THANH BÌNH : Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng


Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng

03/09/2013 10:10

PhuongMyChi3noidungdung
Phương Mỹ Chi trong phần thể hiện ca khúc “Sa mưa giông” – Ảnh: Độc Lập

(TNO) Diễn đàn Nhạc Việt trong mắt tôi những ngày vừa qua nhận được rất nhiều bài vở, ý kiến đóng góp của bạn đọc. Thanh Niên Online xin giới thiệu đến bạn đọc những chia sẻ và góc nhìn đặc biệt của bạn đọc mà diễn đàn nhận được.

Hôm nay là câu chuyện về cô bé Phương Mỹ Chi, một nhân vật mà theo chia sẻ của tác giả dù còn nhỏ nhưng đã được một bộ phận không nhỏ bạn đọc xem như là hình tượng “gột rửa” làng nhạc Việt và giới showbiz.

Xin giới thiệu đến bạn đọc.

Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng

Tôi không xem cả The Voice lẫn The Voice Kidsnói chung là các thể loại show trên tivi. Công việc quá bận rộn khiến tôi không còn phân biệt được đầu tuần hay cuối tuần. Mặt khác, đã trót xem show nước ngoài, nên khi coi show nước mình làm thấy độ chênh xa quá, chả muốn xem nữa.

Mãi cho đến khi hiện tượng Phương Mỹ Chi bùng phát…!

Tôi có cái tật hễ ai thích cái gì là mình đâm ghét cái đó, bởi tôi cực ghét cái tâm lý bầy đàn, dễ a dua theo một cái gì đó đang là “hiện tượng”…

Nhưng lần này thì khác, tôi ùa vào đám đông đang hòa theo giọng ca của cô bé. Khi Hiền Thục nói Mỹ Chi làm tan chảy trái tim của khán giả, tôi thấy quả là nó làm tan chảy thật.

Khi Trấn Thành (dù rất hay “làm quá”) quẹt quẹt nước mắt thì tôi vẫn thấy đó là cảm xúc thật, rất thật!

Cái màn “Dân ca 3 miền” đưa Mỹ Chi đến quảng đại quần chúng quả là thần sầu. Và càng xem lại càng thấy rất có thể Hiền Thục cố tình dàn dựng để đưa Mỹ Chi vào vòng sau.

Vì sao tôi nói vậy? 

Vì Mỹ Chi hát nhiều nhất, vì Mỹ Chi hát cuối cùng và có nhiều điều kiện để có thể vượt trội so với hai bạn còn lại.

Ấn tượng ban đầu là như thế. Nhưng, càng xem lại nhiều lần thì càng thấy Mỹ Chi đi tiếp là xứng đáng. Vì nhiều lẽ; trong đó, có một yếu tố rất quan trọng: Em nhỏ này xử lý bài hát quá… xuất thần.

Khi cô bé cất tiếng, lập tức mọi người buộc phải chú ý. Tiếng hát của cô bé mảnh khảnh ấy không ngờ lại có một sức lôi cuốn lớn đến vậy. Mà lại rất đỗi tự nhiên, nhẹ nhàng. Chứ không phải giống cái cách thường thấy, khi một ca sĩ cố kéo lên nốt thật cao hay gầm cái giọng thật… rừng rú. Nếu Hiền Thục có dàn xếp (?), đấy cũng là một sự dàn xếp khéo léo và thậm chí, theo tôi, là cần thiết!

Mỹ Chi nổi tiếng nhờ vậy; và vẫn đang được yêu mến cũng bởi cái sự tự nhiên đó.

 

 
Phương Mỹ Chi thú vị và lạ lẫm trình bày ca khúc “Áo mới Cà Mau” – Ảnh: Phạm Thế Danh

 

Việt Nam có khoảng chục chương trình ca hát phát nhan nhản hằng tuần. Trong lúc tuyệt đại đa số chọn hát ca khúc tiếng Anh (dễ đậu, bởi chính giám khảo cũng không phải là những người hát tiếng Anh xuất chúng) thì Mỹ Chi chọn hát các bài nhạc tiếng Việt.

