HOÀNG PHƯƠNG : Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 6: Gánh hát toàn nữ nông dân


 

HÀ ĐÌNH NGUYÊN : Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 7: Đệ nhất nguyệt cầm


Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 7: Đệ nhất nguyệt cầm

24/02/2014 03:15

Quay lên
Chia sẻ

NSƯT – nhạc sĩ Ba Tu là người lớn tuổi nhất trong đoàn nghệ nhân Việt Nam có mặt tại Baku (Azerbaijan) để cùng các thế hệ nghệ sĩ con cháu trổ hết các ngón nghề của đờn ca tài tử làm say lòng tất cả các đại biểu năm châu và các nhà báo quốc tế tham dự cuộc họp xét duyệt của UNESCO.

>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 6: Gánh hát toàn nữ nông dân
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 5: Những ‘tài tử huyền thoại
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 4: 80 năm, một tiếng đờn

Nghệ sĩ ưu tú Ba Tu - Ảnh: H.Đ.N
Nghệ sĩ ưu tú Ba Tu – Ảnh: H.Đ.N 

15 giờ 47 (giờ Việt Nam) ngày 5.12.2013, ông H.E Abulfas Garayev – Bộ trưởng Văn hóa và Du lịch Azerbaijan (đại diện tổ chức UNESCO), gõ búa chính thức công nhận đờn ca tài tử là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. Đó là giây phút không bao giờ quên của NSƯT – nhạc sĩ Ba Tu. Ông bảo rằng ngay khi tiếng búa vừa gõ xong, những nghệ nhân Việt Nam ôm chầm lấy nhau. Ông (gần 80 tuổi) khăn đóng, áo the, mái tóc bạc phơ bên những mái đầu còn rất xanh như các nghệ sĩ Hải Phượng, Lê Tứ và cả Thứ trưởng Bộ VH-TT-DL Huỳnh Vĩnh Ái… ai cũng muốn bật khóc.

Cuộc đời và tên tuổi của NSƯT Ba Tu gắn liền với cây đờn kìm (nguyệt cầm) như máu thịt. Ngón đờn của ông hay đến nỗi được giới đờn ca tài tử xưng tụng là “đệ nhất nguyệt cầm”. Cây đờn kìm (2 dây, 8 phím) vốn được tôn vinh là “thầy” của các loại nhạc cụ cổ nhạc bởi ngày xưa dàn nhạc ngũ âm trong cung đình theo phong cách tứ tuyệt (kìm, cò, tranh, độc) hoặc ngũ tuyệt (kìm, cò, tranh, độc, sáo) thì lúc nào đờn kìm cũng giữ vai trò lĩnh xướng. Ngay cả trong cải lương thì bài bản cũng dựa vào chữ nhạc của cây đờn kìm. Thế cho nên, để được người trong giới tôn xưng là “đệ nhất nguyệt cầm” chắc chắn ngón đờn của NSƯT Ba Tu phải khiến người ta “tâm phục, khẩu phục”. Soạn giả Bảy Viễn từng nhận xét: “Ba Tu nhấn chữ xang nức nở như người có tâm sự đang kể lể lòng mình. Còn khi Ba Tu đờn vọng cổ nét nhấn nhá có nhiều chữ mới, luyến láy duyên dáng, điệu bắc thì hùng tráng, các bài nam – oán thì cực kỳ mùi mẫn…”.

NSƯT Ba Tu tên thật là Trương Văn Tự, sinh năm 1936, tại Long An. Ngay từ nhỏ ông đã bộc lộ năng khiếu chơi cổ nhạc nên cha ông rước thầy về dạy nhạc cho ông. Ban ngày học chữ, ban đêm học đờn kìm với thầy Chín Phàn. Ông kể rằng, ngày đó ông ôm cây đờn mà vành đờn chạm đến cằm (vì ông còn nhỏ quá). Dạy trống nhạc lễ, thầy phải lấy vải dày trùm mặt trống để tiếng trống chỉ còn vừa đủ hai thầy trò nghe, không làm phiền hàng xóm về đêm. Thỉnh thoảng cha ông và thầy Chín Phàn lại mời các nghệ nhân quanh vùng đến hòa đờn. Ông rất sáng dạ nên để ý quan sát và chăm chú lắng nghe ngón đờn tranh của nghệ nhân Bảy Quế, ngón đờn cò của Hai Võ… rồi chú tâm luyện tập. Ông bảo: “Phải biết học từ chữ nhấn, chữ chuyền để ngón đờn sao cho mùi mẫn, cách “sắp chữ” để ca sao cho đẹp, tạo được một phong cách riêng…”.

Cây đờn cứu mạng

Năm 17 tuổi, Ba Tu đã đờn rất khá, được thầy tin tưởng cho hòa đờn chung. Ngày ấy, người ta rất coi trọng đờn ca tài tử, thường mời ngồi vào những chỗ danh dự nhất trong các cuộc đình đám hội hè, và chỉ có những nhà giàu mới mời được ban nhạc tới chơi (không như những hình ảnh đờn ca tài tử ngồi lây lất dưới những gốc cây trong vườn thường thấy hiện nay). Hôm đó, nhà ông Quản Khá có đám cưới, mời ban nhạc, ông được thầy cho đi theo để chơi đờn kìm, còn thầy Chín Phàn thủ cây ghi ta phím lõm, thầy Bảy Quế (đờn tranh) và sư bá Năm Giai (đờn cò). Chủ nhà kê một bộ ngựa, trải chiếu hoa rất trang trọng để các “thầy đờn” ngồi. Chưa đến lúc hòa đờn, các thầy ngồi giải lao ở bàn nước. Thầy Chín Phàn bảo ông: “Con lên bộ ván ngồi trước, chờ các thầy”. Ông vâng lời ngồi vào chiếu hoa nhưng ông chủ nhà lại tưởng thằng con nít nào hỗn hào ngồi vào chỗ danh dự nên nắm tóc ông kéo xuống. Thầy ông phải chạy tới can thiệp: “Ông Quản ơi, đây là người trong ban nhạc tui!”. Vậy là cậu thiếu niên Ba Tu được ngồi hòa đờn với các bậc thúc bá nhưng mái tóc thì dựng đứng lên vì trước khi đi cậu có chải tóc bằng dầu bóng bi-ăng-tin (như keo xịt tóc bây giờ), nhưng ông Quản Khá kéo lên nên nó không chịu nằm xuống.

Một kỷ niệm nhớ đời nữa là có lần ông cùng thầy Chín Phàn chèo xuồng qua Vàm Từng (đoạn sông Xoài Rạp đổ ra cửa biển, nằm giữa hai huyện Cần Giuộc và Cần Đước của Long An) để qua ấp Bà Thoại chơi đờn đám cưới. Xuồng ra giữa vàm, gió nổi lên dữ quá, thổi xuồng lật úp. May nhờ có cây đờn kìm của trò và cây ghi ta phím lõm của thầy nổi lên như cái phao để thầy trò bám lấy, chới với giữa sông chờ người trong bờ chèo đò ra vớt…

Hà Đình Nguyên

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140224/bau-vat-don-ca-tai-tu-ky-7-de-nhat-nguyet-cam.aspx

TIẾN TRÌNH : Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 8: Ngón đờn anh lái heo


Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 8: Ngón đờn anh lái heo

25/02/2014 03:50

 

Sau thời gian dài ôm đờn đi biểu diễn ở xứ Phù Tang, trở về ai cũng nghĩ sự nghiệp Hoàng Lưỡng sẽ lên hương, bất ngờ anh chàng lại tuyên bố bỏ đờn, về nhà phụ vợ làm nghề… lái heo.

