THANH HÀ : Hé lộ cát-sê khủng mời Khánh Ly về nước biểu diễn


Hé lộ cát-sê khủng mời Khánh Ly về nước biểu diễn

GiadinhNet – Cùng với việc kỳ công để theo đuổi, mời mọc ca sĩ Khánh Ly về nước biểu diễn, mức cát-sê của danh ca này cũng được hiểu là không hề nhỏ, nếu như không muốn nói là cao nhất từ trước đến nay dành cho các ca sĩ hải ngoại.

 

Khi chúng tôi hỏi ông Ngọc Sơn – Chủ phòng trà Đồng Dao, đơn vị mời và tổ chức chương trình Live Concert Khánh Ly- mức cát-sê cụ thể trả cho ca sĩ Khánh Ly là bao nhiêu, ông Sơn từ chối đưa ra con số cụ thể, đồng thời cho biết: “Ca sĩ Khánh Ly từng được nhiều đơn vị khác ngỏ lời mời biểu diễn, nhưng do chỗ tôi và chị Khánh Ly vốn thân thiết với nhau từ trước nên khi chúng tôi đặt vấn đề mời chị về diễn và đưa ra những kế hoạch cụ thể, chị Khánh Ly đã đồng ý lời mời của chúng tôi”. 

Trước đó, ông Ngọc Sơn cũng từng trả lời báo chí rằng “chúng tôi không hề nói gì đến mức cát-sê khi đặt vấn đề mời chị về Việt Nam hát. Có lẽ chị nhận lời tôi, vì tôi không đặt vấn đề tiền bạc với chị ấy. Thực sự, đến giờ phút này, chị cũng chưa bao giờ hỏi tôi mức cát-sê. Hát mấy chục năm, của ăn của để của chị ấy ăn hết đời cũng chưa hết. Đến giờ này, chị hát không phải vì tiền nữa mà vì niềm đam mê. Về Việt Nam hát sau bao năm xa cách, chính là một mong ước lớn của chị ấy”.

Ca sĩ Khánh Ly khi được hỏi cũng bày tỏ thẳng thắn rằng, bà chỉ có một ước muốn duy nhất là được hát trước khán giả quê nhà, trong một chương trình đàng hoàng, được đầu tư công phu, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ca hát của mình. Còn về cát-sê cũng sẽ có, nhưng cứ làm tập trung vào đêm diễn sắp tới đã, sau đó xem lời, lỗ thế nào thì sẽ định mức cát-sê.

Tuy nhiên, theo tìm hiểu của chúng tôi thì mức cát-sê dành cho ca sĩ Khánh Ly lần này không hề nhỏ, nếu như không muốn nói là “khủng” nhất từ trước đến nay dành cho các ca sĩ hải ngoại. Một đơn vị tổ chức từng ngỏ lời mời ca sĩ Khánh Ly về nước biểu diễn tiết lộ: “Cách đây nhiều năm, chúng tôi đặt vấn đề với Khánh Ly theo ước nguyện của cô và gia đình của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Khi đó, vấn đề giấy phép của cô ấy không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng cuối cùng, chúng tôi cũng đã lo liệu xong đâu vào đấy.
 
Những tưởng với công sức mà chúng tôi đã bỏ ra, cùng với sự thân thiết vốn có đã lâu giữa hai bên, Khánh Ly sẽ hiểu mà không đòi hỏi quá nhiều về cát-sê. Cùng với đó là việc cũng có thêm một hai đơn vị cũng nhảy vào mời Khánh Ly diễn. Chúng tôi cũng không rõ đó có phải là lý do để giá cát-sê của cô ấy bị đẩy lên hay không, nhưng lúc đầu, chúng tôi ngỏ ý sẽ trả khoảng 50.000 USD. Đến bây giờ thì 50.000 USD cũng là lớn chứ chưa nói ở thời điểm nhiều năm trước. Cũng cần phải nói thêm rằng, do thân thiết với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nên anh Sơn từng nói với chúng tôi rằng, anh có mong ước một chương trình cho Khánh Ly dành cho người Việt ở trong nước, những người không có cơ hội được nghe chị hát trước đây. Điều đó có nghĩa là yếu tố thương mại, bán vé tiền triệu không được chúng tôi đặt nặng. Chất lượng nghệ thuật và đúng với tâm nguyện của anh Trịnh Công Sơn mới là điều chúng tôi hướng đến.
 
Hé lộ cát-sê khủng mời Khánh Ly về nước biểu diễn 1
Ca sĩ Khánh Ly một thưở bên nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
 
Dù vậy, do Khánh Ly cũng là một tên tuổi lớn, chúng tôi cũng cân đối cả cát-sê mà chị đang được nhận tại Mỹ để chị ấy không phải băn khoăn gì về thù lao. Nhưng theo tôi được biết, cũng có một đơn vị khác đưa ra con số hấp dẫn hơn nên kế hoạch hợp tác của chúng tôi với Khánh Ly gặp trục trặc. Tôi thấy có sự rắc rối nên đã chủ động dừng lại. Hơn nữa, một chương trình được hiểu là sẽ mang tính nghệ thuật mà quá đặt nặng thù lao thì bản thân tôi cũng thấy không còn hứng thú”.