Trong lúc tuyệt đại đa số chọn dòng nhạc thời thượng, với những bản phối mới thì Mỹ Chi chọn nhạc dân ca và hát theo cách mộc mạc nhất. Xem chương trình, không chỉ tôi mà nhiều người thích dòng nhạc dân ca trữ tình đều dễ có cảm giác nhạc cụ dường như chủ yếu để làm nền cho giọng ca mà thôi.

Cái sự đi ngược dòng ấy khiến Mỹ Chi được yêu mến, khi mà hình ảnh của em đưa những người lớn chúng ta quay trở về với một thời tươi đẹp, chưa từng thấy bóng dáng của những thị phi, nhiễu nhương của môi trường showbiz, chưa có bóng dáng của công nghệ lăng xê, chưa có những màn cởi đồ khoe thân, chưa có cái bình phong “nude để bảo vệ môi trường”, chưa có những vũ điệu tào lao…

Khi ấy, chỉ có một ca sĩ, một micro đứng trên sân khấu, đem giọng hát của mình vỗ về khán giả. Rất tự nhiên, một cô bé 10 tuổi làm được cái chuyện mà chưa ai làm được: Nhắc nhở cho mọi người biết “giọng hát Việt” thì phải bao gồm 2 thứ là giọng hát (cô bé có) và phải là… Việt (cô bé dám).

Cái hay của dân ca là nó không cần bất cứ một sự lên gân nào. Bạn cũng không cần một trình độ nhạc lý “khủng” để xử lý nó. Cái chính – như nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 nhận định, qua vụ lùm xùm trong giới âm nhạc suốt thời gian qua – chính là tâm hồn. Mỹ Chi vẫn có những đoạn xử lý tinh tế, kỹ thuật, nhưng trên hết vẫn là phần hồn. Một giọng ca đầy đủ cảm xúc…!

 

>> Nhạc sĩ Tuấn Khanh: Nhạc Việt hôm nay, một ghi chép buồn
>> Nhạc Việt trong mắt tôi: ‘99% ca sĩ không đọc được nốt!’
>> Nhạc Việt trong mắt tôi: Đừng quên mất mình là ai
>> Nhạc Việt trong mắt tôi
 

 

Khi cô bé hát Quê em mùa nước lũ thì truyền được sự xót xa, khi hát Sa mưa giông cảm thấy một nỗi buồn man mác và khi hát Nhớ mẹ lý mồ côi thì lại khiến khán giả thấy tủi thân vô hạn. Những nét đẹp ấy không cần những màn xử lý thanh nhạc, chỉ cần bạn nhập tâm vào nó. Và Phương Mỹ Chi đã truyền được cái hồn ấy!

Mỹ Chi khác biệt không chỉ trên The Voice Kids mà còn trong cả cái sân khấu âm nhạc này. Ít nhất 3 người kể lại với tôi khi đến Sân khấu Trống Đồng và các phòng trà, khi Mỹ Chi cất tiếng thì tất cả đều im lặng rồi sau đó vỗ tay vang dội. Đấy là điều không có ngay cả khi sân khấu hôm ấy có Đàm Vĩnh Hưng.

Để gây sững sờ và làm “tan chảy” trái tim khán giả đôi khi chỉ đơn giản như Phương Mỹ Chi, vậy thôi.

Còn những ai chê Mỹ Chi không đa dạng thì, theo tôi, đấy là một sự đòi hỏi có phần quá quắt. Kêu Michael Jackson hát jazz, kêu Norah Jones hát rock, kêu Shania Twain hát rap thì còn ra thể thống gì nữa.

Mỹ Chi cứ hằng tuần xuất hiện, mặc nguyên bộ bà ba, cái kính cận to và cất giọng, thế là đủ.

Tôi tưởng tượng, rồi mai này em sẽ lớn, thành ca sĩ hay không nhưng có thể em sẽ ra đĩa, tập hợp những bài hát em yêu thích và hát. Và cái đĩa của em có lẽ cũng sẽ dung dị dễ thương như chính em, nằm lẻ loi trên sạp gồm đủ thứ ba láp hỗn tạp, nhưng chắc chắn vẫn sẽ có người mua.