>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 7: Đệ nhất nguyệt cầm
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 6: Gánh hát toàn nữ nông dân
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 5: Những ‘tài tử huyền thoại

 Báu vật đờn ca tài tử - Kỳ 8: Ngón đờn anh lái heo
Hoàng Lưỡng (trái) cùng các nghệ sĩ, ca sĩ thu âm đờn ca tài tử tại Nhật – Ảnh: Nhân vật cung cấp

Ngón đờn hào hoa

Không phải sau khi đoạt nhiều giải thưởng trong các đợt thi thố đờn ca tài tử (ĐCTT) thì người ta mới biết đến Hoàng Lưỡng. Những ai xem anh biểu diễn thường khó mà quên được ngón ghi ta “nhức nhối”, đầy chất “phiêu” và sáng tạo, đúng theo “trường phái” của danh cầm Văn Giỏi.

Nghệ nhân Hai Lợi, cây đại thụ của ĐCTT xứ Tây Đô cứ trầm trồ khi nhắc đến Hoàng Lưỡng: “Lưỡng có chữ đờn rất đẹp. Trước đây tui cũng đờn ghi ta có hạng, nhưng khi thấy cái “rơ” của Hoàng Lưỡng đờn thì tui muốn bỏ nghề luôn”. Ông Hai Lợi là thầy của tài tử Hoàng Lưỡng, cũng là người có dấu ấn đặc biệt trong sự nghiệp ba chìm bảy nổi của cây ghi ta được đánh giá là “lắm tài nhưng hay… buồn” này. Ông Hai Lợi cũng thừa nhận mình có phước vì “trò hơn thầy”. Sự sáng tạo và phong cách chơi đờn đầy cảm xúc của Hoàng Lưỡng làm mê mẩn không ít những người khoái lối đờn phóng khoáng, chơi đẹp và không theo lối mòn. Tuy nhiên, cũng làm phật lòng không ít người có quan điểm bảo thủ các bài bản ĐCTT. Người ta nói Hoàng Lưỡng đờn các bài vọng cổ “không bài nào giống bài nào”. Ông Hai Lợi lại trầm trồ: “Nó đờn thường xuyên xuất thần, hứng đâu “hốt” đó. Đôi khi mình bảo thủ lại thấy nó đờn tầm bậy, nhưng khi nghe lại thì hay vô phương”.

Nổi danh rất sớm từ phong trào ĐCTT ở địa phương với ngón đờn hào hoa, Hoàng Lưỡng lần lượt đầu quân cho nhiều đoàn cải lương danh tiếng. Nhưng chẳng nơi nào anh làm việc lâu vì tâm lý mau chán. Thôi đờn cho Đoàn cải lương Tây Đô, Hoàng Lưỡng lại có cơ hội thi thố khác. Năm 1997, anh  được cử sang Nhật biểu diễn theo lời mời từ phía bạn, một hình thức quảng bá văn hóa – du lịch của Việt Nam ở xứ Phù Tang. Anh đã tạo ngạc nhiên cho khán giả Nhật bằng việc bên cạnh chơi nhạc tài tử bằng đờn ghi ta phím lõm, đờn kìm, đờn hạ uy di… thì anh lại chơi nhạc dân tộc Việt Nam bằng các loại nhạc cụ dân tộc của Nhật Bản. “Mình vốn thích tìm tòi. Nhưng trong chuyện chơi ĐCTT bằng nhạc cụ Nhật, tôi muốn tạo ấn tượng để khán giả Nhật nhớ hơn về nhạc Việt Nam”, Lưỡng tâm sự.

Bỏ đờn đi… lái heo

Sau 3 tháng biểu diễn ở Nhật, trở về cứ nghĩ sự nghiệp sẽ thẳng tiến, không ngờ Hoàng Lưỡng lại tuyên bố bỏ đờn. Những người có trách nhiệm ở Cần Thơ lẫn những ai quý tài năng của Hoàng Lưỡng đều không khỏi ngạc nhiên bởi quyết định đột ngột của anh. Hoàng Lưỡng giải thích: “Lúc đó tôi nghĩ đờn ca không có tương lai. Còn ôm đờn đến các nhà hàng, quán nhậu để kiếm cơm thì tủi nghề quá”.

Theo Hoàng Lưỡng thì ĐCTT phải ở vị trí sang trọng, thanh cao và vô nhiễm. Nếu để kiếm cơm, anh thà về nhà phụ vợ đi… lái heo. Và anh đã làm thiệt. Các nhạc cụ đắt giá theo anh thời gian dài, Hoàng Lưỡng mang đi cho hết. Cho để không nhìn thấy cây đờn nữa, để chuyên tâm vào nghề vốn chẳng dính dáng gì tới nghệ thuật. 

Buông dây tơ rung để bắt dây lạt trói heo đó là một nỗi buồn không gì buồn hơn. Nếu ai biết rằng, để có một Hoàng Lưỡng với ngón ghi ta xuất sắc như ngày nay, anh đã có cả tuổi thơ đeo đuổi cây đờn. Nhà nghèo, học đờn ba mứa, Hoàng Lưỡng đi biểu diễn để… bán bánh bò, rồi chết danh “nghệ sĩ bánh bò”. Sau, anh vào lò bánh mì biểu diễn để các thợ bánh quên buồn ngủ. Được bao nhiêu tiền, anh đưa cả cho thầy dạy đờn. Người thầy đầu tiên của anh là ông Út Tròn, ở Chợ Bà (TX.Bình Minh, Vĩnh Long). 18 tuổi, thầy Út Tròn thấy Hoàng Lưỡng có thể phát triển nên gửi cho Đoàn nhân dân Kiên Giang và nghiệp đờn của anh bắt đầu từ đó. Thời ấy dân đờn ít, mà đờn giỏi lại càng hiếm, Hoàng Lưỡng được nhiều đoàn săn đón. Anh liên tục “nhảy việc” qua các đoàn Sông Bé 3, Kiều Hoa, Kiều Lan, Minh Thiện, Sông Bé Mới, Hàm Luông, cuối cùng là về Đoàn cải lương Tây Đô.

Trở lại thời điểm Hoàng Lưỡng đi lái heo, anh cự tuyệt với cây đờn suốt 11 năm. Thời gian này, anh từ chối rất nhiều lời mời. Mãi đến khi gặp nghệ nhân Hai Lợi tại một đám cưới nhà người quen, nể danh thầy Hai Lợi, Hoàng Lưỡng lần đầu tiên cầm lại cây đờn song tấu với bậc tiền nhân này. Thấy ngón đờn “anh lái heo” quá độc, ăn đứt nhiều tên tuổi khác, ông Hai Lợi thuyết phục Hoàng Lưỡng tham gia sinh hoạt ĐCTT ở địa phương H.Ô Môn (cũ). Không ngờ, những buổi sinh hoạt này đã giúp anh sống lại máu nghề. Anh bỏ nghề lái heo. Mượn cây đờn “cù lần” của một người bạn, Hoàng Lưỡng trở lại Cần Thơ kiếm sống bằng nghề đờn, cốt là để có cơ hội tiếp xúc với môi trường ĐCTT. Nhanh chóng gây dựng lại tên tuổi, Hoàng Lưỡng được mời về Trung tâm văn hóa Cần Thơ để giảng dạy ĐCTT và làm chương trình cho các hội thi, hội diễn bộ môn này. Đến nay, Ban ĐCTT Cần Thơ được đánh giá là một trong 6 ban ĐCTT hay nhất Việt Nam. Ngoài ra, anh cũng thường xuyên nhận lời mời biểu diễn ĐCTT cho khán giả truyền hình. Hôm gặp chúng tôi, Hoàng Lưỡng hớn hở khoe vừa gây dựng được CLB ĐCTT Tri Âm gồm những tên tuổi mới, giàu tiềm năng. Theo anh, lúc này mình mới thực sự sống lại với cây đờn. 

