhạc cổ truyền càng ngày càng đi vào chỗ bế tắc và sẽ không bao giờ có thể thoát ra được.

Vậy không lẽ, dân ca Việt Nam sẽ đi vào chỗ bế tắc khi người làm nghệ thuật dân ca thì không ý thức được hết cách bảo tồn, trong khi, giới thưởng thức trẻ tuổi thì không mặn mà với truyền thống dân tộc. Câu hỏi mang tính giải pháp nào cho nhạc dân tộc Việt Nam được chúng tôi đưa ra và G.S Trần Quang Hải bộc bạch:

Chúng ta cần phải nhận thức rằng những báu vật sống ngày càng ra đi và để lại một lỗ trống rất lớn, không có một chương trình giáo dục nào đưa nhạc cổ truyền vào trong trường học và phải khuyến khích làm sao để có được những chỗ cho những người đi học nhạc cổ truyền có nơi dạy, học và phát triển. Đồng thời, làm sao phải bồi dưỡng cho những báu vật sống có đủ kinh tế để sống, từ đó, họ mới có thể truyền lại và những người học nhạc cổ truyền mới thấy được đó là phương pháp, điều kiện có thể sinh sống được, chứ không phải chỉ học chơi. Vì vậy, đó không phải chỉ là một vấn đề cho một vài người trong chúng ta kêu gọi được, mà đây là cả một đường lối chung của một chính phủ, cơ quan giáo dục, để từ đó, tạo nên một sự hợp tác chung của tất cả các nghệ nhân trên khắp Việt Nam.

G.S Trần Văn Khê, cha ruột G.S Trần Quang Hải từng nhận định “nếu để mất âm nhạc truyền thống thì ngàn vàng không thể mua lại được, mọi hành động quay lưng với văn hóa là có tội với tổ tiên.” Hi vọng rằng, với sự chung tay góp sức của các cơ quan phụ trách văn hóa, các nghệ sĩ âm nhạc dân ca tâm huyết, và hơn hết là ý thức bảo tồn các giá trị truyền thống của mỗi chúng ta, mà nghệ thuật âm nhạc dân tộc sẽ mãi trường tồn như một minh chứng cho sự phong phú và giàu có của nền âm nhạc Việt Nam cổ truyền.

Xin hẹn quý vị trong chương trình kỳ tới

 

NHẠC PHẨM NÀO CHO KIẾN TRÚC SƯ VIỆT NAM / diễn giả : KTS TRẦN QUANG MINH


Published on Sep 19, 2013
Bài nói chuyện của KTS. Minh Bò tại hội KTS HCM:
Các nhạc phẩm của nhạc sỹ chuyên nghiệp chỉ viết ngành xây dựng ca ngợi hình ảnh người thợ xây chưa nắm tính chất nghề nghiệp đặc thù của các ngành kỹ sư trong xây dựng và kiến trúc sư. NÉT ĐẶC THÙ CỦA KIẾN TRÚC SƯ: KTS là người chuyên sáng tác công trình kiến trúc và KTS có những công việc riêng biệt không thể lẫn lộn với kinh tế xây dựng, kỹ sư hay thợ xây… trong ngành Xây Dựng nên các ca khúc cho Kiến trúc phải dựa trên những đặc thù đó mà viết nhạc. Định hướng sáng tác ca khúc kiến trúc trên tinh thần theo sát với ngành nghề và nhấn mạnh yếu tố dân tộc tính trong thời điểm phát triển Đất nước hội nhập với thế giới phương châm: Hòa nhập nhưng không Hòa tan.
Đã có nhạc sỹ Lưu Hữu Phước từng làm điều này. Phần lớn các tác phẩm âm nhạc của ông đều dựa trên thang Âm Ngũ Cung.
Thí dụ: Bài Xếp bút nghiên (Điệu Bắc_Hơi Hạ) là điệu Ngự dùng trong Âm Nhạc Cung Đình Huế diễn tả sự hào hùng của bậc trí sỹ trượng phu lên đường tranh đấu cho quê hương…mà các em ca sỹ ngày nay không nắm vững tinh thần Lưu Hữu Phước, tinh thần dân tộc nên rất nhiều ca sỹ đã hát sai bài hát này.
Chua thêm: Nhạc dân tộc có
6 Bắc — 3 Nam — 4 Oán
Điệu Bắc_Hơi Hạ: Bài Xếp bút nghiên của Lưu Hữu Phước
Điệu Bắc
Hơi Bắc : U , C rung L , S , X mổ
Hơi Quảng : U , C mổ L , S , X rung
Hơi Hạ: giống hơi Bắc nhưng : S vuốt về X, L vuốt về C, U X C U là trục
•Chú thích : Hò=L, Xự=U, Xang=S, Xê=X, Cống=C

François PICARD : Décès de John Wright (1939-2013)


Décès de John Wrightwright

Vie de la Société
Publié le lundi 9 septembre 2013

John Wright (1939-2013)

Avec John Wright, ménétrier, violoneux, nous quitte un personnage délicieux, un musicien arpenteur, fabricant de liaisons amicales et éclectiques, innovateur, incubateur de traditions.

Né Britannique, John Wright l’est resté toute sa vie, grâce à un accent formidable et un sens de l’humour qui marquait tout ce qu’il faisait avec tant de sérieux.