Biết đâu, sự thành công của Mỹ Chi và những thí sinh dự thi cùng em sẽ cho ra một lớp nghệ sĩ tương lai, những nghệ sĩ thực thụ đi lên bởi tiếng hát và một tâm hồn biết rung cảm bởi nghệ thuật chân chính.

Sau khi nghe Hà Trần hát Đỗ Bảo, giờ lại được nghe Phương Mỹ Chi, lại cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng.

Và từ đó, vượt trên những thị phi, vẫn cứ cảm thấy yêu đời vô cùng…!

 

Ý KIẾN BẠN ĐỌC:

Tương lai thế nào?

Tôi bây giờ không còn thích đi đến sân khấu nữa, bởi bây giờ chúng ta đi xem hát chứ không phải là thưởng thức âm nhạc nữa. Sân khấu quá nhiều âm thanh và đèn màu chớp loạn xạ. Ca sĩ thì không đứng yên, cứ nhảy nhót liên tục lại thêm múa minh họa nữa. Có thể tôi dốt thật, chẳng thấy múa minh họa ăn nhập gì với bài hát. Nhiều ca sĩ hát mà tôi chẳng hiểu họ hát gì vì không thể nghe được lời nhạc, như đang nghe một bài hát nước ngoài.

Những bài hát thế hệ trước, ca sĩ đâu cần phải nhảy, đâu cần múa minh họa, tiếng hát lời ca vẫn đi vào lòng người. Những bài hát mà giai điệu thật đẹp, lời ca thật trang nhã như thơ.

Nếu cứ như thế này thì nền âm nhạc Việt Nam tương lai sẽ… như thế nào?!

(Đỗ Sơn Hà, dosonha54@gmail.com)

Công nghệ cao, càng lao dốc

Việt Nam bước vào thiên niên kỷ mới, đất nước phát triển kinh tế thị trường, công nghệ ố ạt đổ vào, nhạc Việt cũng ồ ạt phát triển, dòng “nhạc thị trường” dần xuất hiện, phát triển nhanh hơn. Nhưng buồn thay, công nghệ càng cao, làng âm nhạc Việt càng lao dốc rồi chựng lại ở mức bão hòa, hay dùng từ đau hơn là “thảm họa”.

Nhạc sĩ chỉ cần 1 cây organ có thể hòa âm phát hành 1 bản nhạc. Ca sĩ chỉ cần 1 đĩa nhỏ + micro giả có thể đứng trên sân khấu lớn thể hiện những ca khúc, nội dung chỉ toàn nước mắt, chia lìa, chết chóc, nghe ca từ như nói huỵt toẹt hiểu liền khỏi cần động não, dàn nhạc công hoành tráng với  tên gọi “cát-ca-đơ”. Buồn…! Bầu trời nhạc Việt mọc đầy sao. Tự phong cho mình những danh xưng đầy kiêu ngạo, tạo bầy đàn tâng bốc huyễn hoặc.

Tôi có anh bạn thân (xin giấu tên) vì biết anh ta đã từng mài đũng quần 14 năm trong Nhạc viện TP, tốt nghiệp đủ các bằng cấp hạng ưu. Tôi có hỏi anh nghĩ gì về nền âm nhạc Việt hiện tại, anh ấy trả lời: “Cần trình độ… gì ông ơi, công nghệ hết, công nghệ lăng xê, công nghệ quen biết. Giờ tối ôm cây đàn đi làm, có việc là tốt rồi”. (Dương Phúc)

 