Tiến Trình

>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 7: Đệ nhất nguyệt cầm
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 6: Gánh hát toàn nữ nông dân
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 5: Những ‘tài tử huyền thoại
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 4: 80 năm, một tiếng đờn
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 3: Nguyễn Vĩnh Bảo – đệ nhất danh cầm
>> Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 2: Bạch Công Tử bị bỏ quên
>> Báu vật’ đờn ca tài tử

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140224/bau-vat-don-ca-tai-tu-ky-8-ngon-don-anh-lai-heo.aspx

TIẾN TRÌNH : Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 9: 70 năm chép bài bản cổ kim


Báu vật đờn ca tài tử – Kỳ 9: 70 năm chép bài bản cổ kim

Thứ tư, 2014-02-26 03:48:02 – Nguồn: ThanhNien.com.vn

 
 

 

Nghệ nhân Tăng Phát Vinh vi ngón đờn kìm sâu lắng, gân guốc - Ảnh: T.TrìnhNghệ nhân Tăng Phát Vinh vi ngón đờn kìm sâu lắng, gân guốc – Ảnh: T.Trình 

Tài tử thứ thiệt

Tiếng đờn kìm réo rắt hòa cùng lời nam ai ai oán của thiếu nữ khiến người khách trú mưa không cưỡng lại được bước chân mê đắm. Chủ nhà, lão nhạc sĩ Tăng Phát Vinh, niềm nở mời người lỡ đường góp mặt vào buổi quây quần ấm cúng. Ông lão ngồi với đôi mắt lim dim, nắn nót ngón đờn kìm. Bên cạnh, thiếu nữ đẹp cất giọng như chất chứa nỗi niềm: “Trời chiều xuân, lòng buồn nhớ đến lang quân. Nơi biên ải nghìn trùng, chàng nhập ngũ binh nhung…”. Hết đoạn, ông lão lại truyền tay đờn cho người đàn ông ngồi kế. Hết bản, người này lại truyền cho người bạn ngồi gần… điệu Giang nam, Xuân tình, Nam xuân, Phụng hoàng, Tây thi… lần lượt trỗi lên. Thời gian như trôi dài bất tận. Dứt đờn, các tài tử lại rót rượu mời nhau, lại nghe ông lão góp ý… Thỉnh thoảng, ông lão lại ôm đờn thị phạm cho “các con” làm theo.

Có mặt hôm đó, chỉ có tôi là người lạ. Còn lại thì người là sĩ quan cấp tá, người là giảng viên thanh nhạc, người là doanh nhân, người làm công chạy gạo từng ngày… Không họ hàng quyến thuộc, nhưng tất cả đều gọi ông lão bằng “ba” và xưng “con”. Căn nhà ấm cúng nằm ở ngoại vi thành phố Cà Mau (ấp Cây Trâm, xã Định Bình, TP.Cà Mau) là chốn họ lui tới mỗi khi nhớ ông, khi muốn đắm mình trong tiếng tơ bổng trầm.

Nghệ nhân – nhạc sĩ Tăng Phát Vinh (88 tuổi) – cây đại thụ của đờn ca tài tử Nam bộ được biết đến như là “bộ từ điển” của bộ môn nghệ thuật này. Không chỉ lưu giữ các bài bản, ông còn là cao thủ với ngón đờn kìm “gân guốc”, thâm sâu. Mấy mươi năm, ông Ba Vinh đã thu nhận hàng trăm đệ tử, trong đó không ít người đã có danh, có phận với tiếng đờn, lời ca. Dạy học trò không lấy tiền, thỉnh thoảng thấy có người gặp khó, ông còn xin tiền vợ để cho. Ông tâm sự: “Đờn ca tài tử là tình yêu. Mà đã yêu thì không vụ lợi”. Nên các học trò của ông cũng chẳng có ai gọi ông là “thầy”. Họ gọi ông là “ba” – “Ba Vinh”.

Lo đờn ca tài tử bị “bác học hóa”

Ông nói, mình có một nỗi lo là sợ đờn ca tài tử bị “bác học hóa”, khó chơi, khó giữ cho lớp thế hệ sau. “Đờn ca tài tử là bộ môn… không có giai cấp. Đừng vì hèn mà nghĩ nó sang, mà cũng đừng vì sang mà nghĩ nó hèn”.

 

Nghệ nhân Tăng Phát Vinh với xấp tài liệu đờn ca tài tử ông lưu giữ hơn 70 nămNghệ nhân Tăng Phát Vinh với xấp tài liệu đờn ca tài tử ông lưu giữ hơn 70 năm

Thời gian trước, khi Cà Mau cùng các tỉnh ra sức sưu tầm tài liệu để đóng góp vào hồ sơ trình UNESCO công nhận đờn ca tài tử là di sản nhân loại, bất ngờ ông Ba Vinh gọi cán bộ văn hóa đến trao cho quyển sách do ông viết tay dày trên 400 trang. Trong đó, ông sưu tầm gần như đầy đủ các bài của loại hình nghệ thuật này, có cả những bài gần như thất truyền. Ông tâm sự, để có quyển sách này ông đã bỏ nhiều năm ngồi chép lại những gì được ông sưu tầm, lưu giữ trong… 70 năm. Trong quyển sách mà ông gọi là “chiếc la bàn” của người chơi đờn ca tài tử này chứa cả trăm bài cổ kim. Nó gồm 20 bản tổ, 7 bản oán biến thể, 8 bản ngự và các bản ông sưu tầm từ các tiền bối, nghệ nhân, bạn bè và hàng chục bản do chính ông sáng tác, sắp xếp, bố cục lại. Đặc biệt trong số này, có những bản còn rất ít người biết đến như: Nam xuân, Nam ai, Đảo ngũ cung, Phụng cầu, Phụng hoàng, Giang nam, Tứ đại… Có những đoạn như “sự tích bản Nam ai” được ông chép lại từ năm 1942 mà tới nay dường như chưa nghe ai nhắc tới, kể cả trong giới nghiên cứu bộ môn này. Hay có lần nghe một nghệ nhân ở Bạc Liêu ca bài Liêu giang hay quá, ông lại lặn lội gặp vị này để xin chép lại. Đi đám tiệc, thấy người ta biểu diễn bài bản hay là ông chép lại… Không chỉ sưu tầm, biên chép, ông còn sáng tác nhiều bài bản được lưu truyền rộng rãi.

Thỉnh thoảng, những ai cần bài bản đờn ca tài tử tìm đến ông, ông đều tỉ mẩn chép tay lại để tặng họ, để lưu truyền không bị “tam sao thất bổn”. Và để sau này khi ông ra đi, thế hệ nghệ nhân, tài tử không còn tìm ông được nữa thì vẫn nhớ “những căn bản của tổ tiên”.

Tiến Trình

 

Phiên bản cache tại địa chỉ: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140226/bau-vat-don-ca-tai-tu-ky-9-70-nam-chep-bai-ban-co-kim.aspx

http://www.tin247.com/bau_vat_don_ca_tai_tu_ky_9_70_nam_chep_bai_ban_co_kim-8-22765334.html

 

TRƯỜNG KỲ : DANH CA BẠCH YẾN: 50 NĂM ĐỌNG LẠI NHỮNG GÌ?


Danh ca Bạch Yến: 50 năm đọng lại những gì?

18:25 21/02/2014

 

 

 

 

 

 

 

 

Với 50 năm góp mặt trong lãnh vực nghệ thuật, Bạch Yến rất xứng đáng được coi là một nữ nghệ sĩ có quá trình hoạt động lâu dài nhất cho đến ngày hôm nay.
 
