Chuông vàng vọng cổ 2013 – Chung kết khu vực miền Bắc


Publiée le 11 août 2013
– Facebook: https://www.facebook.com/chuongvangvo…
– Đêm chung kết khu vực miền Bắc của cuộc thi Chuông vàng vọng cổ đã diễn ra vào tối ngày 8/8 tại Nhà hát thành phố Hà Nội. Kết quả cuối cùng, Nguyễn Thị Hồng Hà, Nguyễn Thị Lý và Nguyễn Minh Hải đã giành 3 chiếc vé tiếp theo vào vòng chung kết xếp hạng.
– Thí sinh Tạ Công Thành đoạt giải Thí sinh được yêu thích nhất trong đêm thi.

Chuông vàng vọng cổ 2013 – Chung kết 3 (19/9/2013)


Publiée le 19 sept. 2013
– Facebook: https://www.facebook.com/chuongvangvo…
– Tối 19/9, tại Nhà hát Đài Truyền hình TP.HCM đã diễn ra đêm chung kết 3 của cuộc thi Chuông vàng vọng cổ 2013 với chủ đề “Khát vọng xanh”.

Kết thúc đêm thi, 3 thí sinh xuất sắc nhất lọt vào vòng chung kết xếp hạng để tranh danh hiệu “Chuông vàng” là: Nguyễn Thị Luận, Lâm Ngọc Hoa và Nguyễn Minh Hải. Giải thí sinh được yêu thích nhất trong đêm thi đã thuộc về Nguyễn Thị Luận với 4.702 tin nhắn chiếm 32,57% tổng số lượng bình chọn.

Trong đêm thi, các thí sinh đã cống hiến cho khán giả những trích đoạn ca ngợi nghị lực, khát vọng sống và cống hiên của thế hệ trẻ cho quê hương, đất nước. Rút kinh nghiệm từ 3 đêm thi trước, 5 thí sinh đã có những tiến bộ nhiều trong cách ca, diễn, lấy hơi, nhả chữ. Đặc biệt, các bạn cũng đã tìm hiểu, nghiên cứu kỹ lưỡng các tác phẩm văn học, tuồng, tích để hóa thân vào nhân vật sao cho đạt.

Chuông vàng vọng cổ 2013 – Chung kết 2 (12/9/2013)


Publiée le 12 sept. 2013
– Facebook: https://www.facebook.com/chuongvangvo…
– Tối 12/9, tại Nhà hát Đài Truyền hình đã diễn ra chung kết 2 của cuộc thi Chuông vàng vọng cổ 2013 với sự tranh tài của 8 thí sinh. Kết quả, Nguyễn Thị Luận, Lâm Ngọc Hoa, Nguyễn Minh Hải, Phạm Vũ Thành và Tô Tấn Loan đã xuất sắc giành 5 chiếc vé vào vòng trong. Ngoài ra, Lâm Ngọc Hoa còn đoạt giải Thí sinh được yêu thích nhất do khán giả bình chọn.
Với chủ đề “Quê hương”, đêm chung kết 2 đã đưa khán giả trở về những miền quê thanh bình, tươi đẹp, trù phú của đất nước Việt Nam qua các bài vọng cổ ngọt ngào và mượt mà. Bước vào đêm thi chung kết thứ 2, được sự hướng dẫn, chỉ dạy của các bậc tiền bối dày dạn kinh nghiệm trong nghề, 8 thí sinh đã có phần dự thi khá tốt.
Các thí sinh đã chuẩn bị cho mình một tâm lý vững vàng, nỗ lực không ngừng rèn luyện làn hơi, biểu cảm trên sân khấu. Qua đó, khán giả thấy được sự tiến bộ của 8 thí sinh rõ ràng qua từng đêm thi, khắc phục được những khuyết điểm đã được Hội đồng nghệ thuật nhận xét trong vòng chung kết 1.

VĂN BẢY : Lê Cát Trọng Lý ‘bội phản’!