Thanh Bình

>> Giọng hát Việt nhí: Phương Mỹ Chi, Ngọc Duy và Quang Anh vào chung kết
>> Phương Mỹ Chi hát liên khúc của Hương Lan và Cẩm Ly
>> Clip: Phương Mỹ Chi mượt mà với ‘Áo mới Cà Mau
>> Giọng hát Việt nhí’: Phương Mỹ Chi diện tomboy hát ‘Áo mới Cà Mau
>> Giọng hát Việt nhí: Phương Mỹ Chi hát ca khúc của Phi Nhung
>> Phương Mỹ Chi xúc động trước các bệnh nhi ung thư
>> Giọng hát Việt nhí: An toàn như Phương Mỹ Chi hay ‘lột xác’ như Vũ Song Vũ?
>> Con nít “chê” nhạc Việt – Kỳ 3: Đừng bắt trẻ con làm trò cho người lớn!
>> Con nít “chê” nhạc Việt – Kỳ 2: “Các bé chê nhạc Việt sến
>> Con nít “chê” nhạc Việt – Kỳ 1: Ghét nhạc Việt, chuộng nhạc Anh, nhạc Hàn
>> 50 nghệ sĩ tham gia Gala nhạc Việt
>> Gala nhạc Việt: 50 nghệ sĩ cùng đi trên “Con đường tình yêu
>> Bắt tay chấn hưng ca nhạc Việt
>> Một “Khởi nguồn” khác của nhạc Việt
>> Chương trình hòa nhạc Việt Nam – Lào – Campuchia
>> Đàm Vĩnh Hưng: “Ai xứng là ông hoàng nhạc Việt hơn tôi?


>> Chọn niềm vui cùng “tam Linh” của làng nhạc Việt

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130903/nhac-viet-trong-mat-toi-nghe-phuong-my-chi-cam-thay-yeu-nhac-viet-vo-cung.aspx

Theo Nguoiduatin :Làng nhạc Việt: “Bò rống” lên ngôi, “vịt kêu” toả sáng


VĂN HOÁ ››
17/09/2013 16:39 GMT+7
 

Làng nhạc Việt: “Bò rống” lên ngôi, “vịt kêu” toả sáng

Âm nhạc được coi là một trong những nguồn vốn văn hóa tinh thần của mỗi dân tộc. Nhưng nhiều năm nay, những giá trị này đang bị đảo lộn trong cái guồng quay của ngành công nghệ giải trí.

 

Những sản phẩm ca nhạc “mì ăn liền” ra đời, gây ảnh hưởng tới một bộ phận không nhỏ khán thính giả. Nhìn ở góc độ kinh tế và khả năng lan truyền thì nhạc nhẹ hay nhạc thị trường đang sống khỏe và có phần lấn át nhạc tinh hoa. Với những người có tâm huyết thì đây là một thực trạng đáng buồn.

“Bò rống” lên ngôi, “vịt kêu” toả sáng

Từ khi đời sống kinh tế khá lên, mọi người được tiếp xúc nhiều hơn với mọi kiến thức của thế giới, các bà bầu rỉ tai nhau rằng phải cho con nghe nhạc khi mang thai. Mà nhạc ở đây phải là nhạc cổ điển, nhạc thính phòng, chứ không phải thứ nhạc ồn ào ở nơi mà các ca sỹ được tung hô trên các sân khấu như những ông hoàng bà chúa ngoài kia. Bởi nghe nhạc giúp thai nhi phát triển trí não, cảm nhận được những yêu thương từ cuộc sống, sau này sẽ thông minh hơn, giỏi giang và sống có ích. Nói vậy để đủ biết rằng, âm nhạc quan trọng như thế nào trong đời sống của nhân loại. Bởi âm nhạc không phải chỉ để thưởng thức, mà là để hình thành và phát triển nhân cách con người.

nhạc Việt, bò rống, vịt kêu

Nghệ nhân hát xẩm Hà Thị Cầu.

Tuy nhiên, một thời gian người ta phát hoảng khi ngay đến đứa trẻ lên 3, nói còn chưa sõi đã nhắm mắt, lắc đầu rên rỉ những bài hát thất tình với ca từ dễ dãi, thậm chí vô nghĩa được phát từ nhà ra phố. Mà nói như một vị tiến sỹ chuyên nghiên cứu về âm nhạc thì công chúng Việt Nam càng về sau, càng chỉ quan tâm nhiều đến thanh nhạc và nhạc nhẹ, chứ chưa chú ý đến khí nhạc và hai mảng chính khác của âm nhạc là nhạc cổ điển (tinh hoa của thế giới) và nhạc dân tộc (tinh hoa của từng quốc gia). Người ta hầu như chỉ xem nhạc mà ít nghe nhạc. Vậy nên ca sỹ đứng trên sân khấu trước hết là phải có ngoại hình đẹp, rồi đến trang phục bắt mắt, vũ đạo điệu nghệ mới hấp dẫn được người xem, mới có cơ hội trở thành… sao.