Với những thăng trầm trong cuộc sống cũng như trong nghề nghiệp, tên tuổi của chị vẫn là một tên tuổi lớn trong việc giới thiệu nền văn hoá Việt Nam với khán giả năm châu qua nhạc dân ca cổ truyền hiện nay cũng như từng góp mặt trong giới “show business” tại Hoa Kỳ trong một thời gian dài. Giọng hát trầm đặc biệt đó cũng đã trở nên quen thuộc với khán giả Việt Nam từ rất nhiều nãm qua, mặc dù âm sắc (timbre) rất trầm nhưng giọng hát chị thuộc loại “mezzo soprano”, đã góp phần không ít trong việc tạo cho nhạc phẩm “Ðêm Ðông” trở thành bất hủ. 

Lần xuất hiện gần đây nhất của Bạch Yến trước khán giả người Việt đã diễn ra tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn, trong một buổi trình diễn do Câu Lạc Bộ Văn Hoá vùng Washington, D.C. tổ chức. Số khán giả tham dự đông đảo trong buổi trình diễn đó đã không ngờ một nữ nghệ sĩ năm nay đã ngoài 60 mà thể cách trình diễn cũng như giọng ca vẫn còn dồi dào phong độ khi đã trình bày 20 nhạc phẩm trong suốt chương trình, với sự phụ hoạ dương cầm của nhạc sĩ Jean Louis Beydon, giám đốc viện âm nhạc Vanves (ngoại ô Paris). 

Trước đó, Bạch Yến cũng đã có dịp đến với khán giả Việt Nam tại tiểu bang Washington trong dịp Tết Quý Mùi vừa qua với những chương trình nhạc thính phòng và dân ca. Trong năm 2002, Bạch Yến cũng đã có dịp phô diễn tài nghệ của mình trước cộng đồng người Việt ở nhiều thành phố lớn tại Hoa Kỳ như Houston, Phoenix, San Jose, vv… và đã mang lại cho khán thính giả nhiều thích thú. Cô bé nhi đồng từng nổi tiếng với phần trình diễn mô tô bay ngày nào hẳn cũng đã không ngờ định mệnh đã đưa đẩy đến sự thành công trong lãnh vực nghệ thuật âm nhạc trong suốt mấy chục năm sau đó. 

Bạch Yến tên thật là Quách Thị Bạch Yến, sinh năm 1942 ở Sóc Trăng. Thân mẫu chị thường về Việt Nam mỗi khi gần sanh nở vì luôn muốn sinh con tại quê ngoại. Bạch Yến là con áp út trong một gia đình gồm 8 người con, 3 gái, 5 trai; nhưng 4 trong 5 người con trai trong gia đình đều mất sớm. 

Thân phụ chị là người Tiều Châu và là bạn của người cậu ruột, tỏ ra rất khó khăn trong việc để con cái theo con đường văn nghệ do quan niệm “xướng ca vô loài”, trong khi thân mẫu chị lại là một người say mê âm nhạc và luôn tỏ ra gắn bó với nền văn hoá Việt Nam. 

Năm 9 tuổi, Bạch Yến được gia đình đưa về Cần Thơ để theo học tiểu học ở đây, cùng một lúc hoạt động trong ca đoàn của nhà thờ Cần Thơ nên nhờ đó đã sớm có được một căn bản nhạc lý, dù chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Năm 1952 sau đó, Bạch Yến lại theo bố mẹ và các anh chị vào Sài Gòn để rồi ghi tên dự thi cuộc tuyển lựa ca sĩ dành cho những giọng ca nhi đồng do đài phát thanh Pháp Á tổ chức. 

 

Sau những vòng sơ khảo và bán kết, qua năm 1953 Bạch Yến đã oanh liệt đoạt được Huy Chương Vàng trong vòng chung kết và liền sau đó được mời cộng tác với chương trình ca nhạc nhi đồng của đài phát thanh dưới sự điều khiển của Pháp. Nhưng không lâu sau, đài này đã ngưng hoạt động khi người Pháp phải rời khỏi Việt Nam (1955). Sau đó Bạch Yến tìm đến với những đài phát thanh Quân Ðội và Sài Gòn để xin hát cho những chương trình dành cho thiếu nhi nhưng đều bị từ chối.

Mẹ chị đã quyết định chia tay với bố chị khi được ông cho biết sẽ đem cả gia ðình về sống vĩnh viễn ở Nam Vang vì bà muốn ở lại Việt Nam để các con không bị mất gốc và có thể lập gia đình với người đồng hương. Mặc dù bố chị là một doanh thương giàu có, nhưng mẹ chị do tự ái đã cương quyết không nhận sự giúp đỡ tiền bạc của ông sau khi ly dị để nhẫn nhục chịu đựng sự vất vả ở lại Việt Nam nuôi nấng con cái, lúc đó đã lên tới 5 chị em. Sự tận tụy và hy sinh đó nơi người mẹ thân yêu vẫn luôn ở trong tâm hồn Bạch Yến, dù mẹ chị đã qua đời cách đây gần 10 năm. 

Gia đình Bạch Yến lâm vào sự túng quẫn sau khi bố mẹ đường ai nấy đi, đã sống chen chúc với nhau trong một căn nhà nhỏ trong một ngõ hẻm trên đường Cao Thắng. Không những thế, một trận hoả hoạn đã xẩy ra thiêu rụi cả nơi nương náu của một gia đình vốn đã gặp rất nhiều khó khăn này. Người cậu ruột của Bạch Yến từ Cần Thơ sau khi nghe tin, đã lên Sài Gòn thăm hỏi gia đình chị. Trước tình trạng bi đát này, ông đã nẩy ra ý định thành lập một đoàn mô tô bay thiếu nhi để đi lưu diễn khắp nơi. 

Không còn sự chọn lựa nào khác, mẹ chị đành lòng chấp nhận để các con gia nhập đoàn mô tô bay dù biết trước có rất nhiều nguy hiểm. Từ đó, cô bé Bạch Yến theo chị ruột, em trai và em bà con để theo đoàn đi vào tận các làng xã, từ Quảng Trị xuống tới Cà Mau trình diễn những pha mô tô bay nguy hiểm, trong khi vào thời điểm đó vấn đề an toàn không được mấy lưu tâm. Tuy nhiên đối với Bạch Yến, đó là những kỷ niệm khó quên về quê hương khi có dịp gia nhập vào những sinh hoạt thuần tuý đồng quê một cách rất hồn nhiên.
 
Nhưng chẳng may, một tai nạn rất nặng đã xẩy ra với Bạch Yến trong một buổi biểu diễn tại giải trí trường Thị Nghè. Khi đang bay mô tô, chân chị đã đạp phải thắng nên cả người và xe bị tụt xuống đâm ngay xuống nền gỗ bị mô tô đè lên người. Với tai nạn này, Bạch Yến đã bị dập một số xương sườn và màng tang trái khiến phải điều trị trong một thời gian khá dài. Cũng từ tai nạn này, đoàn mô tô bay của người cậu cũng bị cấm hoạt động khi bị giới hữu trách khám phá là đã thu nhận những thành viên không đủ số tuổi ấn ðịnh là 17 khi hành nghề xiệc (cirque). 

Một lần nữa, gia đình Bạch Yến lại lâm vào một tình trạng thê thảm và nheo nhóc. Do lòng thương mẹ và anh chị em và với một sự quyết tâm mạnh mẽ, Bạch Yến, khi đó mới là một cô gái 14 tuổi, đã phải cải trang cho giống một thiếu nữ vào tuổi đôi mươi với một chiếc áo dài cùng với lớp son phấn trang điểm cho ra vẻ người lớn. Dưới lớp cải trang đó, Bạch Yến lần mò đến những vũ trường và phòng trà để xin hát hầu có tiền phụ giúp gia đình. Phòng trà mang tên Trúc Lâm trên đường Phạm Ngũ Lão do hai nhạc sĩ Mạnh Phát và Ngọc Bích khai thác. Ðây là nơi thu nhận chị đầu tiên trong vai trò ca sĩ với một số tiền thù lao khiêm nhượng. 