Tin tức — February 8, 2014 at 9:13 am

Lê Cát Trọng Lý ‘bội phản’!

by 

Festival Made in Asia khai mạc ngày 30/1/2014 (tại Toulouse, Pháp) tập trung đặc biệt cho Việt Nam, mà trong đó Lê Cát Trọng Lý và nhóm nhạc của mình đã có chương trình riêng vào ngày 6/2/2014 (Mùng 7 Tết Giáp Ngọ). Để biết Lê Cát Trọng Lý đã chơi gì ở xứ người đầu năm Giáp Ngọ thì phải nhìn lại chương trình Những Lý khác nhau tại Nhạc viện TP.HCM đêm 20/1/2014, nơi nghệ sĩ này đã làm nhiều người hoang mang vì sự đổi thay đến “bội phản” trong âm nhạc.

Lê Cát Trọng Lý (vocal, guitar) cùng Nguyễn Đức Minh (đàn môi), Ngô Hồng Quang (đàn tính, đàn nhị), Vũ Đặng Quốc Việt (piano) và Christian Bouaziz (electric guitar) đến Festival Made in Asia. Đây cũng là nhóm đã cùng chơi trong Những Lý khác nhau, một chương trình được tổ chức bất ngờ, bởi nói như một đại diện của nhóm: Sau nhiều ngày tập và chơi rất cảm hứng, mọi người muốn chia sẻ với khán giả Việt Nam trước khi sang Pháp.

Đã tối giản, càng tối giản hơn

Nổi lên từ năm 2007, đến năm 25 tuổi (2012), Lê Cát Trọng Lý luôn cho thấy trăn trở trong việc đổi mới chính mình. Ngay với vài tác phẩm đã đi vào lòng người nghe, mỗi lần trình diễn trở lại, Lý đều tìm cách làm khác về hòa âm, phối khí, trình diễn… Chương trình Những Lý khác nhau được chia làm hai phần nghe ngồ ngộ, phần một: Những bài buồn ngủ; phần hai: Những bài khùng điên. Chỉ riêng chùm bài có tên Chùm cây trong phần một đã đủ chứng thực việc Lý “bội phản” chính mình. Bởi nó dường như bước sang cánh cửa khác, nơi quang cảnh và cảm thức âm nhạc đã thay đổi, nó quốc tế hơn, mà cũng địa phương, dân tộc hơn.

Lê Cát Trọng Lý trong phong thái mới. Ảnh: Đại Ngô

Nếu phải so sánh Lý với các nhạc sĩ cùng thời với mình, thì điểm khác biệt lớn nhất chính là tinh thần tối giản trong tư duy âm nhạc. Ngay với những bài có tính kể chuyện cách đây chừng 6 – 7 năm, sự tối giản đã nhìn thấy trong khúc thức, hòa âm và cả việc tiết chế ca từ. Về sau này, với từng ca khúc, có cảm giác như Lý luôn tìm cách bỏ bớt các “bộ phận và chi tiết”, trong khi nhiều người khác thì tìm cách thêm vào cho có vẻ phức tạp, đầy đặn, nhất là trong cách hòa âm, phối khí.

Nghe những bài gần như không tên trong Chùm cây, Lý gần như chỉ điểm xuyết vài chấm màu âm thanh nhỏ trên bức tranh thủy mặc mênh mông trắng, hoặc sâu thẳm đen. Có bài, trong một vài câu, Lý đã tối giản lời thành âm, chỉ muốn diễn tả âm thanh một cách đơn thuần, tách người nghe ra khỏi ý nghĩa. Vài bài tựa như cơn giông lướt qua bầu trời, đến và đi suôn tuột, chẳng có điệp khúc hay trở về “giang tấu”.

Trong khi phần đông các nhạc sĩ trẻ Việt Nam thích bộc lộ trực tiếp tâm cảnh qua âm nhạc, nói nôm na là hướng ngoại, thì lần này Lý lại hướng nội, nó giống như những vệt sáng trong đêm, chỉ người tinh tường mới nhận ra. Chính điểm này làm cho Lý tự nhiên khác biệt, mở được lối đi riêng. Cho nên, nếu trước đây Lý đã hướng đến sự tối giản nói chung trong ca khúc, thì nay Lý tối giản triệt để hơn, nhất là trong ý nghĩa ca từ và khúc thức – nó hướng đến cảm giác, sự gợi tưởng nơi người nghe.