Chưa bao giờ như thời buổi hiện nay, người người đều muốn làm ca sỹ, và ai ai cũng đều có thể có cơ hội thành ca sỹ, chỉ cần đẹp một chút, giọng hát không tệ đến mức như “bò rống”, “vịt kêu” là được. Quan trọng là có một ông bầu tài lăng xê, và một cái đầu khôn lanh để có thể dùng mọi chiêu trò đánh bóng tên tuổi là ổn. Thử đếm trên đầu ngón tay, ở Việt Nam hiện nay những ca sỹ hát nhạc thị trường có bao nhiêu ca sỹ được đào tạo một cách bài bản về thanh nhạc. Vậy nhưng những ca sỹ này kiếm tiền như nước, đi một bước là có các fan hâm mộ tung hô, thậm chí sẵn sàng khẩu chiến với nhau vì họ. Những bài hát của họ vẫn thành hot (nóng – PV) trên khắp các trang mạng, các phương tiện truyền thông đại chúng, dù nhiều bài chỉ nghe vài lần rồi quên. Và các ca sỹ lại mải miết đi tìm một thứ khác để “hót”…

Rất nhiều người không cho những ca sỹ này xứng với danh xưng ca sỹ. Người ta gọi họ là những người đi hát. Nhiều bạn đọc chia sẻ đã lâu rồi họ không nghe nhạc trẻ Việt Nam. Khi nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 đưa ra những nhận xét thẳng thắn về các ca sỹ hiện nay của Việt Nam, không ít người hân hoan vì ông nói trúng quá. Nói cái điều bấy lâu nay họ muốn hét to cho mọi người biết, nhưng lại chẳng có tờ báo nào tìm đến hỏi. Cái hình ảnh nhiều bạn trẻ òa khóc, chen lấn nhau khi được gặp thần tượng của mình một dạo khiến không ít người thở dài ngao ngán. Quay nhìn lại, mấy người đủ lắng tâm để nghe hết một bản nhạc cổ điển, giao hưởng. Mấy người yêu và thuộc được một bài dân ca. Khuất sau những ồn ào, hào nhoáng của một sân khấu ca nhạc lớn, có hàng trăm nghệ nhân như “báu vật” hát xẩm Hà Thị Cầu từng sống vất vưởng trong nghèo đói mà không ai hay biết…

nhạc Việt, bò rống, vịt kêu

Những hào nhoáng nơi giá trị ảo ngự trị.

Khán giả xem, nghe đều bằng mắt

Nhiều người vẫn cho rằng, nhạc thị trường là thể loại thấp kém, thậm chí nó chẳng có một giá trị nào cho xã hội, mặc cho những nhận định đó, nhạc thị trường vẫn ồ ạt phát triển và có những khán giả riêng nhất định. Điểm qua các clip ca nhạc trên mạng sẽ thấy các ca sỹ đầu tư mạnh vào phần vũ đạo bắt mắt, trang phục đẹp, hình ảnh trong các clip chỉn chu, lôi cuốn người xem đến từng centimet hình ảnh. Khi khán giả lọt vào những clip ca nhạc dạng này họ sẽ bị chi phối về phần hình ảnh và họ không còn bận tâm nhiều đến việc ca sỹ hát như thế nào, người ca sỹ đó có hát hay thật sự hay không. Có một thực tế rằng, khi tập trung vào phần nhìn thì người ta khó lòng để tập trung để nghe được.