Nhờ khi còn nhỏ được học một thời gian nơi trường La Providence của các dì phước nên Bạch Yến đã có khả năng hát được những nhạc phẩm lời Pháp như Tango Blue, Étoile Des Neiges, vv… nên được khán giả dành cho nhiều cảm tình. Ngoài ra chị cũng đã cố gắng trình bày được một số nhạc phẩm Việt Nam như Bến Cũ hoặc Gái Xuân, vv… Sau khi rời khỏi phòng trà Trúc Lâm, Bạch Yến tìm đến với phòng trà Hoà Bình, rồi lần mò vào tận Chợ Lớn để xin hát tại vũ trường Mélodie với đa số khán giả là người Hoa. Dần dần chị đã xin hát được ở nhiều vũ trường khác như Ðồng Khánh, Ðại Kim Ðô, vv… 

Trong suốt thời gian này chị không đuợc một ai hướng dẫn về nhạc, ngoài việc bắt chước hát theo đĩa cho thật giống với lời ca được tự phiên âm theo từng chữ rất vất vả. Sau khi phiên âm xong, chị mới đọc cho một giáo sư Anh Văn nghe và viết lại cho đúng nghĩa và giảng giải về nội dung nhạc phẩm để dễ dàng diễn tả. Từ năm 1957 trở đi, tên tuổi Bạch Yến mới bắt đầu được nhắc nhở tới nhiều sau khi về cộng tác với vũ trường Kim Sơn, với sự phụ hoạ của dàn nhạc Ely Javier. 

 

Thời gian này nhạc phẩm Ðêm Ðông đã được trình bày một cách đặc biệt bởi Bạch Yến để sau đó trở thành một nhạc phẩm gắn liền với tên tuổi chị. 

Vào thời kỳ này một vũ trường khác cũng đang rục rịch khai trương, trong khi ông giám đốc của vũ trường này đi tìm những giọng ca đặc biệt. Ðó là vũ trường Tự Do, là nơi đã xuất phát nhiều tiếng hát nổi danh của làng tân nhạc Việt Nam. Và chủ nhân vũ trường này là ông Ngô Vãn Cường, một người từng sống nhiều nãm bên Pháp và có một tâm hồn yêu văn nghệ và quý trọng nghệ sĩ. 

Trong một lần đến Kim Sơn nghe Bạch Yến trình diễn, ông Cường đã mời chị cùng với cả giàn nhạc Ely Javier về hợp tác với một số thù lao cao hơn nhiều so với những nơi chị từng cộng tác trước đó. Dĩ nhiên nhạc phẩm “Ðêm Ðông” cũng theo Bạch Yến về đây để cùng với những nhạc phẩm của Patty Page, Connie Francis, DaliDa, Edith Piaf, Ella Fitzerald, Peggy Lee, Rosemary Clooney, Pat Boone, Elvis Presley, Paul Anka, và the Platters, vv… khiến khán giả say mê theo dõi. Bạch Yến lúc bấy giờ được nổi tiếng nhiều qua những nhạc phẩm Rock ‘n’ Roll và Mambo tuy cũng được thích qua những ca khúc điệu Slow. 

Sau khi dành dụm được một số tiền trong thời kỳ tên tuổi lên cao nhất khi cộng tác với vũ trường Tự Do, Bạch Yến cùng với mẹ lên đường sang Pháp vào năm 1961 với ý định học phương pháp hát của Tây phương. Chị may mắn được thu nhận vào hát tại một nhà hàng sang trọng do ông Phạm Vãn Mười làm chủ trên đường rue de l’Echelle ở quận 1 Paris. Nhà hàng La Table Du Mandarin tuy nhỏ, chỉ chứa tối đa được khoảng sáu bẩy chục chỗ, nhưng là nơi lui tới của những khách hàng lịch lãm. 

Trong thời gian ở Pháp, Bạch Yến đã được hãng Polydor mời thâu, cùng một lúc đi trình diễn tại một số quốc gia Âu Châu như Ðức, Áo, Bỉ, Hoà Lan và nhiều thành phố trong nước Pháp. Tuy nhiên Bạch Yến cho biết sự việc đã diễn ra không nhý ý vì chị đã nổi tiếng ở Việt Nam mà sang Pháp chị chỉ là một nghệ sĩ ngoại quốc xa lạ. Trước kết quả không được như ý này, Bạch Yến đã quyết định quay trở lại VN vào cuối năm 63 để tiếp tục hợp tác với vũ trường Tự Do và thỉnh thoảng trình diễn tại vũ trường Kim Ðô với một số kinh nghiệm về nghệ thuật trình diễn cũng như kỹ thuật hát học hỏi ở ngoại quốc. 

Khi vừa trở lại quê hương vào cuối 63, nhiều sĩ quan cố vấn Mỹ – là những khán giả thường đến với Tự Do – đã tỏ ra yêu thích tài nghệ của chị nên đã tìm cách giới thiệu một tài năng trẻ của Việt Nam với chương trình ca nhạc truyền hình nổi tiếng “Ed Sullivan Show”. Sau nhiều lần thuyết phục chị nhưng chị nhứt quyết từ chối nên có ý nghĩ buộc họ mời mẹ thì chị mới nhận lời đi. Chị nghĩ rằng với điều kiện này sẽ không được chấp thuận vì trong thâm tâm không thích qua Mỹ vì cho đó là một quốc gia “kỳ thị chủng tộc”. 

Nhưng vào đầu năm 1965, cả hai mẹ con Bạch Yến nhận được vé máy bay để cùng lên đường sang Mỹ. Với chuyến đi này, Bạch Yến trở thành người Việt Nam đầu tiên và duy nhất xuất hiện trên chương trình Ed Sullivan Show với 35 triệu khán giả cũng như được tham dự trực tiếp vào giới “show business” Hoa Kỳ. Với nhạc phẩm “Ðêm Ðông” bất hủ và một nhạc phẩm Mỹ nổi tiếng “If I Have A Hammer”, Bạch Yến đã tạo được khá nhiều tiếng vang nõi khán giả truyền hình qua chương trình “Ed Sullivan Show” cũng là chương trình có sự xuất hiện của ban nhạc quốc tế đang trong thời kỳ nổi bật nhất là the Rolling Stones. 

Ðáng lẽ Bạch Yến chỉ lưu lại Hoa Kỳ 12 ngày theo đúng giao kèo, nhưng định mệnh đã đưa đẩy chị ðến với những hoạt động ca nhạc tại đây trong suốt 12 năm! Sự quyết định ở lại Hoa Kỳ của Bạch Yến được thân mẫu chị chấp thuận sau khi đã bắt chị phải tuân theo 3 điều kiện: không được mặc bikini, phải để tóc dài không được cắt và nhất là không được lấy chồng ngoại quốc! Thân mẫu chị yên tâm trở về thăm Việt Nam, trong khi Bạch Yến chọn miền Nam California để cư ngụ tại vùng Beverly Hills, một khu vực gồm toàn những nghệ sĩ lừng danh trong lãnh vực điện ảnh và ca nhạc. Cũng do đó Bạch Yến được coi là người ca sĩ Việt Nam đầu tiên đến với California – lúc đó chỉ mới có khoảng một ngàn người Việt trên khắp nước Mỹ! – trýớc khi một phần của vùng đất này trở thành Little Saigon, trung tâm của những sinh hoạt ca nhạc Việt Nam hải ngoại sau năm 75. 