Dù không đứng ra tổ chức cho Khánh Ly (sau này cũng không có ý định mời nữa), nhưng  đơn vị tổ chức này bật mí rằng: “Con số 50.000 USD mà chúng tôi gợi ý với Khánh Ly thực ra chỉ là con số ban đầu. Có người nói với tôi rằng, nên dừng ở con số 100.000 USD. Trong suy nghĩ của tôi, nếu Khánh Ly không “dao động” giữa các lời mời khác, con số có thể sẽ lớn hơn cả 100.000 USD cho 4 đêm diễn: Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng và Cần Thơ”. Giấy phép tổ chức biểu diễn ở cả 4 nơi chúng tôi đã xin chứ không phải như bây giờ, chỉ được diễn duy nhất ở Hà Nội”.

Theo thông tin từ phòng vé chương trình Live Concert Khánh Ly, giá vé của chương trình có mức dao động từ 900 nghìn đến 3,5 triệu đồng/vé, cao hơn cả chương trình của ca sĩ Bằng Kiều trước đó (thấp nhất là 500 nghìn đồng). Với số ghế tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia là hơn 3.500 chỗ, theo ước tính của một bầu sô, tiền vé bán được của chương trình này cỡ khoảng 5-6 tỷ đồng. Với số tiền này, đơn vị tổ chức chắc chắn bị lỗ nếu không có nguồn tài trợ hoặc giữa hai bên sẽ có một cam kết về kế hoạch khác.

Thanh Hà

http://giadinh.net.vn/van-hoa/he-lo-catse-khung-moi-khanh-ly-ve-nuoc-bieu-dien-20140411090245162.htm

NGỌC NHI NGUYÊN : Nghĩ gì về việc Khánh Ly về Việt Nam hát?


Nghĩ gì về việc Khánh Ly về Việt Nam hát?

Ngoc Nhi Nguyen

khanhly“Ai trở về xứ Việt, nhắn giùm tôi người ấy ở trong tù, nghe đâu đây vang giọng hờn rên xiết…” Bài hát này Khánh Ly hát rất hay, và chắc hẳn đã thuộc lòng, vì đã hát rất nhiều lần. Lần này Khánh Ly đích thân “trở về xứ Việt”, không biết cô sẽ nhắn gì cho những người còn ở trong tù?Cô sẽ có nghe “đâu đây vang giọng hờn rên xiết” của hàng trăm ngàn người dân đang phải sống khổ sở, nhọc nhằn, bị nhà cầm quyền CS cướp nhà, cướp đất?

Ai Trở Về Xứ Việt – Khánh Ly, thơ Minh Đức Hoài Trinh

 http://www.youtube.com/watch?v=sm-Bo6YBavc&hd=1

 

Cũng như nhiều người chống cộng khác ở hải ngoại, mỗi khi nghe tin có một ca sĩ từ thời VNCH về VN hát là mình lại thấy thoáng qua 1 nỗi buồn và trên môi muốn bật lên một lời trách móc, vì đây là một hành động có thể xem là thỏa hiệp, là đồng tình với nhà nước CSVN và những chính sách bán nước hại dân của họ. Nhưng lần nào, mình cũng kìm lại được, cũng ráng tìm đọc các ý kiến khen chê nhiều chiều, và ráng tự đặt mình vào vị trí người ca sĩ đó để hiểu. Và chưa một lần nào mình đã lên tiếng chửi ai, vì thật sự mình chưa thấy ai làm gì quá đáng, đáng bị chửi.

Lần này nghe tin Khánh Ly về nước hát, giá vé đặc biệt cao, mình có nhiều băn khoăn hơn thường lệ. Vì Khánh Ly ngoài những ca khúc Da Vàng của Trịnh Công Sơn, còn nổi tiếng vì những ca khúc đấu tranh, hát cho quê hương như “Ai trở về xứ Việt”, “Chút quà cho quê hương”, “Saigon ơi vĩnh biệt”, v.v. đã trở thành 1 biểu tượng chống cộng của người Việt hải ngoại. Đối với nhiều người, hành động trở về nước hát là một sự phản bội đáng lên án.

Trầm lặng mấy ngày suy nghĩ, âm thầm tìm đọc những bài viết về Khánh Ly, còn chưa hình thành rõ rệt chính kiến gì, thì tình cờ nghe lời tâm sự của 3 người bạn ở VN, khiến cho mình có một cái nhìn khác.
Một người bạn sống ở vùng quê miền Nam, từ nhỏ bị nhồi sọ yêu bác yêu đảng, chửi Mỹ căm thù Ngụy, mặc dù bản thân chưa từng gặp bác, chả biết bác đáng yêu chỗ nào, và cũng chẳng hiểu Ngụy là gì, và tại sao lại phải căm thù. Cho đến một ngày, bạn ấy tình cờ nghe được một bài hát nhạc vàng.