“Bội phản” là sáng tạo

Cả chương trình khoảng 90 phút, Lý chỉ hát có hai bài quen là Tám chữ có và Du miên, nhưng lại trên một cái nền khác – nhạc world music đã pha trộn đủ thứ loại. Và điển hình nhất cho cuộc pha trộn này là bài Mông Cổ, đậm chất Mông Cổ, nhưng cũng đậm đặc âm nhạc dân tộc Việt Nam và cả nhạc rock của Tây phương.

Với một nghệ sĩ trình diễn, việc thay đổi tư duy và phong thái đã định hình là điều rất khó khăn, bởi họ sợ mất khán giả sẵn có. Nếu nhìn khía cạnh này, việc Lý mạnh dạn “bội phản” chính mình trong âm nhạc là cuộc phiêu lưu nguy hiểm. Thế nhưng, nhìn ở khía cạnh sáng tạo, không phủ nhận hay bội phản thì thật khó để làm khác, làm mới. Lý đã có 5 năm để làm nên “gu” và phong thái của riêng mình, nay thông qua Festival Made in Asia – nơi luôn xiển dương sự đa sắc và thể nghiệm trong âm nhạc Á châu – Lý chọn hướng bội phản rất đáng ủng hộ. Bởi nếu Lý như cũ thì không có gì đáng nói. Lý thay đổi, suy cho cùng người được hưởng lợi vẫn là khán giả.

Văn Bảy

Theo TTVH

http://thegioif5.com/le-cat-trong-ly-boi-phan/

TUẤN KHANH : GS Trần Văn Khê: Thư viện bao dung


Tin tức — February 11, 2014 at 8:08 am

GS Trần Văn Khê: Thư viện bao dung

by 

Trong trái tim đầy tình yêu với âm nhạc Việt Nam, giáo sư Trần Văn Khê chưa bao giờ muốn ngừng lại việc ghi chép, nghiên cứu…  để lại cho thế hệ sau những điều quý giá cần có trong kho tàng âm nhạc Việt.

Như một cây đại thụ luôn tỏa bóng mát cho đời, ông mở ra một khung trời rợp mát, mải mê quên cả những giới hạn thiên định ngày mai.

Hai năm trước, 2011, dù đã mệt nhiều nhưng giáo sư Trần Văn Khê vẫn chăm chút cho xong tập Tính dân tộc trong âm nhạc Phạm Duy & tình bạn Duy Khê. Quyển sách được coi như là một trong những tác phẩm cuối của ông ra mắt công chúng. Chỉ là nhận định lại một con người và dòng nhạc, nhưng giáo sư Trần Văn Khê vẫn đưa ra được nhiều lý luận và phân tích độc đáo về phong cách âm nhạc của nhạc sĩ Phạm Duy, bạn ông.

GS-TS Trần Văn Khê mừng thọ Phạm Duy năm 2010.

Chính nhạc sĩ Phạm Duy lúc sinh thời, khi đọc đến những phần nghiên cứu hệ thống bậc thang âm ngũ cung của mình trong sáng tác mới và cả cách sáng tạo những thang âm ngũ cung mới, đã xúc động đến ứa nước mắt vì không ngờ có người bạn lại chiêm nghiệm mình sâu sắc đến vậy. Còn giáo sư Trần Văn Khê thì cười và khiêm tốn nói rằng mình chỉ đủ sức ghi nhận một tài năng, từ góc nhìn cổ truyền của dân tộc Việt.

Cuối năm 2013, với hành trình ở cõi nhân gian dài gần một thế kỷ, sức khỏe giáo sư Trần Văn Khê yếu đi rất nhiều. Vậy mà, dù không viết được gì vào lúc này, ông vẫn dành sức và thời gian để giúp nhà thơ Phạm Thiên Thư ra mắt và quảng bá bộ Hát ru Việt sử thi. Vì sức yếu ông phải chia ra nhiều lần mới đọc hết, rồi chia sẻ, góp ý 274 trang viết với 3.320 câu lục bát của nhà thơ Phạm Thiên Thư.

