TRẦN QUỐC BẢO : VIỆT DZŨNG, NHỮNG KỶ NIỆM MỘT THỜI CÒN MÃI


VIỆT DZŨNG, NHỮNG KỶ NIỆM MỘT THỜI CÒN MÃI

3 janvier 2014, 20:11

(trích bài viết của Trần Quốc Bảo trong tuần báo Việt Tide phát hành ngày thứ sáu 3 tháng 1 năm 2014)

Ca nhạc sĩ Việt Dzũng

Ca nhạc sĩ Việt Dzũng

 

 

    Tối thứ sáu 27/12, khi đài SBTN thực hiện chương trình tưởng niệm Việt Dzũng, thì ở Emerald Bay, một quán ăn ca nhạc ở Edinger, không khí bỗng dưng mất đi cái vẻ ồn ào như thường lệ. Người hát, vẫn cất tiếng, nhưng lại là những khúc tình chia ly để tặng cho một người vừa nằm xuống. Đó là Việt Dzũng.

    Phượng Khanh, người ca sĩ kiêm MC hôm nay, giọng hát thật buồn trong ca khúc Tiếc Một Người..

.. Hỡi hương nào gây nhớ

mới hay tình thật bền

Tình ngủ yên trong tim

Đã thấy tàn cuộc đời,

còn tiếc hoài một người

Ngổn ngang tâm sự đắng

(Tiếc Một Người – Thanh Bình)

    Sau đó là Phượng Linh, giọng ca của Bồng Lai, Maxim, Đêm Mầu Hồng thuở nào, cất cao bài hát Tưởng Niệm với thanh âm thật buồn của chị.

Đang đam mê cho đời nở hoa,

chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối

Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy,

bỗng ngỡ ngàng hụt mất trên tay

(Trầm Tử Thiêng)

    Bài hát vừa dứt, ca nhạc sĩ Ngọc Trọng bước chân vào, khoảng mươi phút sau chàng được mời lên sân khấu. Trong một tâm tình xúc động, Ngọc Trọng xin hát 1 bài để tặng đến tác giả Một Chút Quà Cho Quê Hương vừa rời bỏ cuộc viễn du trần thế. Ngọc Trọng đã hát, và chưa bao giờ thấm nỗi buồn tan tác như thế:

Đất ôm anh đưa vào cội nguồn

Rồi từ đó, trong trời rộng đã vắng anh

Như cánh chim bỏ rừng,

như trái tim bỏ tình

Nơi đây một lần, nhìn anh đến

những xót xa đành nói cùng hư không (TCS)

    Sáng thứ hai 30/12, khi cả mấy ngàn người đưa tiễn Việt Dzũng về miền đất lạnh, người viết ngồi trên máy bay về một tiểu bang xa. Cứ tưởng tượng đến khuôn mặt của Bebe Hoàng Anh, cô em gái nhỏ lém lỉnh đáng yêu ngày nào, giờ khăn tang trở thành góa phụ, lòng chợt nhói đau. Người đi thì rất nhẹ nhàng, nỗi buồn cho người ở lại mới là ngàn cân và vô tận. Từ đây sáng náng, chiều mưa, em tôi sẽ thui thủi một mình.