Trong suốt thời gian từ 1965 đến 1978, ngoài việc trau dồi tài nghệ bằng cách trau dồi kỹ thuật hát, nghệ thuật trình diễn và Anh Vãn, Bạch Yến cũng là nghệ sĩ Việt Nam đầu tiên và duy nhất có cơ hội trình diễn trên cùng một chương trình với những tên tuổi nổi tiếng Hoa Kỳ như Bob Hope, Bing Crosby, Pat Boone, Frankie Avalon, Jimmy Durante, Joey Bishop, Mike Douglas, Liberace, vv.. Cũng trong thời gian này, chị cũng đã học thêm tiếng Tây Ban Nha để có thể trình bày một cách suông sẻ những ca khúc viết bằng ngôn ngữ này khi diễn ở Trung Mỹ và Nam Mỹ… Chỉ tiếc một điều sau khi đi lưu diễn tại khắp 46 tiểu bang Hoa Kỳ bằng những giao kèo ký kết với các cơ quan truyền thông ABC, CBS, vv…, Bạch Yến đã không có dịp phô diễn tài nghệ của mình trước khán giả người Việt. Có chăng là ngoài một vài người hiếm hoi mà chị tìm thấy tên trên một cuốn sổ điện thoại nhỏ do một vị linh mục soạn, để chị gọi tới mời tham dự. 

Cũng như nhiều năm trước đó, Bạch Yến thường từ Mỹ quay về Pháp vào mỗi dịp hè. Nhưng năm 1978 là một dịp nghỉ hè định mệnh, đã đưa đến sự chung sống giữa Bạch Yến và Trần Quang Hải. 17 năm trời đã qua kể từ ngày gặp biết nhau lần đầu tiên năm 1961, hai người không ngờ lần gặp lại nhau ở Paris để đi tới một sự kết hợp đẹp đẽ đã kéo dài được 25 nãm, tính đến ngày 17 tháng 6 năm 2003. 

Sau khi chính thức thành hôn với Trần Quang Hải, Bạch Yến ở luôn tại Pháp. Và cũng từ đó, chị “quay về nguồn” với sự chú tâm lớn vào âm nhạc cổ truyền Việt Nam để “cùng với anh Hải đem nhạc Việt Nam đến với khán giả trên khắp thế giới”. Với sự chuyển hướng này của chị, trung bình mỗi năm cặp nghệ sĩ Trần Quang Hải -Bạch Yến đã trình diễn trước khán giả Âu Mỹ từ 120 đến 150 buổi! Bạch Yến cho biết thực sự rất sung sướng trong việc giới thiệu âm nhạc Việt Nam với khán giả ngoại quốc, tuy rằng “làm văn hoá mà đâu có tiền bạc gì lắm!”, nhưng bù lại “khi khán giả đến với mình là người ta đến để chỉ muốn nghe nhạc Việt Nam thôi”. 

Với những bài hát ru con, Bạch Yến rất được khán giả tán thưởng, tuy chị tự nhận giọng chị không được mềm dịu như những nghệ sĩ khác, xuất thân từ nhạc cổ truyền, nhưng do sự dầy công nghiên cứu chị đã trình bày một cách không hề có sự sai sót. Ngoài vai trò làm chồng, Trần Quang Hải còn đóng vai người thầy chỉ dẫn cho Bạch Yến từng ly, từng tí “nên mỗi lần cần biết điều gì – từ cách luyến láy cho đến các câu hò hoặc những thể loại ru con – đều được anh Hải chỉ dẫn và cho ý kiến”. 

Vào năm 1983, một vinh dự lại đến với chị khi cùng với Trần Quang Hải đoạt giải thưởng lớn nhất dành cho một đĩa nhạc dân ca cổ (Grand Prix Du Disque de l’Académie Charles Cros), do quyết định của một ban giám khảo gồm toàn những nhà nghiên cứu âm nhạc. 

Ðến nay Bạch Yến đã cùng với Trần Quang Hải thực hiện được trên 10 CD về âm nhạc cổ truyền Việt Nam. Riêng chị Bạch Yến đã thu thanh tiếng hát của chị trên một CD do trung tâm Tú Quỳnh ở nam California thực hiện, 2 băng cassettes cho trung tâm Playasound và một CD do chị tự thực hiện với tựa đề “Souvenir”. Bạch Yến tự nhận là rất ngại vào studio để thu thanh nên số tựa CD của chị không nhiều. Nhưng khi trình diễn trên sân khấu thì “như cá gặp nước” như câu nói nhiệt tình của chị, vì “với khán giả có được sự “contact direct” nên hứng thú hơn. Nhất là khi người nghe mang CD về nhà để nghe từng chữ, từng câu nên sợ lắm!”. 
Những năm gần đây với quan niệm “khi mất sức khỏe là mất tất cả”, nhất là hiện chị đã bước vào lớp tuổi 60 nên đã hạn chế nhiều trong việc đi lưu diễn. Tuy vậy hàng năm chị vẫn xuất hiện trong 60 buổi trình diễn trước khán giả ngoại quốc, trong khi với khán giả người Việt trung bình hàng năm cũng còn từ 5 đến 10 buổi. Với một quá trình tận tụy với âm nhạc, trải qua những thăng trầm trong nghề nghiệp cùng với những thành quả đã gặt hái được, Bạch Yến xứng đáng được coi như một nghệ sĩ đã mang lại nhiều vinh dự cho nền âm nhạc Việt Nam sau 50 năm theo đuổi con đường nghệ thuật. 

Trường Kỳ

DƯƠNG KIM THOA : Danh ca Bạch Yến: Nỗ lực để khác biệt


Danh ca Bạch Yến: Nỗ lực để khác biệt

Thứ Hai, 10/02/2014, 13:47 [GMT+7]
Danh ca Bạch Yến bên chồng, nhạc sĩ kiêm nhà nghiên cứu âm nhạc dân tộc - GS Trần Quang Hải.	Ảnh: DÂN TRÍ
Danh ca Bạch Yến bên chồng, nhạc sĩ kiêm nhà nghiên cứu âm nhạc dân tộc – GS Trần Quang Hải. Ảnh: DÂN TRÍ

Bí quyết thành công của danh ca Quách Thị Bạch Yến (tên thường được khán giả biết tới là Bạch Yến) chính là nỗ lực rèn luyện không ngừng nghỉ, ý chí kiên định và sự đam mê ca hát. Bạch Yến từng nổi đình đám trên các sân khấu ca nhạc ở thành phố Hồ Chí Minh từ trước năm 1975.

Bạch Yến đi hát từ năm 14 tuổi (năm 1956), hát thoạt tiên bằng bản năng tự nhiên và tài bắt chước.

Mê đắm áo dài

Đã vượt khá xa ngưỡng cổ lai hy, nhưng Bạch Yến vẫn diện áo dài dạo ngắm chợ hoa thành phố Hồ Chí Minh trong dịp Tết Giáp Ngọ. Với vóc dáng mảnh mai, nhanh nhẹn, đôi mắt tươi vui và miệng cười rạng rỡ, bà vẫn duyên dáng trong vẻ đẹp đài các, quý phái.

Bạch Yến mê áo dài dân tộc. Mỗi dịp về nước, bà tìm tới tiệm may quen thuộc duy nhất ở thành phố Hồ Chí Minh để đặt may vài chục bộ. Bà yêu kiểu áo được coi là quốc phục của dân tộc đến nỗi khi lên sân khấu, dù ở bất cứ quốc gia nào, bà chỉ mặc áo dài. Đến giờ bà không nhớ nổi mình có bao nhiêu bộ áo dài nữa.