Sở dĩ, ngày nay nhạc giải trí phát triển rộng rãi là nhờ vào cơ sở vật chất kỹ thuật tiên tiến, nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện, Phó Chủ tịch hội Âm nhạc TP.HCM chia sẻ: “Những năm trở lại đây khi truyền hình và internet ngày càng phát triển sẽ phát triển nền âm nhạc thêm phổ biến. Tuy nhiên cũng từ đó cái nhìn tập trung nhiều hơn, chính vì vậy sự bùng nổ về nhạc giải trí càng cao”. Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện cũng chia sẻ thêm những nhận định về âm nhạc: “Mỗi loại âm nhạc phục vụ cho những đối tượng khán giả khác nhau. Âm nhạc cũng giống như một liều thuốc, nó nâng tinh thần của con người lên cao, chia sẻ, giãi bày với người ta cảm xúc, tâm tư tình cảm. Như thế là nhạc đã có giá trị riêng theo cách riêng của nó. Còn thế nào là nhạc xấu, chỉ khi nào nó vi phạm pháp luật, còn nếu được công nhận và phát triển ra thị trường thì không có nhạc xấu”.

Sự phát triển của nhạc giải trí như một quy luật tất yếu, nhạc sỹ Nguyễn Cường cho biết: “Nhạc giải trí luôn luôn lấn áp nhạc tinh hoa, ở nhiều nước trên thế giới cũng giống như Việt Nam, họ cũng phải chấp nhận tình trạng này, đó là một quy luật không thể khác. Đã là nhạc tinh hoa thì tính văn hóa cao lên, nó sẽ có đẳng cấp riêng, chính vì thế nó sẽ không thể tràn lan như nhạc giải trí”.

Kim chỉ nam đang ở đâu?

Giữa một không gian âm nhạc mênh mông, khổng lồ với đủ chủng loại, khán giả dễ bị choáng ngợp trong sự xô bồ đó thì rõ ràng cần phải có một kim chỉ nam nào đó dành cho họ. Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện chia sẻ: “Giáo dục thẩm mỹ học trong âm nhạc sẽ giúp cho xã hội có một góc nhìn thẩm mỹ tốt, sẽ biết phân loại nhạc để nghe, có chọn lọc trong âm nhạc cũng từ đó sẽ giúp cho nền âm nhạc Việt Nam phát triển với âm nhạc thế giới, để làm được những điều này phải chăng chúng ta cần phải giáo dục ngay từ khi trẻ còn học lớp 1. Bên cạnh đó cần  có sự quan tâm của Quốc hội và Nhà nước về luật pháp cũng như  những chính sách riêng để âm nhạc Việt ngày càng phát triển hơn”.

Thiết nghĩ, nhạc giải trí và nhạc tinh hoa là hai yếu tố tồn tại song song trong xã hội, mỗi loại nhạc khác nhau sẽ có những khán giả khác nhau, đó là màu sắc trong cuộc sống. Tuy nhiên, để nền âm nhạc Việt Nam tiến xa hơn nữa việc giáo dục gu thẩm mỹ luôn là điều cần thiết. Nhạc tinh hoa kén khán giả cũng một phần do khán giả chưa có kiến thức về nhạc tinh hoa. Thêm một phần, những kiến thức căn bản về âm nhạc thường bị “bỏ rơi” trong nhiều trường học khiến lỗ hổng về âm nhạc luôn tồn tại trong thế hệ trẻ. Nâng cao kiến thức, đặc biệt là những kiến thức về âm nhạc sẽ giúp con người trở nên hoàn thiện hơn trong cuộc sống và sống nhân ái hơn.   

 Không biết một nốt nhạc cũng thành ca sỹ

Nghệ sỹ Bích Đào, nguyên cán bộ đoàn Văn công Trung ương, nghệ sỹ thổi sáo đầu tiên tại Việt Nam nói: “Ngày xưa, nhạc giải trí không có nhiều như hiện nay, còn bây giờ đi đâu cũng có nhạc giải trí, nào là quán cà phê, nhà hàng, quán bar, sự phổ biến này ắt sẽ lấn áp nhạc tinh hoa. Công nghệ giải trí khiến nhiều ca sỹ không biết nốt nhạc, không có giọng hát nhưng vẫn có thể trở thành ca sỹ nếu biết kết hợp yếu tố nhìn vào nhằm tung hỏa mù với khán giả. Giải trí sẽ mãi là giải trí và người ta sẽ dễ dàng quên đi chỉ sau một vài lần nghe. Thứ còn lại mãi mãi mới là những giá trị thực”.  