Introduisant, avec Lionel Rocheman et ses hootenannies, le folk en France dans les années 1960, il crée avec Catherine Perrier le folk-club Le Bourdon. Au-delà de ses propres disques (guimbarde, fiddle), il est le personnage emblématique de la collection « Spécial instrumental » du Chant du monde, qui donna envie à chacun de pratiquer un instrument folk/trad. Comme René Zosso ou Claude Flagel, il établit des liens de travail et d’amitié, toujours maintenus jusqu’à ses derniers moments, entre le folk, les traditions locales (Vendée, chants de marins, Auvergne) et les musiques anciennes, que ce soit le chant, la danse, la musique ou encore la facture : compagnie Maître Guillaume, invention de la danse baroque avec Francine Lancelot, jeu du krwth, reconstitution des instruments du portail de la Gloire de Compostelle, APEMUTAM. Du côté des chercheurs, ses collaborations avec les ethnomusicologues sont constantes (Geneviève Dournon, Tran Quang Hai, sur lequel son influence fut considérable), et celles avec les acousticiens sont pionnières (bulletin du Groupe d’acoustique musicale n° 25, 1967). Ménétrier il le fut aussi, en rétablissant le statut de violoneux fiddler comme musicien professionnel. S’il vécut de la musique, on peut dire aussi que la musique des cinquante dernières années vécut de lui.

François Picard

http://www.ethnomusicologie.fr/deces-de-john-wright

john wrightjohn wright 2

Hoàng Phương – Ngọc Phan : Đờn ca tài tử – Kỳ 3: Rạp hát, đĩa hát thầy Năm Tú


Ngọc Phan – Hoàng Phương : Đờn ca tài tử Nam bộ – Kỳ 2: Doanh nhân mê hát xướng


Hoàng Phương – Ngọc Phan : Đờn ca tài tử Nam bộ: Ngón đờn kìm của bậc tài hoa


THANH HIỆP : Hiện thân Tổ nghiệp: Trọn đời với chữ Tâm / Phùng Há & Năm Châu


Hiện thân Tổ nghiệp: Trọn đời với chữ Tâm

Thứ Tư, 18/09/2013 23:05

Những người làm nghề không quên bài học đáng nhớ của 2 nghệ sĩ tiền bối, hiện thân của tổ nghiệp sân khấu đã sống trọn đời với chữ Tâm trong sáng: NSND Năm Châu và NSND Phùng Há

Khi còn là đào chánh cho đến lúc về chiều nương thân ở cửa chùa, NSND Phùng Há (tên thật là Trương Phụng Hảo) đã luôn đặt chữ Tâm lên hàng đầu trong bất cứ công việc nào liên quan đến nghề hát và những hoạt động xã hội do bà khởi xướng. Còn với NSND Năm Châu (tên thật Nguyễn Thành Châu), từ khi còn là kép hát cho đến lúc ông cầm bút sáng tác rồi quản lý, đào tạo cả một thế hệ vàng của sân khấu cải lương, chữ Tâm luôn được ông đặt trong mỗi công việc khiến con cháu theo nghề khâm phục.

Vì nghệ sĩ nghèo

Thành tựu mà cả 2 đạt được, ngoài những vở tuồng, vai diễn là trường phái “thật và đẹp” trên sân khấu của họ trở thành khuôn mẫu sáng tạo cho thế hệ trẻ nối bước.

Không chỉ có vậy, soạn giả Mai Quân kể lại: “Nhìn thấy thực tế của nhiều nghệ sĩ có thời hoàng kim lên xe, xuống ngựa, xài tiền như nước nhưng lúc về chiều lại không chốn nương thân, thậm chí đến lúc chết cũng không có hòm mà chôn, cô Bảy Phùng Há và anh Năm Châu đã cảm thấy xót xa nên đã đứng ra kêu gọi giới nghệ sĩ giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn, vận động mạnh thường quân giúp đỡ những nghệ sĩ nghèo ốm đau, bệnh tật”.
 
NSND Phùng Há, nghệ sĩ Kim Chưởng (thứ 3 và tư từ phải qua) trong ngày cúng Tổ năm 1997
 tại Ban Ái hữu nghệ sĩ TP

Cô Bảy Phùng Há thời đó rất sáng giá. Từng trải tuổi thơ khó nhọc nên cô thấm thía sự cơ cực của cái nghèo. Dựa vào mối quan hệ rộng và tài ngoại giao, cô Bảy đã vận động trường đua ngựa Phú Thọ (TP HCM) cho Hội Nghệ sĩ Ái hữu tương tế một ngày thu nhập. Thời đó, số tiền được nhận là 139.000 đồng, cô Bảy mua đất làm nghĩa trang cho nghệ sĩ. Ngày ấy, ông Năm Châu và cô Bảy rất xúc động khi nhận mảnh đất với diện tích 6.080 m2 ở xã Hạnh Thông Tây (quận Gò Vấp, TP HCM). Nhờ vậy, giới sân khấu có đất làm nghĩa trang và xây chùa Nghệ Sĩ như bây giờ.

NSND – soạn giả Viễn Châu nói trong niềm xúc động: “Cuộc đời của cô Bảy và anh Năm không có chuyện khuất tất khi nắm quyền hành, nắm tài sản chung của tập thể. Chữ Tâm được họ khắc cốt trong từng việc nhỏ”.

Ngọc nghề tỏa sáng

Trọng chữ nghề để thăng tiến trên con đường nghệ thuật luôn là lời dạy của các nghệ sĩ tiền bối dành cho những nghệ sĩ trẻ mới bước vào nghề. Với NSND Năm Châu và Phùng Há, họ luôn xem sàn diễn là nơi mài giũa độ sáng của ngọc nghề. Càng mài giũa càng lấp lánh, rực rỡ trong sự chiêm ngưỡng của công chúng. Nhưng không phải ai cũng có đủ bản lĩnh để chế ngự cái tôi đầy tự ái mà dường như tạo hóa bắt buộc người nghệ sĩ phải mang lấy như một thử thách khi muốn chạm vào ngọc nghề. Sự nghiệp nghệ thuật của 2 vị tổ nghiệp cũng không nằm ngoài quy luật khắc nghiệt của cuộc sống. Giữa họ có nhiều điểm riêng và cũng có những điểm chung gắn kết rất thú vị.