Bài hát với âm điệu rất VN, rất du dương, rất truyền cảm, làm xúc động lòng người, khác hẳn với những bài hát đỏ đầy căm thù hay những bài tình ca mì ăn liền bạn ấy vẫn nghe trên TV. Và bạn ấy bắt đầu tìm hiểu, bắt đầu lên mạng tìm vào những room karaoke của người Việt hải ngoại trên Paltalk, vào Youtube tìm những clip nhạc vàng, nhạc lính, nhạc trữ tình trước 1975 để nghe.

Lần đầu được xem những clip nhạc lính trên Youtube, nhìn thấy hình ảnh người lính VNCH quá đẹp, quá phong độ hiên ngang, bạn ấy chợt hiểu ra thật sâu sắc rằng đó không phải là Ngụy, càng không có gì để căm thù. Nghệ thuật và âm nhạc của VNCH, với tính nhân bản của nó, với những rung động rất chân thành của nó, đã hoàn toàn gột rửa tất cả những gì nhà trường và xã hội CS đã nhồi nhét cho bạn ấy.

Một người bạn khác, quê ở vùng “đất cày lên sỏi đá” Nghệ An, quê hương của HCM, gia đình 3 đời là đảng viên trung kiên, lại thường xuyên gửi cho mình những bản MP3 nhạc vàng do chính bạn ấy hát, cũng toàn là nhạc của VNCH ngày xưa. Người bạn này còn sưu tầm hình ảnh những ca sĩ của miền Nam trước 1975 như Khánh Ly, Thanh Tuyền, Giao Linh, Mai Lệ Huyền, Hùng Cường, Chế Linh, Duy Khánh, v.v. và trầm trồ khen ngợi là họ hát quá đỉnh, ca sĩ do CS đào tạo không thể nào sánh bằng.

Một bạn khác, đang sống ở Hà Nội, sau khi nghe Duy Khánh hát bài “Xuân này con không về” đã bảo mình “Thế này mới là nhạc chứ! Ba cái thứ nhạc mì ăn liền bây giờ nghe bài nào cũng na ná giống nhau, ca sĩ hát thì vô hồn, chán chết!”

Thì ra, CS Bắc Việt đã “giải phóng” đời sống vật chất của người dân miền Nam bằng súng đạn. Nhưng người VNCH đã giải phóng lại cho tâm hồn người CS bằng âm nhạc và nghệ thuật. Khỏi cần nói cũng biết cái nào mới thật sự là giải phóng.

Gần đến ngày 30-04, nghe tin Khánh Ly về nước hát, mình không thấy buồn giận gì, mà thấy một niềm an ủi nhẹ nhàng. Hãy để cho người dân miền Bắc, hãy để cho giới trẻ ngày nay, 1 lần được thưởng thức giọng hát và phong thái của 1 ca sĩ VNCH, để họ cảm nhận được từ trong từng tế bào, sự khác biệt, so với những ca sĩ thời nay chỉ giỏi gào thét và lộ hàng trên sân khấu XHCN, mặc dù người ca sĩ này nay đã 70 tuổi.

Âm nhạc, không có biên giới, không thể giết người, nhưng có khi lại là thứ vũ khí sắc bén nhất!

 

 


Nguồn: Ngoc Nhi Nguyen. Facebook, 16/04/2014.

http://dcvonline.net/2014/04/16/nghi-gi-ve-viec-khanh-ly-ve-viet-nam-hat/

ĐOÀN THẠCH HÃN : Khánh Ly: Đa đoan một kiếp cầm ca


Khánh Ly: Đa đoan một kiếp cầm ca
8:00, 19/05/2012
Khánh Ly hát hay, Khánh Ly nổi tiếng, nhưng cuộc đời thì sao? Câu trả lời là: Tài hoa cũng lắm, đa đoan cũng nhiều! Tài hoa thì do thiên phú. Còn đa đoan thì hầu như do Khánh Ly chọn lựa.

khanh ly

 

 

Khánh Ly là nghệ danh được ghép từ tên của hai nhân vật lừng lẫy trong truyện “Đông Chu Liệt Quốc”: Khánh Kỵ và Yêu Ly. Nhưng xem ra, cách sống và xử sự của Khánh Ly chẳng giống chút nào với hai con người khí khái này.

Chào đời tại Hà Nội vào năm đói Ất Dậu (1945), tên cúng cơm của Khánh Ly là Nguyễn Thị Lệ Mai, bạn bè thương gọi là “Mai Đen”. Được trời ban cho một chất giọng đặc biệt, 9 tuổi Khánh Ly đã bước lên sân khấu tham gia một cuộc thi ca hát với ca khúc “Ngây thơ”, nhưng chẳng nhận được một thứ hạng đáng kể nào cả. Năm 1956, sau khi theo gia đình vào định cư tại Đà Lạt, Khánh Ly đã tham gia cuộc thi hát nhi đồng, do Đài phát thanh Pháp Á tổ chức tại Sài Gòn. Với nhạc phẩm “Ngày trở về” của Phạm Duy, Khánh Ly đoạt được giải nhì. Mãi đến năm 1962, Khánh Ly mới thật sự bước vào đời ca hát chuyên nghiệp tại phòng trà Anh Vũ trên đường Bùi Viện, Sài Gòn. Chưa có tiếng tăm gì, khó cạnh tranh, chỉ một thời gian ngắn, Khánh Ly phải quay về Đà Lại hát cho một vài hộp đêm tại đó.