N.P.V.: Anh Thơ sẽ hát nhạc sến, VIETNAM


Anh Thơ sẽ hát nhạc sến

08:15 | 18/09/2013

Trọng Tấn đã nhiều lần muốn bỏ nghề giáo

TP – Trong DVD thứ ba Mình nhớ thương nhau, bên cạnh những sáng tác mang màu sắc dân gian vùng miền, Anh Thơ hát cả Riêng một góc trời hay Mùa thu không trở lại, đem lại sắc thái khác hẳn cho dòng nhạc này. Và Anh Thơ chưa dừng ở đây…

 

Anh Thơ quay trở lại với những bài từng hát thuở chưa nổi tiếng. Ảnh: Thăng Long
Anh Thơ quay trở lại với những bài từng hát thuở chưa nổi tiếng. Ảnh: Thăng Long.

 

Vì sao đang hát dân gian, Anh Thơ lại chuyển sang tiền chiến?

Mình luôn muốn tìm tòi, khai phá và làm mình phong phú chứ không muốn hát mãi một thể loại dẫn đến nhàm chán. Hai nữa tiền chiến cũng rất gần với dòng Anh Thơ hát. Trước đây Thơ ít hát vì khi mình thành đạt với dòng dân ca và người ta thích, cứ yêu cầu hát những bài đấy. Sau đây Anh Thơ ra 2 CD tiền chiến hoàn toàn, chọn những bài nhạc xưa hay nhất. Nếu hát những bài dân gian mà sến sến thì mới khó, chứ nhạc tiền chiến là nhạc sang mà.

Những bài thuộc dòng nhạc mềm mại hơn mà người ta hay gọi là nhạc bolero nếu Thơ hát chắc cũng hợp và khán giả sẽ thích. Phải chăng chị không lựa chọn vì nó mang tiếng sến?

Không. Có thể Anh Thơ cũng sẽ hát. Nhạc “lai”, nhạc pop-rock hay cái gì quá xa lạ thì mình không nhảy vào, còn dân ca, tiền chiến, kể cả nhạc người ta đang gọi là nhạc sến – tất cả đều là nhạc Việt Nam hết và là tâm tư tình cảm của con người Việt Nam, thì không có gì là xa lạ cả. Quan trọng là hát thế nào thôi.

Mọi người đang quay ra tranh cãi về nhạc sến, có ý kiến cho rằng ca sĩ hôm nay cứ đi đào bới nhạc xưa là sự thụt lùi?

Nói đúng ra nhạc xưa rất hay. Như Biển tình lời rất đẹp, giai điệu dễ chịu. Nhạc sĩ sáng tác nhạc xưa có tài thực sự. Người ta yêu cái nghề của người ta và người ta có ngôn ngữ văn học, cho nên biết khai thác thì cực kỳ nhiều bài hay. Chứ bây giờ nhiều bài mới nói thật là cằn cỗi quá, kể cả ngôn ngữ lẫn giai điệu. Vì thế mọi người mới phải đi khai thác bài cũ.

Học sinh của Thơ có phải em nào cũng đi theo dòng pha dân gian? Hay Thơ vẫn dạy học sinh hát thính phòng đơn thuần?

Nói đúng ra thì đãi cát tìm vàng. Khó lắm! Vóc người Việt bé, hơi thở, sức khỏe không có. Tuyển 50 học sinh chưa chắc có 1-2 em hát được thính phòng. Giọng thính phòng phải to, vang, khỏe, Việt Nam mình hiếm lắm. Từ trước đến giờ chưa tìm được em nào hát thính phòng cho ra hồn. Không thể so được với các nước đâu. Còn dân gian thì gần với mình hơn. Các em cũng thích dân gian vì dòng dân gian bây giờ mọi người đang thích nghe. Thế rồi có người không phải dân gian cũng cố hát dân gian…

N.P.V

http://www.tienphong.vn/van-nghe/646595/Anh-Tho-se-hat-nhac-sen-tpp.html