Lúc Phùng Há còn nhỏ, cô đi làm công, đã được nhiều người xung quanh biết đến vì giọng ca quá hay. Ông bầu gánh Tái Đồng Ban nghe tiếng tìm đến, mời cô về gánh hát của mình. Đó là lần đầu cô gặp anh Năm Châu, người trực tiếp dạy hát cho cô. Khi đó, nghệ sĩ Năm Châu đã là người sáng tác những kịch bản nổi tiếng: Tội của ai, Khúc oan vô lượng… Ít lâu sau, cô và anh trở thành đào kép chánh trên sàn diễn. Nhưng định mệnh khiến xui cô dứt áo theo chồng, nhận lời cầu hôn của nghệ sĩ Tư Chơi (Huỳnh Thủ Trung), tay đàn chính của gánh, là người hướng dẫn cô trên sàn diễn mỗi ngày.

Và chính cuộc đời tài hoa lắm nỗi truân chuyên của 2 người đã đúc kết tâm trạng để ông và bà ca diễn thật hay, mang nỗi đau riêng dồn nén vào hơi thở các số phận nhân vật trên bản thảo kịch bản, trên sàn diễn. Nghệ sĩ Phùng Há giống nghệ sĩ Năm Châu ở chỗ quyết đoán số mệnh nghệ thuật. Ở họ, không có việc để bản thân mình bị động khi đã kiên quyết thực hiện kế hoạch nghệ thuật. Điểm chung ở họ là giữ gìn cương vị một nhà sư phạm, cả 2 cùng đứng trên bục giảng, cùng thị phạm trên sàn tập cho cả một thế hệ nghệ sĩ vàng của sân khấu cải lương miền Nam.

Ngọc nghề của họ đã được tôi luyện cũng từ những gian truân, cay đắng của kiếp người. Định mệnh đã đưa họ theo những lối đi riêng trên đường đời nhưng tình yêu giữa họ chưa bao giờ tắt trong trái tim trân quý nghề.
 
Họ là những người sống chết với nghề, đóng góp không nhỏ cho sự sáng tạo và phát triển của sân khấu nước nhà như những hiện thân của tổ nghiệp, được hậu bối tôn kính.
 

Duyên đào kép

Nét riêng của họ cũng từ mối tình dang dở mà phảng phất điểm giống nhau. NSND Viễn Châu kể: “Sự tình cờ của định mệnh lại cho Phùng Há và Năm Châu tái ngộ vào năm 1953 khi họ cùng tham gia gánh Trần Đắc. Họ cũng tái ngộ sàn diễn với tư cách là một cặp đào kép ăn ý và đẹp đôi nhất lúc bấy giờ với nhiều vở diễn để đời. Những vở tuồng ông viết như: Nợ dâu, Men rượu hương tình, Sân khấu về khuya… chính là lời tâm sự bi ai ông dành cho bà. Nhưng dường như giữa họ chỉ có duyên đào kép mà không có duyên vợ chồng”.

Kỳ tới: Không cầu danh lợi

Bài và ảnh: Thanh Hiệp

BRACCIANO LAZIO – WORKSHOP INTENSIVO DI CANTO ARMONICO CON TRAN QUANG HAI 15-20 OTTOBRE 2013


AUG
24-2013
BRACCIANO LAZIO – WORKSHOP INTENSIVO DI CANTO ARMONICO CON TRAN QUANG HAI  15-20 OTTOBRE 2013
Image

BRACCIANOLAZIO–WORKSHOPINTENSIVODICANTOARMONICOCONTRANQUANGHAI1520OTTOBRE2013

2013-10-15 – Seminario Intensivo con Tran Quang Hai dal 15 al 20 Ottobre 2013 presso la sede della casa bianca sita nella splendida cornice del lago di Bracciano (Roma) canto armonico detto anche canto difonico diplofonico e triplofonico ed in inglese overtone singing e’ una tecnica nella quale il cantante sfrutta le risonanze che si creano nel tratto vocale (tra le corde vocali e la bocca) per far risaltare gli armonici presenti nella voce In questo modo una singola voce puo’ produrre simultaneamente due o piu’ suoni distinti
Khoomei o il canto di gola e’ il nome usato in Tuva e in Mongolia per descrivere diversi stili di
canto e tecniche in cui un solo cantante produce contemporaneamente due (o piu’) toni distinti il piu’ basso e’ il tono fondamentale della voce e suona come un ronzio costante simile al timbro della cornamusa scozzese il secondo corrisponde ad una delle parziali armoniche ed e’ come un fischio che risuona a tonalita’ molto elevate
Durante il workshop Tran Quang Hai insegnera’ le 2 tecniche di base del canto armonico

Tecnica di una cavita’ orale con il registro basso degli armonici
Tecnica di due cavita’ della bocca con una maggiore serie di sfumature
Esercizi di improvvisazione e creazione collettiva
Esercizi pe ridurre il suono fondamentale
Impare ad ascoltare il proprio tono al fine di creare piccole melodie

Tran Quang Hai
Raffinato interprete delle tradizioni musicali dellEstremo Oriente maestro di artisti come Demetrio Stratos Tran Quang Hai e’ considerato il piu’ grande speta del mondo di canto difonico (overtones) tecnica vocale di origine sciamanica che permette lemissione simultanea di due note diffusa in Mongolia in Siberia e in Sudafrica
Tran Quang Hai proviene da una famiglia di cinque generazioni di musicisti
tranquanghaiinfo