Công việc của một nhà nghiên cứu âm nhạc là vậy: thầm lặng, tỉ mỉ và kiên nhẫn. Suốt 60 năm gắn bó với âm nhạc cổ truyền Việt Nam, ngập tràn những bài viết, tư liệu và giải thưởng quốc tế… ông trở thành một thư viện khổng lồ và bao dung chia sớt. Không có ông, người Việt thiếu mất một gia tài vĩ đại tổ tiên để lại, mà ông là người được chọn để gìn giữ trong trăm năm.

“Tôi chỉ là một nhà nghiên cứu, tôi không có gì vui để nói về mình” – giáo sư Trần Văn Khê cười nói  lúc ông đang nằm điều trị tại Viện Tim cuối năm 2013. Nhưng có lẽ người ta không nói đến cái vui khi chiêm ngưỡng một thư viện lớn, mà chỉ nhìn thấy nơi đó sự hấp dẫn của tri thức mời gọi. Đó cũng là cái cách mà người giáo sư đang đau yếu, không còn đứng vững phải di chuyển bằng xe lăn ngay trong ngôi nhà của mình, nhưng ông vẫn ngồi và im lặng nhìn từng cây đàn, từng bộ gõ, từng ngăn sách… như những người bạn cũ đang hấp dẫn gọi mời, và biết rằng một ngày nào đó rồi ông cũng sẽ phải chia tay chúng.

GS Trần Văn Khê giới thiệu âm nhạc dân tộc với học sinh TP.HCM - Ảnh: T.T.D.

Trong một bài nói chuyện về đàn tranh, giáo sư Trần Văn Khê giới thiệu về hình thức giống nhau của đàn tranh Trung Quốc và Việt Nam. Dù giản đơn hơn, dù vay mượn dáng vẻ, nhưng người Việt Nam đã tạo ra sự khác biệt độc đáo bởi lối nhấn dây độc đáo ở tay trái. “Ngay khi chơi trên cây đàn Trung Quốc, nếu để vào đó linh hồn Việt Nam thì cây đàn đó cũng phải reo tiếng Việt” – giáo sư nói. Câu chuyện về đàn tranh chỉ có vậy, nhưng đã âm vang trong trái tim không biết bao người về nguồn cội và giá trị không thể thay đổi của người Việt từ ngàn năm. Bài nói chuyện có từ năm 2002, khi ấy giáo sư nói và tự đàn để chứng minh. Đến năm 2013, 93 tuổi, ông chỉ còn nhìn cây đàn treo trên vách như người bạn già chia nhau không gian quá khứ, vì ông đã không còn đủ sức để đàn được nữa rồi.

“Mình thiếu nhiều người nghiên cứu âm nhạc quá” – giáo sư Trần Văn Khê tư lự, dù dòng họ của ông có đến bốn đời đi theo âm nhạc, thậm chí con trai của ông là giáo sư Trần Quang Hải cũng là một nhà nghiên cứu âm nhạc lừng danh. Có lẽ, với ông, một đời chưa bao giờ đủ cho đam mê, cho gìn giữ.

Ước mơ về chuyện cây đời mãi mãi xanh tươi chắc chỉ nằm trong cổ tích. Nhưng trong cuộc sống này, nghe chừng vẫn có những cây đời sẽ tỏa bóng mát mãi xanh tươi cho nhiều thế hệ người Việt mai sau.

TUẤN KHANH

http://thegioif5.com/gs-tran-van-khe-thu-vien-bao-dung/

VÕ HÀ : Ca sĩ Bạch Yến: “Tôi và anh Hải giống như tình nhân”


Ca sĩ Bạch Yến: “Tôi và anh Hải giống như tình nhân”