     Tôi đến Houston lần này, ngoài việc đi làm, còn có lời hứa với Hồ Văn Xuân Nhi mang những tờ báo Việt Tide có trang phân ưu của nhóm bạn Tuổi Ngọc tưởng nhớ Việt Dzũng đến tận tay Mai Hương, người bạn Tuổi Ngọc 33 năm về trước, tôi gặp lần đầu cùng với Việt Dzũng ở nhà Hồ Văn Xuân Nhi. Mai Hương làm tôi xúc động, khi nói còn giữ cuốn tập nhạc Tình Khúc TQB “Hát Trên Đường Lưu Vong” suốt hơn 30 năm trời. Phạm Mai Hương tức thi sĩ Mạc Ly Hương của bút nhóm Tuổi Ngọc thập niên 80. Cô làm thơ, viết văn rất nhiều đăng trên tạp chí Tuổi Ngọc suốt những năm 1980 đến 1987, và các báo của thanh niên, sinh viên vùng Houston Texas. Sang Mỹ từ năm 1975, định cư tại Houston Texas từ đó. Tham gia với nhiều sinh hoạt hội đoàn, đặc biệt trong lãnh vực đấu tranh cho dân chủ và tự do tại Việt Nam, và đã tham gia  tổ chức nhiều đại hội thanh niên sinh viên khắp thế giới. Yêu quê hương cho nên những giòng thơ áng văn của Mai Hương cũng luôn hướng về quê hương và dân tộc. Mai Hương cũng còn là thành viên của Hội Cựu Học Sinh Tân Bình – Nguyễn Thượng Hiền Hải Ngoại. Nhà thơ Mai Hương nhận báo trong tay mà mắt rưng rưng khi thấy hình bóng người vừa đi khuất bỗng trở về. Nhà thơ Trịnh Gia Mỹ, nhà thơ Trần Hữu Hoàng, rồi Di Thảo.. tất cả như hụt hẫng rơi xuống vực sâu khi nghe hung tin về Dzũng.

    Riêng Kim Thoa, người bạn rất thân của Dũng một thời, ngày phút giây Dzũng vừa nằm xuống, Kim Thoa đã cảm tác nỗi đau mình để thành một bài thơ với nhan đề

BÀI THƠ GỬI NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG: VIỆT DZŨNG

Có niềm đau không bao giờ tỏ lộ 

Như người tình chẳng được thấy mặt nhau

Dấu những mộng mơ ấp ủ ban đầu

Trong phút chốc đã bay về cõi lạ

Một chí hướng đấu tranh không gục ngã

Cuối tim lòng là âm ỷ không thôi

Như yêu thương hun đúc cả một đời

Dù nằm xuống vào trong lòng đất lạnh

Người đâu đây linh hồn còn kiêu hãnh

Vẫn kiếm tìm ngày tháng cũ xa vời

Vĩnh biệt anh, vĩnh biệt Việt Dzũng ơi

Cuộc đời qua như bóng câu ngang cửa

Quê hương đó, dầu anh không còn nữa

Chợt một hôm thành cát bụi xương tàn

Không còn mang đôi nạng gỗ lầm than

Chắp cánh thiên thần, anh rời thế cuộc

Ôi định mệnh! có chăng là ràng buộc?

Giam anh vào trong nỗi hận hình hài

Anh ra đi, như rũ bỏ thoát thai

Sẽ thanh thản không còn vương sầu khổ

Như niềm đau không bao giờ tỏ lộ

Cả cuộc đời người chiến sĩ da vàng

Anh hát lên bài ca Việt hiên ngang

Hào hùng muôn năm người trai đất Việt

     Trong giây phút ấy, tôi nhớ đến một đoạn văn mà ai đó đã viết khá lâu, ngắn nhưng cảm động:

“Họ đã ra đi không một lời tiễn biệt. Những con người lộng lẫy của công chúng ngày hôm qua, đến hôm nay chỉ còn là ký ức. Nước mắt và hoa hồng, tất cả đã không còn lại gì dưới ba tấc đất. Dưới những lớp đất dày, chỉ còn sự im lặng và những giọt lệ của tiếc thương. Nhưng nước mắt có làm được gì? Khi không còn thấy người trên những bộ phim lộng lẫy hay nghe được tiếng hát người trong những ngày tháng tới. Cũng không còn hình ảnh người đùa vui với bạn bè. Không hạnh phúc. Không khổ đau. Người đã chọn con đường đi của mình. Không để cho ai kịp nắm tay nói lời chào từ biệt”…

        Việt Dzũng ơi, sao ra đi mà không bảo gì nhau..

Be6Be Hoàng Anh chạy vội vào nhà thương khi vừa nghe được tin Việt Dzũng ra đi

Be6Be Hoàng Anh chạy vội vào nhà thương khi vừa nghe được tin Việt Dzũng ra đi