Informazioni
Il lavoro sara’ diviso in due gruppi di studio principianti e avanzati intendendo cosi’ chi ha gia’ preso parte o meno ad un workshop di Tran Quang Hai
Domenica 20 Ottobre i due gruppi uniti faranno una performance aperta al o di coro armonico guidati dallinsegnante

dal 15 al 19 Ottobre

ore 1530 18 Principianti
ore 1900 2130 Avanzati

domenica 20 Ottobre
preparazione e concerto del Coro Armonico

Le ioni chiuderanno al raggiungimento di 20 persone a
gruppo

Possibilita’ di Vitto e Alloggio
per informazioni e prenotazioni scrivere a olisticmusic gmailcom

15 20 October 2013
Intensive Tran Quang Hai overtone singing workshop
Khoomei or throat singing is the name used in Tuva and Mongolia to describe a large family of singing styles and techniques in which a single vocalist simultaneously produces two (or more) distinct tones The lower one is the usual fundamental tone of the voice and sounds as a sustained drone or a Scottish bagpipe sound The second corresponds to one of the harmonic partials and is like a resonating whistle in a high or very high register During the workshop Tran Quang Hai will teach the 2 basic techniques of overtone singing

Technique of one mouth cavity with lower series of overtones
Technique of two mouth cavities with higher series of overtones
Exercices for improvisation and collective creation
Exercices for the control of each overtone
Improvement of overtones by learning how to reduce the fundamental sound
Learning of how to listen to own overtones in order to create small melodies

tran quang hai
Tran Quang Hai a talented and renowned musician who comes from a family of five generations of musicians had been working as an ethnomusicologist for the National Center for Scientific Research in France since 1968 attached to the Department of Ethnomusicology of the Musee de lHomme He is retired since May 2009
His field is Vietnamese music Overtone singing in Siberia He is member of many international societies Society for Ethnomusicology ictm (executive board member since 2005) Asian Music Society French Society for Ethnomusicology (founding member) International Jews Harp Society (founding member) etc
He has published 23 records on Vietnamese music (from 1971 to 1997) 4 on overtone singing (2004 2005 2006) 2 on traditional music of Vietnam (2000 2009) 1 on his life by the Belgian tv Production
(2005) articles in New Grove Dictionary Music and Musicians (1st 1980 and 2nd (2001) editions) New Grove Dictionary of Musical Instents (1984) and some few hundreds of articles in different countries
Recipient of the Medal of Cristal of the National Center for Scientific Research (France) in 1995 of the Medal of the Knight of the Legion of Honour (France) in 2002 and of the Medal of Honour of Work Grand Gold category (France) in 2009
More details of his activities can be found on his website 15 20 October
330pm 600pm (beginners)
700pm 930pm (advanced

sunday 20 Ottobre preparation and performance of the Armonic Choir

propos de
Bracciano Italy
Ville
The historic center of Bracciano

Bracciano is a small town in the Italian region of Lazio 30 km northwest of Rome The town is famous for its volcanic lake (Lago di Bracciano or Sabatino the eighth largest lake in Italy) and for a particularly wellpreserved medieval castle Castello OrsiniOdescalchi The lake is widely used for sailing and is popular with tourists the castle has hosted a number of events especially weddings of actors and singers

The town is served by an urban railway (Line fr3) which connects it with Rome (stations of Ostiense and Valle Aurelia) in about 55 minutes Close to it lie the two medieval towns of Anguillara Sabazia and Trevignano Romano

http://www.italiaincrisi.it/eventi/bracciano-lazio-workshop-intensivo-di-canto-armonico-con-tran-quang-hai-15-20-ottobre-2013/

 

THANH BÌNH : Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng


Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng

03/09/2013 10:10

PhuongMyChi3noidungdung
Phương Mỹ Chi trong phần thể hiện ca khúc “Sa mưa giông” – Ảnh: Độc Lập

(TNO) Diễn đàn Nhạc Việt trong mắt tôi những ngày vừa qua nhận được rất nhiều bài vở, ý kiến đóng góp của bạn đọc. Thanh Niên Online xin giới thiệu đến bạn đọc những chia sẻ và góc nhìn đặc biệt của bạn đọc mà diễn đàn nhận được.

Hôm nay là câu chuyện về cô bé Phương Mỹ Chi, một nhân vật mà theo chia sẻ của tác giả dù còn nhỏ nhưng đã được một bộ phận không nhỏ bạn đọc xem như là hình tượng “gột rửa” làng nhạc Việt và giới showbiz.

Xin giới thiệu đến bạn đọc.

Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng

Tôi không xem cả The Voice lẫn The Voice Kidsnói chung là các thể loại show trên tivi. Công việc quá bận rộn khiến tôi không còn phân biệt được đầu tuần hay cuối tuần. Mặt khác, đã trót xem show nước ngoài, nên khi coi show nước mình làm thấy độ chênh xa quá, chả muốn xem nữa.

Mãi cho đến khi hiện tượng Phương Mỹ Chi bùng phát…!

Tôi có cái tật hễ ai thích cái gì là mình đâm ghét cái đó, bởi tôi cực ghét cái tâm lý bầy đàn, dễ a dua theo một cái gì đó đang là “hiện tượng”…

Nhưng lần này thì khác, tôi ùa vào đám đông đang hòa theo giọng ca của cô bé. Khi Hiền Thục nói Mỹ Chi làm tan chảy trái tim của khán giả, tôi thấy quả là nó làm tan chảy thật.

Khi Trấn Thành (dù rất hay “làm quá”) quẹt quẹt nước mắt thì tôi vẫn thấy đó là cảm xúc thật, rất thật!