Báo Phụ Nữ Online – 03/03/2014 04:23

PNCN – Tiếp xúc với âm nhạc năm chín tuổi, trong ca đoàn của một nhà thờ tại Cần Thơ; 11 tuổi đoạt huy chương vàng cuộc thi dành cho giọng ca nhi đồng của đài phát thanh Pháp Á; 17 tuổi trở thành giọng ca vàng của các phòng trà Sài Gòn với những tình khúc nhạc Pháp; là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất xuất hiện trên chương trình Ed Sullivan Show nổi tiếng của Mỹ năm 1965, là nghệ sĩ Việt Nam duy nhất có cơ hội trình diễn trên cùng một chương trình với những tên tuổi nổi tiếng của Mỹ như Bob Hope, Bing Crosby, Pat Boone, Frankie Avalon, Jimmy Durante, Joey Bishop, Mike Douglas, Liberace… Đó là chưa kể hành trình cùng chồng, giáo sư Trần Quang Hải – con trai giáo sư Trần Văn Khê, mang âm nhạc dân tộc Việt Nam đi biểu diễn trên 70 nước. Trong lần về nước này, Bạch Yến góp mặt trong Liveshow Dấu ấn – Hiền Thục diễn ra vào 1/3/2014.

* Về nước lần đầu vào 2009, nhưng bà chỉ biểu diễn tại một vài phòng trà. Vì sao lần này bà lại nhận lời tham gia liveshow Hiền Thục với vai trò khách mời?

– Tôi cũng có một chút kén chọn trong việc nhận show. Ở tuổi này, tôi không hát vì tiếng hay vì tiền nữa, mà vì tình. Tôi và Hiền Thục có một chút nhân duyên, bắt đầu từ việc mẹ của Hiền Thục là một khán giả thích tôi. Thục từng chở mẹ đến phòng trà xem tôi hát. Trong một lần tôi đến xem một chương trình, tuy tôi chưa biết Thục là ai nhưng Thục vẫn cúi đầu chào tôi. Đêm đó xem Thục hát, thầm nghĩ cô bé này hát cũng khá hay. Bất ngờ hát xong Thục tìm tôi, kể câu chuyện Thục đã chở mẹ đi xem tôi hát thế nào. Chúng tôi quen nhau từ đó. Chính vì tình cảm đó mà lần này về Việt Nam để thu âm album, Thục mời là tôi đồng ý ngay.

* Nhắc đến Bạch Yến là nhắc đến một nghịch lý thú vị: khi hát cho khán giả Việt, bà chủ yếu hát nhạc Pháp, nhưng khi biểu diễn cho người nước ngoài, bà lại hát nhạc dân tộc Việt Nam…

– Đúng là nghịch lý, nhưng là nghịch lý… hợp lý. Từ năm 15 tuổi tôi đã được biết đến như một ca sĩ chuyên hát nhạc Pháp. Chẳng vì lý do gì cao siêu cả, chỉ là lúc ấy thị trường đã có nhiều ca sĩ nổi danh, tôi chọn cho mình hướng đi khác một chút để không bị trộn lẫn. Năm 1961, tôi quyết định tu nghiệp ở Pháp vì muốn học thêm cách hát theo kiểu Tây phương. Dù không hiểu nhiều về nhạc tình Việt Nam, nhưng tôi lại cực kỳ thích và tự hào về chiếc áo dài. Đến khi gặp anh Hải, tôi lại hiểu và thêm tự hào về nhạc dân tộc. Bây giờ, mỗi lần tôi xuất hiện trước khán giả nước ngoài là tôi mang nhạc dân tộc ra “khoe”, mấy mươi năm vẫn thế. Còn diễn cho khán giả Việt thì vẫn là nhạc Pháp (cười).

* Đầy đủ phải là: vẫn là nhạc Pháp và vẫn là áo dài chứ?

– Đúng, tôi mê áo dài lắm. Không chỉ đi biểu diễn mà khi dự các sự kiện của các đại sứ tại các nước tôi vẫn mặc áo dài. Càng đến những nơi có nhiều người nước ngoài tôi lại càng phải mặc áo dài, vì hai lý do: đẹp, và không bị trộn lẫn. Mà phải đúng áo dài nhé, có cổ và có tay, tôi không thích áo dài cách tân. Áo dài của mình đẹp vậy nhưng về Việt Nam tôi lại không thấy nhiều người mặc.

* Chuyên hát nhạc Pháp nhưng vì sao sắp tới, sản phẩm bà giới thiệu cho khán giả Việt lại là album nhạc Lam Phương?