Mãi đến năm 1967, Khánh Ly mới thật sự nổi tiếng. Cô nhanh chóng chinh phục được người nghe bằng dòng nhạc của Trịnh Công Sơn, trở thành một trong ba giọng ca nữ hàng đầu của Sài Gòn thời đó, theo thứ tự là Thái Thanh – Lệ Thu – Khánh Ly. Năm 1968, cô đứng ra thành lập hội quán Cây Tre ở số 2bis Đinh Tiên Hoàng, Đakao, thu hút đông đảo văn nghệ sĩ và thanh niên, sinh viên, học sinh tìm đến.

 Hội quán Cây Tre tuy rất nổi tiếng nhưng không có hiệu quả về kinh tế. Đến năm 1972, Khánh Ly trở thành bà chủ phòng trà cùng tên (Khánh Ly) tại số 12 – 14 đường Tự Do (Đồng Khởi). Nhưng tiền của kiếm được bao nhiêu, hầu như Khánh Ly đều nướng sạch vào những canh bạc thâu đêm suốt sáng, thường xuyên tổ chức tại phòng trà cũng là nơi ở của mình. Tại địa chỉ này, Khánh Ly còn tập họp một số “bằng hữu” toàn là những tay anh chị khét tiếng trong đám sĩ quan người nhái, có mặt hằng đêm, như: Phong Nhái, Chánh Râu, Chất Lựu Đạn… Đám giang hồ áo lính này coi phòng trà Khánh Ly như trụ sở, từ đó bung ra đi thu tiền bảo kê hầu hết các vũ trường, snack bar, night club khắp trung tâm Sài Gòn, rồi quay về “trụ sở Khánh Ly” chia chác chiến lợi phẩm. Hai món cờ bạc mà Khánh Ly say mê nhất là xì phé và xập xám. Dường như câu nói cửa miệng của dân đổ bác: “Tiền xâu, đánh đâu, thua đó” đã hoàn toàn ứng nghiệm vào cuộc đỏ đen của Khánh Ly.

Tài danh có thừa, nhưng đời ca hát của Khánh Ly không chỉ toàn vinh quang, mà cũng có khi lắm nỗi nhục nhằn. Năm 1973, Khánh Ly tổ chức một chương trình ca nhạc tại Đà Lạt. Nhiều ngày trước đó, người ta thấy trên những băng rôn quảng cáo có nhiều tên tuổi ca sĩ nổi tiếng. Thế là khán giả nô nức đến xem, vé đã được bán sạch sành sanh. Vậy mà xuyên suốt chương trình, chỉ có Khánh Ly và Ngọc Minh thay nhau bao hết. Ngoài ra không có một ca sĩ nào khác. Cho là mình bị lừa, khán giả bắt đầu la ó, rồi tràn lên sân khấu đập phá. Khánh Ly phải chui ván sàn thoát thân. Ngày hôm sau, một tờ nhật báo tại Sài Gòn đã đưa tin với tựa đề giựt gân “Khánh Ly chui lỗ chó chạy trốn tại Đà Lạt”. Khánh Ly cay lắm, nhưng đành ngậm bồ hòn.

Dân văn nghệ Sài Gòn trước năm 1975, thảy đều biết rằng Khánh Ly rất kỵ Lệ Thu, chỉ vì con gà ganh nhau tiếng gáy. Dạo đó nhiều bầu sô và người làm chương trình đến mời Khánh Ly tham gia, đều bị hỏi một câu: “Có Lệ Thu không? Có bà ấy là không có tôi!”. Một lần, nhân dịp họp mặt khóa 10 trường Võ bị Đà Lạt được tổ chức tại hồ nước trong khuôn viên Tiểu đoàn 61 Pháo binh, tại Gò Vấp (nay là UBND quận Gò Vấp), người làm chương trình cố tình sắp xếp cho Lệ Thu hát mở màn và Khánh Ly hát phần sau để tránh cho hai người gặp nhau. Chẳng may, sau khi hát xong, thay vì về sớm thì Lệ Thu lại được tướng Lê Minh Đảo mời ngồi lại đến mãn tiệc. Khi đến nơi, thoáng thấy Lệ Thu, Khánh Ly lập tức bỏ hát quay về. Người làm chương trình hết lòng nài nỉ, nhưng Khánh Ly vẫn không đổi ý: “Anh nói với tôi là không có Lệ Thu, tôi mới nhận lời. Tôi đã nói trước với anh rồi, có Lệ Thu là không có tôi”.