Cái màn “Dân ca 3 miền” đưa Mỹ Chi đến quảng đại quần chúng quả là thần sầu. Và càng xem lại càng thấy rất có thể Hiền Thục cố tình dàn dựng để đưa Mỹ Chi vào vòng sau.

Vì sao tôi nói vậy? 

Vì Mỹ Chi hát nhiều nhất, vì Mỹ Chi hát cuối cùng và có nhiều điều kiện để có thể vượt trội so với hai bạn còn lại.

Ấn tượng ban đầu là như thế. Nhưng, càng xem lại nhiều lần thì càng thấy Mỹ Chi đi tiếp là xứng đáng. Vì nhiều lẽ; trong đó, có một yếu tố rất quan trọng: Em nhỏ này xử lý bài hát quá… xuất thần.

Khi cô bé cất tiếng, lập tức mọi người buộc phải chú ý. Tiếng hát của cô bé mảnh khảnh ấy không ngờ lại có một sức lôi cuốn lớn đến vậy. Mà lại rất đỗi tự nhiên, nhẹ nhàng. Chứ không phải giống cái cách thường thấy, khi một ca sĩ cố kéo lên nốt thật cao hay gầm cái giọng thật… rừng rú. Nếu Hiền Thục có dàn xếp (?), đấy cũng là một sự dàn xếp khéo léo và thậm chí, theo tôi, là cần thiết!

Mỹ Chi nổi tiếng nhờ vậy; và vẫn đang được yêu mến cũng bởi cái sự tự nhiên đó.

 

 
Phương Mỹ Chi thú vị và lạ lẫm trình bày ca khúc “Áo mới Cà Mau” – Ảnh: Phạm Thế Danh

 

Việt Nam có khoảng chục chương trình ca hát phát nhan nhản hằng tuần. Trong lúc tuyệt đại đa số chọn hát ca khúc tiếng Anh (dễ đậu, bởi chính giám khảo cũng không phải là những người hát tiếng Anh xuất chúng) thì Mỹ Chi chọn hát các bài nhạc tiếng Việt.

Trong lúc tuyệt đại đa số chọn dòng nhạc thời thượng, với những bản phối mới thì Mỹ Chi chọn nhạc dân ca và hát theo cách mộc mạc nhất. Xem chương trình, không chỉ tôi mà nhiều người thích dòng nhạc dân ca trữ tình đều dễ có cảm giác nhạc cụ dường như chủ yếu để làm nền cho giọng ca mà thôi.

Cái sự đi ngược dòng ấy khiến Mỹ Chi được yêu mến, khi mà hình ảnh của em đưa những người lớn chúng ta quay trở về với một thời tươi đẹp, chưa từng thấy bóng dáng của những thị phi, nhiễu nhương của môi trường showbiz, chưa có bóng dáng của công nghệ lăng xê, chưa có những màn cởi đồ khoe thân, chưa có cái bình phong “nude để bảo vệ môi trường”, chưa có những vũ điệu tào lao…

Khi ấy, chỉ có một ca sĩ, một micro đứng trên sân khấu, đem giọng hát của mình vỗ về khán giả. Rất tự nhiên, một cô bé 10 tuổi làm được cái chuyện mà chưa ai làm được: Nhắc nhở cho mọi người biết “giọng hát Việt” thì phải bao gồm 2 thứ là giọng hát (cô bé có) và phải là… Việt (cô bé dám).

Cái hay của dân ca là nó không cần bất cứ một sự lên gân nào. Bạn cũng không cần một trình độ nhạc lý “khủng” để xử lý nó. Cái chính – như nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 nhận định, qua vụ lùm xùm trong giới âm nhạc suốt thời gian qua – chính là tâm hồn. Mỹ Chi vẫn có những đoạn xử lý tinh tế, kỹ thuật, nhưng trên hết vẫn là phần hồn. Một giọng ca đầy đủ cảm xúc…!

 

>> Nhạc sĩ Tuấn Khanh: Nhạc Việt hôm nay, một ghi chép buồn
>> Nhạc Việt trong mắt tôi: ‘99% ca sĩ không đọc được nốt!’
>> Nhạc Việt trong mắt tôi: Đừng quên mất mình là ai
>> Nhạc Việt trong mắt tôi
 

 

Khi cô bé hát Quê em mùa nước lũ thì truyền được sự xót xa, khi hát Sa mưa giông cảm thấy một nỗi buồn man mác và khi hát Nhớ mẹ lý mồ côi thì lại khiến khán giả thấy tủi thân vô hạn. Những nét đẹp ấy không cần những màn xử lý thanh nhạc, chỉ cần bạn nhập tâm vào nó. Và Phương Mỹ Chi đã truyền được cái hồn ấy!

Mỹ Chi khác biệt không chỉ trên The Voice Kids mà còn trong cả cái sân khấu âm nhạc này. Ít nhất 3 người kể lại với tôi khi đến Sân khấu Trống Đồng và các phòng trà, khi Mỹ Chi cất tiếng thì tất cả đều im lặng rồi sau đó vỗ tay vang dội. Đấy là điều không có ngay cả khi sân khấu hôm ấy có Đàm Vĩnh Hưng.

Để gây sững sờ và làm “tan chảy” trái tim khán giả đôi khi chỉ đơn giản như Phương Mỹ Chi, vậy thôi.

Còn những ai chê Mỹ Chi không đa dạng thì, theo tôi, đấy là một sự đòi hỏi có phần quá quắt. Kêu Michael Jackson hát jazz, kêu Norah Jones hát rock, kêu Shania Twain hát rap thì còn ra thể thống gì nữa.