– Thật lòng thì tôi không biết nhiều về nhạc Lam Phương. Cách đây không lâu, tôi tham gia thu âm theo lời mời của một người, với nhiều ca khúc Lam Phương. Tôi nhận ra nhạc Lam Phương có nhiều cái hay quá nên quyết định thực hiện một album. Nhạc Lam Phương đã quá nhiều ca sĩ hát, nhưng tôi sẽ hát nhạc của anh theo cách của mình. Đó sẽ là một album mà khi nghe qua, mọi người sẽ biết Bạch Yến hát Lam Phương chứ không phải là một ca sĩ nào khác.

* Cái khác đó, liệu có là do Bạch Yến mang một cảm xúc khác khi hát nhạc Lam Phương, nhất là ca khúc Cho em quên tuổi ngọc mà nhạc sĩ viết riêng cho bà?

– Anh Phương là bạn trai đầu tiên của tôi. Chuyện của tôi và anh là chuyện của cảm xúc đầu đời, của thời mới lớn. Anh Phương là người tử tế, mỗi khi muốn đưa tôi đi chơi đâu đó, anh đều đến nhà xin phép ba má tôi. Chuyện tôi với anh Phương chỉ vậy mà thôi. Với album lần này, 10 bài hát đều do anh chọn. Ca khúc Cho em quên tuổi ngọc, là từ một lần anh Phương đến nhà tôi chơi ở Pháp, anh bảo sẽ viết tặng tôi một bài hát. Tưởng anh chỉ nói chơi, ai ngờ sau đó anh gửi cho tôi một bài hát thật. Tôi hát thử, thấy thích lắm. Thấy tôi thích, anh viết thêm lời Pháp cho ca khúc đó.

* Bây giờ, sau mấy mươi năm, người ta vẫn thấy Bạch Yến và giáo sư Trần Quang Hải cứ tươi mới như vợ chồng son, dù ngày đó hai người đến cưới nhau chỉ sau hai tuần gặp. Điều gì đã giữ cho hai người đi cùng nhau chặt đến thế?

– Nói vợ chồng son chưa đủ đâu, chúng tôi giống như tình nhân thì đúng hơn. Và gọi là đến với nhau sau hai tuần vẫn chưa chính xác, đúng ra là cưới nhau chỉ sau một lần hẹn hò. Vậy mà cuộc sống lúc nào cũng đầy tiếng cười. Tháng Sáu tới là tròn 36 năm chúng tôi bên nhau. Có lẽ vì chúng tôi có chung một tình yêu lớn là nhạc dân tộc Việt Nam. Em hát, anh đàn, cứ thế, cùng đi và cùng vui với tình yêu lớn đó. Còn lại, tôi và anh Hải không có con chung, con gái của anh Hải lớn lên cùng tôi. Tôi chăm cháu, dựng vợ gả chồng. Lần này, sau khi thu âm xong album Lam Phương tôi sẽ quay lại Pháp, tiếp tục hành trình mang âm nhạc dân tộc đến các nước châu Âu cùng anh Hải. Lần nào biểu diễn cùng nhau cũng giống như lần đầu, không tươi mới sao được.

* Làm mẹ của một người con mình không sinh ra, bà có thể phác họa hành trình đó?

– Anh Hải không hề ép tôi là lấy anh thì phải nuôi con anh hay làm bất kỳ điều gì khác. Có thương thì mới có thể nuôi được, dù tôi cũng gặp không ít khó khăn. Con bé về sống với chúng tôi lúc năm tuổi, khi đã đủ nhận thức mọi thứ. Tôi sợ định kiến mẹ ghẻ con chồng, sợ con nói mình không thương nên phải làm nhiều thứ để con có thể cảm nhận được tình yêu đó. Mỗi khi có tiệc tùng tôi đều để anh Hải đi, tôi ở nhà chơi, dạy con học. Tôi dạy con tiếng Việt, ăn cơm Việt, dạy nói giọng Nam, giọng Bắc. Nhớ mỗi lần con nói không được từ gì thì hai mẹ con lại tập nói từ đầu, tôi bắt nói đi nói lại hàng chục lần… Tôi nghĩ, có lẽ cái gì tôi cũng đã có hết rồi. Sự nổi tiếng, danh vọng, tiền bạc tôi đều đã đạt được nên tôi sống rất thoải mái.