Có một dạo, dư luận xã hội đồn ầm lên rằng, chất giọng được mệnh danh là “giọng hát ma túy” của Khánh Ly có được là do chơi thuốc phiện. Kỳ tình “Mai Đen” không hề dính líu tới ả phù dung. Nhưng một lần, Khánh Ly đi từ Sài Gòn lên Thủ Đức trên một xe du lịch với một ông cò Cảnh sát. Khi đi ngang qua lãnh địa của một ông cò khác, thuộc phe đối nghịch, xe bị chặn lại khám xét. Mở cốp xe ra thì thấy một bàn đèn để hút thuốc phiện. Tuyệt nhiên, thuốc phiện thì không thấy. Khánh Ly nhận là của mình, nhưng cho đó chỉ là vật trang trí. Vậy là hôm sau, đi đâu cũng nghe người ta bàn tán việc Khánh Ly hút xách một cách sôi nổi với những tình tiết được thêm mắm, thêm muối thật hấp dẫn.

Khánh Ly có vóc dáng mình hạc xương mai, phảng phất nét liêu trai chí dị. Khuôn mặt dễ nhìn, không thuộc loại “hồng nhan”, nhưng đường tình ái cũng rất “đa truân!”. Thuở mới thành danh, Khánh Ly gá nghĩa vợ chồng với một tay chơi, có cái biệt danh kèm theo tên cúng cơm rất ấn tượng: “Minh Đĩ”. Anh chàng này vốn con nhà giàu, có bà chị lấy chồng là một đại tá không quân. Nhờ vào tiền của và thế lực của ông anh rể, Minh Đĩ chui vào làm lính kiểng với cấp hàm trung sĩ, thuộc binh chủng không quân, để tránh ra trận. Được hai mặt con thì Khánh Ly và Minh Đĩ ca bài chia tay. Chẳng bao lâu, Khánh Ly lấy Mai Bá Trác, một Đại úy biệt kích, khi ông ta đang làm trưởng trại Lực lượng đặc biệt (LLĐB) Thiện Ngôn ở biên giới Tây Ninh. Thời đó mà được làm trưởng trại LLĐB là coi như trúng số. Dưới quyền, có từ 4 đến 5 Đại đội biệt kích quân, phần lớn là người Miên và dân tộc thiểu số. Thứ lính này không có số quân, do Mỹ trang bị và trả lương. Mỗi đại đội chỉ cần vài chục lính ma, lính kiểng là mỗi tháng, sau khi chia chác cho đàn em, trưởng trại dễ dàng đút túi cả chục cây vàng. Cứ tưởng tượng, lúc bấy giờ ông Trác đã sắm xe du lịch Mustang, để sẵn ở Sài Gòn thì đủ biết. Tháng nào, ông ta cũng về ăn chơi xả láng, tiêu tiền như nước, nên dễ dàng chinh phục được Khánh Ly.

Sống với Mai Bá Trác có một mặt con thì năm 1972, nhân một chuyến đi hát tiền đồn để úy lạo binh sĩ, Khánh Ly gặp Đỗ Hữu Tùng, Trung tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 Thủy quân lục chiến. Bị ngay một tiếng sét ái tình, dù trai đã có vợ, gái đã có chồng, họ vẫn rất say đắm nhau. Tuy là mối tình “ngoài luồng” nhưng hầu hết những ai quen biết hai người trong cuộc đều xác nhận đây là một đôi nhân tình rất xứng đôi, vừa lứa về mọi mặt. Bây giờ, Tùng đã thành người thiên cổ. Ông ta tử trận tại bãi biển Đà Nẵng năm 1975, nhưng Khánh Ly vẫn tâm sự với bạn bè thân thiết, rằng Tùng là người mà Khánh Ly yêu thương nhất đời.

Sau tháng 1975, trên bước đường di tản, định mệnh đã xui khiến Khánh Ly gặp Nguyễn Hoàng Đoan, người chồng đang sống với Khánh Ly từ đó cho đến nay. Nhiều người đã tỏ ra tiếc cho Khánh Ly, vì có một người bạn (cuối cùng) đời thuộc loại văn dốt, võ dát dù ông ta mang danh là một nhà báo của làng báo Sài Gòn cũ. Nguyễn Hoàng Đoan chỉ thật sự được nhiều người biết đến từ khi sang Mỹ và trở thành “ông Khánh Ly”.

Từ năm 1972 cho đến ngày chế độ Sài Gòn sụp đổ, Nguyễn Hoàng Đoan thất nghiệp. Không một tờ báo nào nhận ông ta vì khả năng viết lách thì yếu kém nhưng lại giỏi ăn tạp. Ông ta đã có vợ và 2 con gái, nhưng Nguyễn Hoàng Đoan lại sống vô trách nhiệm. Chính xác, Đoan lo thân mình còn chưa xong, lấy đâu ra để lo cho vợ con. Không chu toàn được cơm áo, Đoan cũng chẳng là chỗ dựa tinh thần cho con cái. Suốt ngày, ông ta thường xuyên có mặt chầu rìa tại sòng bài Ba Hóa ở khu vực nhà thờ Huyện Sĩ. Dần dà, ông ta tán tỉnh được cô con gái của chủ sòng bài khét tiếng này, để trở thành một “đấng trai bao”! Thời gian rảnh, Đoan thường xuyên có mặt tại hai động chứa gái hạng sang. Một ở trên đường Huỳnh Tịnh Của và một tại villa số 11, đường Đặng Đức Siêu (nay là Nam Quốc Cang) để kiếm ăn và chơi lụi.