Mỹ Chi cứ hằng tuần xuất hiện, mặc nguyên bộ bà ba, cái kính cận to và cất giọng, thế là đủ.

Tôi tưởng tượng, rồi mai này em sẽ lớn, thành ca sĩ hay không nhưng có thể em sẽ ra đĩa, tập hợp những bài hát em yêu thích và hát. Và cái đĩa của em có lẽ cũng sẽ dung dị dễ thương như chính em, nằm lẻ loi trên sạp gồm đủ thứ ba láp hỗn tạp, nhưng chắc chắn vẫn sẽ có người mua.

Biết đâu, sự thành công của Mỹ Chi và những thí sinh dự thi cùng em sẽ cho ra một lớp nghệ sĩ tương lai, những nghệ sĩ thực thụ đi lên bởi tiếng hát và một tâm hồn biết rung cảm bởi nghệ thuật chân chính.

Sau khi nghe Hà Trần hát Đỗ Bảo, giờ lại được nghe Phương Mỹ Chi, lại cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng.

Và từ đó, vượt trên những thị phi, vẫn cứ cảm thấy yêu đời vô cùng…!

 

Ý KIẾN BẠN ĐỌC:

Tương lai thế nào?

Tôi bây giờ không còn thích đi đến sân khấu nữa, bởi bây giờ chúng ta đi xem hát chứ không phải là thưởng thức âm nhạc nữa. Sân khấu quá nhiều âm thanh và đèn màu chớp loạn xạ. Ca sĩ thì không đứng yên, cứ nhảy nhót liên tục lại thêm múa minh họa nữa. Có thể tôi dốt thật, chẳng thấy múa minh họa ăn nhập gì với bài hát. Nhiều ca sĩ hát mà tôi chẳng hiểu họ hát gì vì không thể nghe được lời nhạc, như đang nghe một bài hát nước ngoài.

Những bài hát thế hệ trước, ca sĩ đâu cần phải nhảy, đâu cần múa minh họa, tiếng hát lời ca vẫn đi vào lòng người. Những bài hát mà giai điệu thật đẹp, lời ca thật trang nhã như thơ.

Nếu cứ như thế này thì nền âm nhạc Việt Nam tương lai sẽ… như thế nào?!

(Đỗ Sơn Hà, dosonha54@gmail.com)

Công nghệ cao, càng lao dốc

Việt Nam bước vào thiên niên kỷ mới, đất nước phát triển kinh tế thị trường, công nghệ ố ạt đổ vào, nhạc Việt cũng ồ ạt phát triển, dòng “nhạc thị trường” dần xuất hiện, phát triển nhanh hơn. Nhưng buồn thay, công nghệ càng cao, làng âm nhạc Việt càng lao dốc rồi chựng lại ở mức bão hòa, hay dùng từ đau hơn là “thảm họa”.

Nhạc sĩ chỉ cần 1 cây organ có thể hòa âm phát hành 1 bản nhạc. Ca sĩ chỉ cần 1 đĩa nhỏ + micro giả có thể đứng trên sân khấu lớn thể hiện những ca khúc, nội dung chỉ toàn nước mắt, chia lìa, chết chóc, nghe ca từ như nói huỵt toẹt hiểu liền khỏi cần động não, dàn nhạc công hoành tráng với  tên gọi “cát-ca-đơ”. Buồn…! Bầu trời nhạc Việt mọc đầy sao. Tự phong cho mình những danh xưng đầy kiêu ngạo, tạo bầy đàn tâng bốc huyễn hoặc.

Tôi có anh bạn thân (xin giấu tên) vì biết anh ta đã từng mài đũng quần 14 năm trong Nhạc viện TP, tốt nghiệp đủ các bằng cấp hạng ưu. Tôi có hỏi anh nghĩ gì về nền âm nhạc Việt hiện tại, anh ấy trả lời: “Cần trình độ… gì ông ơi, công nghệ hết, công nghệ lăng xê, công nghệ quen biết. Giờ tối ôm cây đàn đi làm, có việc là tốt rồi”. (Dương Phúc)

 

Thanh Bình

>> Giọng hát Việt nhí: Phương Mỹ Chi, Ngọc Duy và Quang Anh vào chung kết
>> Phương Mỹ Chi hát liên khúc của Hương Lan và Cẩm Ly
>> Clip: Phương Mỹ Chi mượt mà với ‘Áo mới Cà Mau
>> Giọng hát Việt nhí’: Phương Mỹ Chi diện tomboy hát ‘Áo mới Cà Mau
>> Giọng hát Việt nhí: Phương Mỹ Chi hát ca khúc của Phi Nhung
>> Phương Mỹ Chi xúc động trước các bệnh nhi ung thư
>> Giọng hát Việt nhí: An toàn như Phương Mỹ Chi hay ‘lột xác’ như Vũ Song Vũ?
>> Con nít “chê” nhạc Việt – Kỳ 3: Đừng bắt trẻ con làm trò cho người lớn!
>> Con nít “chê” nhạc Việt – Kỳ 2: “Các bé chê nhạc Việt sến
>> Con nít “chê” nhạc Việt – Kỳ 1: Ghét nhạc Việt, chuộng nhạc Anh, nhạc Hàn
>> 50 nghệ sĩ tham gia Gala nhạc Việt
>> Gala nhạc Việt: 50 nghệ sĩ cùng đi trên “Con đường tình yêu
>> Bắt tay chấn hưng ca nhạc Việt
>> Một “Khởi nguồn” khác của nhạc Việt
>> Chương trình hòa nhạc Việt Nam – Lào – Campuchia
>> Đàm Vĩnh Hưng: “Ai xứng là ông hoàng nhạc Việt hơn tôi?