* Cuộc đời bà nhiều cú rẽ khó lường. Đang “làm mưa làm gió” tại Việt Nam, bà bỏ sang Pháp tu nghiệp. Đang ở đỉnh cao tại Hollywood với nhiều lời mời mọc như một minh tinh thật sự, bà rẽ về Pháp định cư. Đang tân nhạc phương Tây, bà rẽ sang nhạc dân tộc Việt Nam. Là định mệnh hay là sự lựa chọn của chị?

– Khó nói lắm! Có thể lựa chọn của tôi lúc ấy cũng là sắp xếp của định mệnh. Ngã rẽ lớn nhất của tôi là… gặp anh Hải. Nhiều người giàu có ở Mỹ theo đuổi, tôi muốn gì là được nấy nhưng tôi vẫn không lấy, vậy mà lấy anh Hải, dù lúc đó anh chưa có tiếng tăm gì. Vì lấy anh mà dù vẫn còn hợp đồng ở Mỹ, tôi cũng bỏ để về Pháp. Mười mấy năm sau đó tôi phải tập quên nhạc phương Tây, tôi chủ động ít nghe dần, bắt đầu từng chút với nhạc dân tộc. Với nhạc dân tộc thì anh Hải đúng là thầy tôi, anh chỉ cho tôi mọi thứ, từ điệu hát ru, câu hò. Bù lại, tôi có một thế giới mới và một cuộc sống đầy tiếng cười. Anh Hải là người hài hước, mọi vật dụng trong nhà đều có thể trở thành nhạc cụ đối với anh. Cái muỗng ăn cơm mà anh còn tấu, thổi được.

* Có bao giờ bà ngồi nhìn lại và thấy lạ lùng vì một cô bé chưa từng qua trường lớp đào tạo nào lại có thể hát hay và sau đó trở thành Bạch Yến – người đi biểu diễn vòng quanh thế giới?

– Hồi đó không ai dạy tôi cả. Vốn liếng về âm nhạc mà tôi có được là từ ca đoàn. Khi ý thức được sự thiếu hụt đó của mình, tôi bắt đầu tự học, nhất là học cách phát âm tiếng nước ngoài. Tôi học qua sách báo, băng đĩa. Tôi chỉ hát thôi, hoàn toàn không biết lời bài hát nói gì cả. Sau đó gặp người giỏi tiếng Anh, tôi đọc cho họ chép ra phần lời và dịch cho tôi hiểu. Họ bảo họ không tin vì cách phát âm của tôi không thể nào là tự học được cả. Rồi khi kiếm được tiền, tôi mua vé để vào rạp xem phim, xem cách người ta diễn, người ta biểu đạt cảm xúc. Hồi đó, ai đi xa về mà tặng tôi băng đĩa nhạc nước ngoài là tôi thích lắm. Sau này tôi sang Pháp cũng là để học về thanh nhạc. Thiếu cái gì thì phải bổ sung cái đó.

Tôi luôn trân trọng và luôn muốn khán giả hài lòng khi nghe Bạch Yến hát nên đến tuổi này tôi vẫn luyện thanh 15 phút mỗi ngày. Sáng uống một lít rưỡi nước, ăn sáng rồi đi bộ 4km. Ngày nào cũng vậy. Dù trời nắng, mưa, tuyết, tôi vẫn đi. Trở về nhà với mồ hôi ướt đẫm áo nhưng lúc nào tôi cũng thấy mình tràn trề năng lượng, hạnh phúc và yêu đời hơn. Rồi về Việt Nam thì cộng thêm niềm hạnh phúc là được ăn rau tần ô, chả cá thát lát, còn gì bằng.

Võ Hà (thực hiện)

http://www.baomoi.com/Ca-si-Bach-Yen-Toi-va-anh-Hai-giong-nhu-tinh-nhan/71/13214281.epi