Sang Mỹ, chẳng có nghề ngỗng gì, nên Đoan phải bám váy Khánh Ly. Việc hát xướng của Khánh Ly tại hải ngoại cũng không đều đặn, thu nhập cũng chẳng là bao, đời sống cũng khá chật vật. Nguyễn Hoàng Đoan đã “tham mưu” cho Khánh Ly cách làm mình, làm mẩy và lật lọng với các bầu show. Ai mời đi hát ở đâu đó, dù rỗi rảnh, Khánh Ly vẫn hô hoán: “Chết rồi, chị trót nhận lời hát cho một người quen, lỡ nhận tiền trước rồi!”. Nếu như đối tác tiếp tục năn nỉ, Khánh Ly sẽ dở chiêu đòi tăng giá vào giờ chót, lật bài ngửa: “Vậy thì em trả thêm cho chị chút đỉnh!”. Cô thường đồng ý tham gia chương trình để bầu show quảng cáo tên tuổi ì xèo.  Kề ngày diễn, Khánh Ly đột ngột đòi tăng giá từ 3.000 lên 5.000 USD mới có mặt. Thế là bầu show phải đắng cay ngậm quả bồ hòn. Giới bầu show hải ngoại đã đặt cho Khánh Ly hai biệt hiệu rất lẫy lừng: “nữ hoàng nâng giá”, và “ca sĩ xù show”. Ngay cả nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng cũng không được Khánh Ly nể mặt. Cay đắng đến độ, trước khi qua đời, người nhạc sĩ tài hoa này đã trăn trối với vợ con: Cấm cửa, không cho Khánh Ly đến viếng!

Tháng 5/2000, Khánh Ly có về Việt Nam thăm gia đình. Quay lại Mỹ, Nguyễn Hoàng Đoan và Khánh Ly, kẻ xướng, người họa, nửa úp, nửa mở: “Việt Nam mời tôi về hát với catse 2 triệu USD. Nhưng chắc không có chuyện đó với tôi”. Chẳng cần truy cứu hư thực, mới nghe ai cũng đã phì cười, bởi sự bịa đặt hết sức ấu trĩ của “nữ hoàng nâng giá”.

Đúng là nồi nào úp vung nấy. Đáng tiếc cho danh ca của một thời

 

  Đoàn Thạch Hãn

http://vnca.cand.com.vn/vi-VN/doisongvanhoa/2012/5/57062.cand

GIA HƯNG : Ấn tượng đêm bế mạc Festival Huế 2014


Ấn tượng đêm bế mạc Festival Huế 2014

20/04/2014 23:37 (GMT + 7)
 
 
TTO – Hàng nghìn người dân và du khách đã choáng ngợp trước không gian của âm nhạc và ánh sáng lung linh cùng những màn nghệ thuật đặc sắc trong đêm Bế mạc Fesival Huế lần thứ 8 diễn ra tại sân khấu nổi trên sông Hương (công viên Gia Hội, TP Huế) đêm 20-4.

>> Festival Huế: Bùng nổ với nhạc hội điện tử
>> Festival Huế 2014: Chương trình có giá vé cao nhất 2 triệu đồng 
>>Tôi yêu Festival Huế”

 

 

 

 

 

 

 

 

Với chủ đề Âm vang một dòng sông, đêm bế mạc là một bữa tiệc đa sắc màu, với nhiều tiết mục ca múa nhạc diễn ra trong một không gian đậm chất Việt với những rặng tre, con đò xuôi dòng sông.

Những điệu múa, bài ca cất lên mang âm hưởng và vẻ đẹp Huế sâu lắng, chứa chan cùng vẻ đẹp Việt Nam quyến rũ, tuyệt diệu. Tất cả hòa cùng sự mạnh mẽ của cây cầu Tràng Tiền rực lửa của hơn 4.000 ngọn nến khiến đêm bế mạc thêm ấn tượng và để lại nhiều dấu ấn trong lòng công chúng.

Người xem còn được dịp mãn nhãn với sự đa dạng trong những tác phẩm nghệ thuật đến từ các đoàn nghệ thuật quốc tế. Sự sôi động trong những điệu múa đoàn nghệ thuật PA Talents (Singapore); sự hài hước, vui nhộn của đoàn nghệ thuật Bayanihan (Philippines); và sự rộn ràng, nhịp điệu nhanh của đoàn nghệ thuật Artistana (Malaysia).

Chương trình nghệ thuật đã vừa tôn vinh được giá trị văn hóa của Huế, của Việt Nam, vừa kết hợp hài hòa với văn hóa truyền thống, đặc trưng của nhiều quốc gia trên thế giới.

Sau 9 ngày diễn ra lễ hội, 66 đoàn nghệ thuật đến từ 37 quốc gia đã đem đến cho công chúng những tiết mục truyền thống và đương đại chất lượng cao. Ông Ngô Hòa – phó chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế – cho biết đã có 2,4 triệu lượt người tham dự Festival Huế 2014, trong đó có hơn 23 vạn khách lưu trú tại các khách sạn, nhà nghỉ tăng 25% so với festival Huế 2012, hơn 10 vạn khách quốc tế là công dân đến từ 115 quốc gia và vùng lãnh thổ.