>> Chọn niềm vui cùng “tam Linh” của làng nhạc Việt

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130903/nhac-viet-trong-mat-toi-nghe-phuong-my-chi-cam-thay-yeu-nhac-viet-vo-cung.aspx

Theo Nguoiduatin :Làng nhạc Việt: “Bò rống” lên ngôi, “vịt kêu” toả sáng


VĂN HOÁ ››
17/09/2013 16:39 GMT+7
 

Làng nhạc Việt: “Bò rống” lên ngôi, “vịt kêu” toả sáng

Âm nhạc được coi là một trong những nguồn vốn văn hóa tinh thần của mỗi dân tộc. Nhưng nhiều năm nay, những giá trị này đang bị đảo lộn trong cái guồng quay của ngành công nghệ giải trí.

 

Những sản phẩm ca nhạc “mì ăn liền” ra đời, gây ảnh hưởng tới một bộ phận không nhỏ khán thính giả. Nhìn ở góc độ kinh tế và khả năng lan truyền thì nhạc nhẹ hay nhạc thị trường đang sống khỏe và có phần lấn át nhạc tinh hoa. Với những người có tâm huyết thì đây là một thực trạng đáng buồn.

“Bò rống” lên ngôi, “vịt kêu” toả sáng

Từ khi đời sống kinh tế khá lên, mọi người được tiếp xúc nhiều hơn với mọi kiến thức của thế giới, các bà bầu rỉ tai nhau rằng phải cho con nghe nhạc khi mang thai. Mà nhạc ở đây phải là nhạc cổ điển, nhạc thính phòng, chứ không phải thứ nhạc ồn ào ở nơi mà các ca sỹ được tung hô trên các sân khấu như những ông hoàng bà chúa ngoài kia. Bởi nghe nhạc giúp thai nhi phát triển trí não, cảm nhận được những yêu thương từ cuộc sống, sau này sẽ thông minh hơn, giỏi giang và sống có ích. Nói vậy để đủ biết rằng, âm nhạc quan trọng như thế nào trong đời sống của nhân loại. Bởi âm nhạc không phải chỉ để thưởng thức, mà là để hình thành và phát triển nhân cách con người.

nhạc Việt, bò rống, vịt kêu

Nghệ nhân hát xẩm Hà Thị Cầu.

Tuy nhiên, một thời gian người ta phát hoảng khi ngay đến đứa trẻ lên 3, nói còn chưa sõi đã nhắm mắt, lắc đầu rên rỉ những bài hát thất tình với ca từ dễ dãi, thậm chí vô nghĩa được phát từ nhà ra phố. Mà nói như một vị tiến sỹ chuyên nghiên cứu về âm nhạc thì công chúng Việt Nam càng về sau, càng chỉ quan tâm nhiều đến thanh nhạc và nhạc nhẹ, chứ chưa chú ý đến khí nhạc và hai mảng chính khác của âm nhạc là nhạc cổ điển (tinh hoa của thế giới) và nhạc dân tộc (tinh hoa của từng quốc gia). Người ta hầu như chỉ xem nhạc mà ít nghe nhạc. Vậy nên ca sỹ đứng trên sân khấu trước hết là phải có ngoại hình đẹp, rồi đến trang phục bắt mắt, vũ đạo điệu nghệ mới hấp dẫn được người xem, mới có cơ hội trở thành… sao.

Chưa bao giờ như thời buổi hiện nay, người người đều muốn làm ca sỹ, và ai ai cũng đều có thể có cơ hội thành ca sỹ, chỉ cần đẹp một chút, giọng hát không tệ đến mức như “bò rống”, “vịt kêu” là được. Quan trọng là có một ông bầu tài lăng xê, và một cái đầu khôn lanh để có thể dùng mọi chiêu trò đánh bóng tên tuổi là ổn. Thử đếm trên đầu ngón tay, ở Việt Nam hiện nay những ca sỹ hát nhạc thị trường có bao nhiêu ca sỹ được đào tạo một cách bài bản về thanh nhạc. Vậy nhưng những ca sỹ này kiếm tiền như nước, đi một bước là có các fan hâm mộ tung hô, thậm chí sẵn sàng khẩu chiến với nhau vì họ. Những bài hát của họ vẫn thành hot (nóng – PV) trên khắp các trang mạng, các phương tiện truyền thông đại chúng, dù nhiều bài chỉ nghe vài lần rồi quên. Và các ca sỹ lại mải miết đi tìm một thứ khác để “hót”…

Rất nhiều người không cho những ca sỹ này xứng với danh xưng ca sỹ. Người ta gọi họ là những người đi hát. Nhiều bạn đọc chia sẻ đã lâu rồi họ không nghe nhạc trẻ Việt Nam. Khi nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 đưa ra những nhận xét thẳng thắn về các ca sỹ hiện nay của Việt Nam, không ít người hân hoan vì ông nói trúng quá. Nói cái điều bấy lâu nay họ muốn hét to cho mọi người biết, nhưng lại chẳng có tờ báo nào tìm đến hỏi. Cái hình ảnh nhiều bạn trẻ òa khóc, chen lấn nhau khi được gặp thần tượng của mình một dạo khiến không ít người thở dài ngao ngán. Quay nhìn lại, mấy người đủ lắng tâm để nghe hết một bản nhạc cổ điển, giao hưởng. Mấy người yêu và thuộc được một bài dân ca. Khuất sau những ồn ào, hào nhoáng của một sân khấu ca nhạc lớn, có hàng trăm nghệ nhân như “báu vật” hát xẩm Hà Thị Cầu từng sống vất vưởng trong nghèo đói mà không ai hay biết…

nhạc Việt, bò rống, vịt kêu

Những hào nhoáng nơi giá trị ảo ngự trị.