Nhưng áo dài mà Bạch Yến mê đắm phải là kiểu áo may theo kiểu truyền thống, tức là có cổ cao, tay dài và vạt áo quá gối. Bà không thích lối cách tân khiến chiếc áo rất riêng của người Việt bị phá cách lúc theo Tàu, lúc lại kiểu Tây. Và nữa, áo dài của Bạch Yến thường được may hơi rộng, không ôm quá sát cơ thể để tạo sự thoải mái và lịch lãm.

Với Bạch Yến, lúc biểu diễn trên sân khấu trong trang phục áo dài, bà luôn hạnh phúc khi cảm nhận ánh mắt thích thú, trân trọng của khán giả dành cho trang phục rất kín đáo và gợi cảm của người Việt.

Tình yêu mê đắm với áo dài và văn hóa Việt của nghệ sĩ Bạch Yến có một phần lớn bắt nguồn từ nền nếp gia đình, nhất là người mẹ. Ngay từ những ngày phiêu bạt kiếm sống ở Campuchia, thấy các con gái sắp tới tuổi lấy chồng, người mẹ ấy giục chồng đưa các con về Việt Nam sinh sống chỉ vì sợ các con làm dâu ngoại quốc. Ngày chia tay Bạch Yến ở Paris (Pháp) để về Sài Gòn lo việc gia đình, bà dặn con 3 điều: không được cắt mái tóc dài, không lấy chồng Tây và không được… mặc bikini tắm biển!

Tự học và bắt chước

Sinh ra trong một gia đình có tới 8 người con ở Sóc Trăng, Bạch Yến trải qua tuổi thơ nhiều gian khó với những cuộc phiêu bạt. Sau biến cố chia tay của cha mẹ, bà tạm gác nhiều mơ ước học hành để bước vào trường đời và nghiệp cầm ca từ rất sớm.

Nhờ vốn học có được trong trường của người Pháp, cộng với niềm đam mê ca hát, khi biểu diễn tại các vũ trường ở Sài Gòn, Bạch Yến gây ấn tượng với người xem bằng các ca khúc nước ngoài.

Bạch Yến chưa một lần được đào tạo thanh nhạc, trường lớp dạy ca hát thời đó ở Sài Gòn không có. Cách duy nhất để bà trau dồi kiến thức và kỹ năng biểu diễn là học qua các đĩa hát của nước ngoài. Bà còn nhớ ngày đó, mỗi dịp có người thân, bạn bè ở nước ngoài về Sài Gòn, bà chỉ muốn được tặng những đĩa hát để có tài liệu học tập.

Không biết tiếng Anh, bà học bằng cách nghe thật kỹ cách phát âm của ca sĩ trong đĩa hát, sau đó ghi lại theo kiểu phiên âm của riêng mình và bắt chước. Tập thành thục tới mức dù chưa hiểu ý nghĩa của ca từ nhưng bà vẫn phát âm rất chuẩn. Sau này, khi gặp các thầy giáo giỏi tiếng Anh, bà đọc lại cho họ phần âm để nhờ chép lại phần lời, họ đã rất ngạc nhiên vì khả năng phát âm của bà.

Bắt chước lối hát thôi chưa đủ, bà còn chủ động mua vé vào xem các bộ phim nước ngoài chiếu rạp để học cách phát âm, cách biểu đạt cảm xúc trong ngôn ngữ. Miệt mài từ sáng tới chiều, bà xem hết suất chiếu này tới suất chiếu khác chỉ để học cung cách biểu diễn, thái độ, điệu thức của diễn viên nước ngoài. Và cứ thế, bà tự tập những bài hát mới để biểu diễn trên các sân khấu, rồi trở thành danh ca hát tiếng nước ngoài tại nhiều vũ trường của thành phố trước năm 1975.

Khát vọng học tập

Say mê với nghiệp ca hát, chưa bao giờ Bạch Yến hài lòng với những gì đã làm được. Vì lẽ ấy, ngay cả khi được khán giả Sài Gòn nhiệt liệt tán thưởng, bà vẫn ấp ủ khát vọng được ra nước ngoài học tập, trau luyện thêm kỹ năng thanh nhạc. Vậy là vừa biểu diễn kiếm sống, bà vừa dành dụm tiền bạc, chuẩn bị cho một chuyến “Tây du”.

Suốt từ năm 1961-1963, bà hiện thực hóa giấc mơ sang Pháp học thanh nhạc. Làm việc với các hãng thu âm và sản xuất băng đĩa tại đây, bà như được “mở mắt” trước chân trời rộng rãi và có tác động mãnh liệt tới nhận thức nghệ thuật. Người ta không chấp nhận những gì bà đã “sao chép” một cách thành thục phong cách biểu diễn của các nghệ sĩ khác mà họ cần nét “rất riêng” của bà.

Từ đó, Bạch Yến rời bỏ tất cả những gì đã làm nên một danh ca Bạch Yến của Sài Gòn để học hát bằng trái tim, bằng xúc cảm của chính mình. Lại là những chuỗi ngày khổ luyện. Lần này, áp lực cạnh tranh còn lớn hơn nhiều so với ở quê nhà. Tài năng đã có. Kỹ thuật cũng sẽ có nếu rèn giũa. Nhưng còn phải làm thế nào để khẳng định mình giữa thị trường giải trí nói chung và thị trường âm nhạc nói riêng đã có quá nhiều tên tuổi? Bạch Yến buộc phải nghĩ tới một lối đi riêng.

Câu hỏi đó càng trở nên bức thiết hơn khi bà được mời sang Mỹ biểu diễn và thu âm. Đã có quá nhiều ca sĩ châu Á hát tiếng Anh thành danh ở Mỹ. Bạch Yến quyết định chọn hát tiếng Pháp và những tiếng khác: Tây Ban Nha, Ý.

Sự độc đáo và khác biệt là những thách thức gian khổ nhưng cũng nhiều ngọt ngào với một nghệ sĩ luôn bắt mình phải “mới” như Bạch Yến. Bà đã khổ luyện mỗi ngày để có thể trình bày những ca khúc dân ca của người Mexico bằng tiếng Tây Ban Nha với những thay đổi cao độ và khúc thức rất phức tạp. Cho tới giờ, trong số những tác phẩm âm nhạc đã biểu diễn, bà vẫn tâm đắc nhất với bài La Llorona (Người tình nữ khóc than) – dân ca của người Mexico, ca khúc không dễ gì để thể hiện thành công.

Mối tình “sét đánh”

Dù cùng ở tuổi ngoài 70, nhưng vợ chồng danh ca Bạch Yến và nhạc sĩ Trần Quang Hải (con trai GS Trần Văn Khê) vẫn đang chung hưởng cuộc hôn nhân ấm áp tình tri kỷ.

Người ta sẽ ngưỡng mộ và thậm chí có phần kinh ngạc khi biết rằng, cuộc hôn nhân vượt qua mốc “đám cưới bạc” rất nhiều năm này được bắt đầu từ lời cầu hôn sau phút đầu gặp gỡ chỉ một ngày của nhạc sĩ Trần Quang Hải với nghệ sĩ Bạch Yến tại Paris.

Tại thời điểm ấy, nhạc sĩ Trần Quang Hải đã ly hôn và sống cùng cô con gái nhỏ. Xét về địa vị xã hội, nghệ sĩ Bạch Yến đã là danh ca, còn vị hôn phu của bà vẫn chỉ đang là nhạc sĩ bình thường, chưa có tên tuổi. Thế mà chỉ 2 tuần sau khi lời cầu hôn được chấp thuận, một đám cưới nhẹ nhàng, giản dị diễn ra trước sự bất ngờ của nhiều người, trong đó có GS Trần Văn Khê.