Đêm bế mạc kết thúc với những lời ca đầy lưu luyến trong bài hát Sông Hương đêm giã từcùng màn pháo hoa đa sắc màu của nghệ sĩ người Pháp Pierre Alain Hubert như một lời chào tạm biệt đầy ấn tượng và hẹn gặp lại Festival Huế 2016.

 

 

Diễn ra từ ngày 12 đến 20-4, Festival Huế 2014 với chủ đề Di sản văn hóa với hội nhập và phát triển được đánh giá là kỳ Festival thành công nhất trong 8 lần tổ chức. Nhiều chương trình thu hút đông công chúng đến thưởng thức như Đêm Phương Đông, Lễ hội Áo dài, Ngày hội Âm sắc Hương Bình, Chương trình nghệ thuật sắp đặt lửa của Carabosse… cùng nhiều lễ hội cộng đồng.

Festival Huế 2014 là hoạt động văn hóa đặc biệt trong khuôn khổ diễn đàn giao lưu văn hóa Đông Á – Mỹ La tinh do Bộ Ngoại giao Việt Nam đề xướng.

 

        GIA HƯNG

http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/603714/an-tuong-dem-be-mac-festival-hue-2014.html#ad-image-0

NHÓM PHÓNG VIÊN TẠI HUẾ: Festival Huế: Gặt được gì sau những mùa gieo hạt?


Festival Huế: Gặt được gì sau những mùa gieo hạt?

21/04/2014 10:26 (GMT + 7)
 
 
TT – Đêm qua 20-4, Festival Huế 2014 đã bế mạc sau chín ngày đêm hội hè tưng bừng. Khép lại một mùa festival quy mô nhất, một “đại tiệc” với nhiều “của ngon vật lạ” đến từ năm châu bốn biển.

Đường phố Huế trở nên náo nhiệt không khí hội hè khi các đoàn nghệ thuật đủ các sắc màu xuống phố vui chơi cùng người dân. Trong ảnh: Đoàn cà kheo đến từ Vương quốc Bỉ – Ảnh: Tiến Long

>> Ấn tượng đêm bế mạc Festival Huế 2014
>> Festival Huế: Bùng nổ với nhạc hội điện tử
>> Sân khấu của những người thợ Huế

 

Chính vì vậy mà câu hỏi về hiệu quả của lễ hội càng được đặt ra ráo riết hơn.

Cảm xúc từ những ngày đêm hội hè say mê vẫn còn dâng cao nên những con số về du khách đến Huế, về công chúng đến với festival (hơn 2,4 triệu lượt người)… mà ban tổ chức Festival Huế đưa ra, có lẽ cần phải có thời gian để lắng lại. Cái được lớn nhất của Festival Huế, qua tám mùa hội hè, là đã thật sự tạo nên một lễ hội mới cho Việt Nam, đặc sắc và hấp dẫn. Trong khi “festival” nở rộ ở khắp nơi với đủ loại “fest”, thì Festival Huế đã định hình được hình hài của mình.

Một vùng lễ hội

 

Hơn 40 tỉ đồng

* Theo ban tổ chức công bố tại lễ bế mạc, trong chín ngày festival có 23 vạn khách lưu trú tại các khách sạn, nhà nghỉ, trong đó có hơn 10 vạn khách quốc tế là công dân đến từ 115 quốc gia và vùng lãnh thổ.

* Ông Ngô Hòa cho biết tổng chi phí cho Festival Huế 2014 khoảng hơn 40 tỉ đồng; nhưng nguồn thu từ tài trợ và bán vé đã bù được hơn 60% số tiền này. Như vậy, ngân sách tỉnh chỉ phải chi ra khoảng 16 tỉ đồng, chủ yếu chi cho việc lắp đặt thiết bị kỹ thuật biểu diễn, ăn ở, đi lại cho các đoàn nghệ sĩ…

 

Với gần 100 chương trình văn hóa – nghệ thuật với khoảng 170 suất diễn trên các sân khấu, hàng chục hoạt động hưởng ứng (triển lãm, trưng bày, hội thảo, hội chợ, giao lưu…), Festival Huế 2014 được ban tổ chức đánh giá là quy mô nhất, nhiều chương trình nhất, diễn ra trên khắp cả tỉnh Thừa Thiên – Huế. Hội tụ khoảng 1.400 nghệ sĩ đến từ 38 quốc gia của đủ năm châu lục, với đủ loại hình văn hóa – nghệ thuật, có thể nói “thực đơn” của Festival Huế 2014 rất phong phú, đa dạng. Nhưng cũng vì vậy mà có ý kiến cho rằng chương trình quá nhiều mà chất lượng không đều, thiếu những “món ngon” đặc biệt để tạo ấn tượng mạnh.