Khán giả xem, nghe đều bằng mắt

Nhiều người vẫn cho rằng, nhạc thị trường là thể loại thấp kém, thậm chí nó chẳng có một giá trị nào cho xã hội, mặc cho những nhận định đó, nhạc thị trường vẫn ồ ạt phát triển và có những khán giả riêng nhất định. Điểm qua các clip ca nhạc trên mạng sẽ thấy các ca sỹ đầu tư mạnh vào phần vũ đạo bắt mắt, trang phục đẹp, hình ảnh trong các clip chỉn chu, lôi cuốn người xem đến từng centimet hình ảnh. Khi khán giả lọt vào những clip ca nhạc dạng này họ sẽ bị chi phối về phần hình ảnh và họ không còn bận tâm nhiều đến việc ca sỹ hát như thế nào, người ca sỹ đó có hát hay thật sự hay không. Có một thực tế rằng, khi tập trung vào phần nhìn thì người ta khó lòng để tập trung để nghe được.

Sở dĩ, ngày nay nhạc giải trí phát triển rộng rãi là nhờ vào cơ sở vật chất kỹ thuật tiên tiến, nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện, Phó Chủ tịch hội Âm nhạc TP.HCM chia sẻ: “Những năm trở lại đây khi truyền hình và internet ngày càng phát triển sẽ phát triển nền âm nhạc thêm phổ biến. Tuy nhiên cũng từ đó cái nhìn tập trung nhiều hơn, chính vì vậy sự bùng nổ về nhạc giải trí càng cao”. Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện cũng chia sẻ thêm những nhận định về âm nhạc: “Mỗi loại âm nhạc phục vụ cho những đối tượng khán giả khác nhau. Âm nhạc cũng giống như một liều thuốc, nó nâng tinh thần của con người lên cao, chia sẻ, giãi bày với người ta cảm xúc, tâm tư tình cảm. Như thế là nhạc đã có giá trị riêng theo cách riêng của nó. Còn thế nào là nhạc xấu, chỉ khi nào nó vi phạm pháp luật, còn nếu được công nhận và phát triển ra thị trường thì không có nhạc xấu”.

Sự phát triển của nhạc giải trí như một quy luật tất yếu, nhạc sỹ Nguyễn Cường cho biết: “Nhạc giải trí luôn luôn lấn áp nhạc tinh hoa, ở nhiều nước trên thế giới cũng giống như Việt Nam, họ cũng phải chấp nhận tình trạng này, đó là một quy luật không thể khác. Đã là nhạc tinh hoa thì tính văn hóa cao lên, nó sẽ có đẳng cấp riêng, chính vì thế nó sẽ không thể tràn lan như nhạc giải trí”.

Kim chỉ nam đang ở đâu?

Giữa một không gian âm nhạc mênh mông, khổng lồ với đủ chủng loại, khán giả dễ bị choáng ngợp trong sự xô bồ đó thì rõ ràng cần phải có một kim chỉ nam nào đó dành cho họ. Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện chia sẻ: “Giáo dục thẩm mỹ học trong âm nhạc sẽ giúp cho xã hội có một góc nhìn thẩm mỹ tốt, sẽ biết phân loại nhạc để nghe, có chọn lọc trong âm nhạc cũng từ đó sẽ giúp cho nền âm nhạc Việt Nam phát triển với âm nhạc thế giới, để làm được những điều này phải chăng chúng ta cần phải giáo dục ngay từ khi trẻ còn học lớp 1. Bên cạnh đó cần  có sự quan tâm của Quốc hội và Nhà nước về luật pháp cũng như  những chính sách riêng để âm nhạc Việt ngày càng phát triển hơn”.

Thiết nghĩ, nhạc giải trí và nhạc tinh hoa là hai yếu tố tồn tại song song trong xã hội, mỗi loại nhạc khác nhau sẽ có những khán giả khác nhau, đó là màu sắc trong cuộc sống. Tuy nhiên, để nền âm nhạc Việt Nam tiến xa hơn nữa việc giáo dục gu thẩm mỹ luôn là điều cần thiết. Nhạc tinh hoa kén khán giả cũng một phần do khán giả chưa có kiến thức về nhạc tinh hoa. Thêm một phần, những kiến thức căn bản về âm nhạc thường bị “bỏ rơi” trong nhiều trường học khiến lỗ hổng về âm nhạc luôn tồn tại trong thế hệ trẻ. Nâng cao kiến thức, đặc biệt là những kiến thức về âm nhạc sẽ giúp con người trở nên hoàn thiện hơn trong cuộc sống và sống nhân ái hơn.   

 Không biết một nốt nhạc cũng thành ca sỹ

Nghệ sỹ Bích Đào, nguyên cán bộ đoàn Văn công Trung ương, nghệ sỹ thổi sáo đầu tiên tại Việt Nam nói: “Ngày xưa, nhạc giải trí không có nhiều như hiện nay, còn bây giờ đi đâu cũng có nhạc giải trí, nào là quán cà phê, nhà hàng, quán bar, sự phổ biến này ắt sẽ lấn áp nhạc tinh hoa. Công nghệ giải trí khiến nhiều ca sỹ không biết nốt nhạc, không có giọng hát nhưng vẫn có thể trở thành ca sỹ nếu biết kết hợp yếu tố nhìn vào nhằm tung hỏa mù với khán giả. Giải trí sẽ mãi là giải trí và người ta sẽ dễ dàng quên đi chỉ sau một vài lần nghe. Thứ còn lại mãi mãi mới là những giá trị thực”.