Trong một bài báo, Bạch Yến từng chia sẻ, bà nhận lời kết hôn với nhạc sĩ Trần Quang Hải thoạt tiên vì sự chân tình và thật thà của ông. Nhưng rồi càng sống, bà và ông càng chia sẻ được với nhau nhiều điều, nhất là chuyện nghề. Cho tới giờ, ngoài những show tân nhạc, bà thường cùng chồng tham gia các chương trình cổ nhạc, trong đó chồng đàn, vợ hát.

Dự án âm nhạc

Dù tuổi đã ngoài 70 nhưng tiếng hát Bạch Yến vẫn được đông đảo khán giả yêu mến. Dịp về nước Tết Giáp Ngọ 2014, bà cùng hai nghệ sĩ trẻ khác là Hoài Ân và Vĩnh Thiện thực hiện thu âm hai đĩa nhạc Lam Phương.

Với bà, mỗi lần được đứng trên sân khấu là một lần không chỉ dâng hiến tài năng và cảm xúc của mình thông qua tác phẩm âm nhạc, mà còn là khoảnh khắc thăng hoa, tận hưởng cuộc đời và nghệ thuật. Vì thế, hát là niềm vui, là lẽ sống, là ý nghĩa rất đỗi lớn lao.

Cũng nằm trong kế hoạch công việc dịp đầu năm này, Bạch Yến dự định thu âm một đĩa nhạc hát riêng nhạc Lam Phương. Dĩ nhiên kế hoạch này cụ thể ra sao thì vẫn chưa được tiết lộ.

Trong một lần chia sẻ ở sân khấu Thúy Nga Paris, nhạc sĩ Lam Phương từng nói, rất nhiều ca khúc của ông đã được viết từ nỗi nhớ dành cho một người bạn gái thuở thiếu thời. Và người đó chính là Bạch Yến.

DƯƠNG KIM THOA

http://www.baodanang.vn/channel/5414/201402/danh-ca-bach-yen-no-luc-de-khac-biet-2306240/

GIA AN : Hiền Thục: ‘Về nhạc trẻ, Mỹ Tâm đứng nhất Việt Nam’


Hiền Thục: ‘Về nhạc trẻ, Mỹ Tâm đứng nhất Việt Nam’

Thứ hai 24/02/2014 16:03

25 năm hoạt động nghệ thuật thì đây mới là lần đầu tiên Hiền Thục làm liveshow. Vậy thì tại sao Hiền Thục lại chọn thời điểm này?

Thật ra cách đây khoảng mấy năm, Hiền Thục có chuẩn bị làm liveshow nhưng khi bắt tay vào công việc thì guồng máy nó không đều nhau bởi những vấn đề phát sinh trong BTC. Hiền Thục thấy nếu khởi đầu như vậy thì chắc chắn show của mình sẽ không tốt nên Thục tạm gác ý định làm liveshow sang một bên.

Sau đó thì Hiền Thục cứ bôn ba đi làm, gần như là quên hẳn chuyện phải làm liveshow. Nhưng khi BTC chương trình Dấu Ấn gặp, đặt vấn đề với Hiền Thục về việc tổ chức một liveshow hoành tráng dành riêng cho Hiền Thục để đánh dấu 1 bước ngoặc trong sự nghiệp, đánh dấu quá trình 25 năm hoạt động nghệ thuật và để tri ân những khán giả đã yêu thương mình. Hiền Thục thấy cũng hay, nên Hiền Thục quyết tâm làm.

25 năm hoạt động trong nghề, Hiền Thục đang ở giai đoạn thăng hoa trong sự nghiệp
Bà mẹ một con trẻ trung như thiếu nữ
Hiền Thục hạnh phúc bên mẹ của mình

Bé Gia Bảo con gái chị phản ứng như thế nào khi biết mẹ mình sắp làm 1 liveshow đầu tiên trong sự nghiệp với quy mô lớn như vậy?

Gia Bảo hả? Con gái Thục rất thờ ơ khi Thục khoe rằng Thục sẽ làm liveshow. Vì thứ nhất là con gái Hiền Thục đã quá quen với việc ca hát của mẹ rồi. Hiền Thục về khoe thì con gái Thục chỉ nói: “Trời, vui quá ha”. Vậy thôi đó. Vì Thục biết con bé đang ở trong tuổi lớn, tâm sinh lý đang chập chờn lắm, thích hay không thích gì đều giấu kín hết. Nhưng Hiền Thục biết con gái mình sống rất tình cảm và quan tâm đến mình nên Thục cũng không cảm thấy buồn lòng gì.

Trong liveshow đặc biệt như thế này thì chắc chắn sẽ có một màn song ca giữa Hiền Thục và con gái chứ?

Hiền Thục cũng năn nỉ nhiều lắm đó, nhưng mà rủi thay là trong thời gian này con bé đang lớn, đang trở thành thiếu nữ nên khó có thể thuyết phục Gia Bảo làm theo ý của Thục lắm. Ngoài ra thì Hiền Thục cũng không muốn ép buộc con bé gì hết, chỉ mong là hôm đó con gái Thục chịu ở nhà bật TV lên xem mẹ hát là Thục vui rồi.

Hiền Thục tự hào khi mời được danh ca Bạch Yến trong liveshow của mình

Sau những khó khăn và sóng gió Hiền Thục đã trải qua, giờ đây khi sự nghiệp thăng hoa, cô con gái hết lòng yêu thương mẹ và chị thì ngày càng trẻ trung xinh đẹp hơn. Chị có thấy hài lòng về hiện tại ?

Thật sự thì Hiền Thục cảm thấy vui lắm! Thật sự trong cuộc đời của mỗi người, khi mình đã cố gắng hết sức thì mình nên có cảm giác hài lòng. Vì khi mình có cảm giác thỏa mãn, hài lòng thì cuộc sống của mình nó nhẹ nhàng và dễ dàng hơn rất nhiều.

Chương trình Dấu Ấn đã rất thành công với các ca sĩ như Thu Minh, Thanh Thảo… vậy điều gì đặc biệt nhất trong Dấu Ấn của Hiền Thục mà chị tự tin nhất để gởi đến khán giả?

Hiền Thục thấy thì rõ ràng Dấu Ấn là một chương trình rất quy mô và chuyên nghiệp được thực hiện bởi những người tài năng. Ngoài ra, Hiền Thục cảm thấy vui và hãnh diện nhất là việc mời được các khách mời rất là hay.

Ví dụ như về phần nhạc trẻ là Thục mời được người bạn thân Mỹ Tâm của chị. Nói về nhạc trẻ thì chắc chắn là không ai có thể qua Tâm rồi. Hiền Thục thấy rất là hạnh diện và vui, còn Tâm thì sau khi nhận được lời mời của Thục thì đồng ý ngay. Điều này làm Hiền Thục rất xúc động về cô bạn của mình.

Đối với Hiền Thục thì Mỹ Tâm là một người bạn đáng quý

Thứ 2 nếu mà nói về nữ danh ca vượt qua tầm thế giới thì Hiền Thục lại mời được nữ danh ca Bạch Yến. Cô Bạch Yến thì rất bận vì lịch diễn khắp nơi trên thế giới nhưng cô vì tình cảm của 2 cô cháu mà cô chịu khó về Việt Nam hát với Hiền Thục. Điều này khiến Hiền Thục them phần tự hào về liveshow sắp tới của mình.

Ngoài ra, niềm vui nhỏ nhỏ dễ thương của Hiền Thục là việc mấy đứa con, mấy đứa học trò của Hiền Thục trong The Voice Kids. Đây cũng là 1 sân khấu lớn, sân khấu chuyên nghiệp để mấy bé bước ra từ cuộc thi thể hiện khả năng trình diễn của mình.

Gia An (baodatviet.vn)

http://thebox.vn/Showbiz-Viet/Hien-Thuc-Ve-nhac-tre-My-Tam-dung-nhat-Viet-Nam/51837.html