Khác với nhiều lần trước, chương trình chất lượng cao tập trung nhiều ở các điểm diễn có bán vé (Đại Nội, cung An Định), năm nay ban tổ chức đã đưa nhiều chương trình hay ra diễn ở sân khấu cộng đồng ở các công viên, hè phố, khu đô thị mới và về tận các làng quê, miền núi. Giá vé ở các điểm diễn cũng chỉ ở mức 100.000 đồng/người. Người dân Huế không còn đứng xem nữa mà đã hòa mình thật sự vào lễ hội. Say mê nhất trong những ngày lễ hội là sân chơi hưởng ứng, được gọi là chương trình Off – không bán vé. Đó là sân chơi các cựu nữ sinh Đồng Khánh, Thành Nội với chương trình Hát với phố xá thênh thang; là trò chơi của những sinh viên trường mỹ thuật bày giá vẽ bên phố đi bộ để vẽ chân dung cho du khách; của những ông đồ trẻ với nghiên mực, bút lông bên công viên Thương Bạc viết chữ tặng khách. Đó là những họa sĩ, nhiếp ảnh gia từ khắp nơi lục tục mang tác phẩm của mình về đây bày biện và cùng vui chơi với hội hè xứ Huế… Không khí hội hè đình đám sôi nổi không chỉ nằm ở các sân khấu, mà còn đến từ các đám đông cuồng nhiệt trên đường phố, ngoài công viên, trên phố đi bộ bên bờ sông Hương…

“Hội hè là như thế, là do chính đám đông cuồng nhiệt, mê say tạo ra”, họa sĩ Võ Xuân Huy (Trường ĐH Nghệ thuật Huế) nói. Hay nói cách khác, chính người dân làm ra lễ hội chứ không phải chỉ từ các nghệ sĩ chuyên nghiệp hay từ cơ quan nhà nước. Và Festival Huế, dù chỉ mới qua tám kỳ hội hè, đã làm được điều quan trọng đó.

Vẫn còn nỗi lo

Mười bốn năm trước, trong lễ bế mạc Festival Huế lần đầu tiên (năm 2000), ông đại sứ Pháp tại Việt Nam bấy giờ, với tư cách là đối tác chính của sự kiện này, đã có một câu nói rất đáng nhớ: “Festival này là mùa gieo hạt, gieo hạt cho nhiều mùa sau!”. Nhưng đến Festival 2014 này là mùa thứ tám, có thể nói là “mùa gieo hạt” nữa không? Lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên – Huế cũng như ban tổ chức lễ hội này đã nhiều lần khẳng định rằng mục tiêu sau cùng của Festival Huế là thúc đẩy phát triển du lịch, thu hút nhiều du khách đến Huế. Vậy mục tiêu đó đã đạt được chưa?

Trả lời câu hỏi này, ông Ngô Hòa – phó chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế, trưởng ban tổ chức Festival Huế – khẳng định du lịch Huế đã thật sự thay đổi và phát triển qua các mùa festival. Riêng Festival 2014, ông Hòa cho biết du khách đến Huế đã tăng 25% so với Festival 2012, bình quân mỗi ngày có khoảng 8.000 lượt khách đăng ký lưu trú. Tuy nhiên, ông Hòa cho rằng Festival Huế là một sự kiện nhằm quảng bá hình ảnh Huế và Việt Nam với bạn bè năm châu, trong một chiến lược lâu dài, nhằm xây dựng điểm đến cho du khách các nước. Vì vậy, không thể đánh giá hiệu quả của hoạt động này chỉ trong chín ngày lễ hội, hay chỉ qua vài mùa festival.

Nếu như thế, Festival Huế 2014 vẫn còn là “mùa gieo hạt” chứ chưa phải là “mùa thu hoạch”. Và vì vậy, các con số du khách đến Huế tăng lên trong những ngày festival mà ban tổ chức hồ hởi thông báo chưa phải là điều mà người dân Huế yên tâm. Về hiệu quả quảng bá, giám đốc một công ty lữ hành ở Huế cho biết truyền thông trong nước thì rất tốt, nhưng truyền thông quốc tế về Festival Huế hầu như rất vắng lặng. Phóng viên Tuổi Trẻ đã phỏng vấn bảy du khách nước ngoài, và cả bảy người này đều cho hay đến khi có mặt ở Huế họ mới biết nơi đây đang có một lễ hội thú vị như thế này. Vị này cũng cho biết thêm thời điểm tháng tư vẫn còn mùa khách quốc tế, cùng với mùa nghỉ tết của khách Thái Lan, nên có thể không cần có Festival Huế, khách quốc tế vẫn cứ đến Huế.

 

 

Băn khoăn chệch hướng xây dựng “thành phố festival”

Tại hội thảo Xây dựng Thừa Thiên – Huế thành trung tâm văn hóa đặc sắc gắn với phát triển du lịch và hướng đến Festival Huế tổ chức chiều 14-4, ông Nguyễn Xuân Hoa – nguyên phó ban tổ chức Festival Huế từ năm 2000-2006, cho rằng Festival Huế đã đi chệch hướng. Thay vì tập trung xây dựng các mục tiêu và nhiệm vụ của đề án xây dựng Huế – thành phố festival đặc trưng của VN mà Thủ tướng đã phê duyệt từ năm 2007, thì tỉnh Thừa Thiên – Huế lại chỉ tập trung đầu tư chương trình cho từng kỳ festival “năm sau lớn hơn năm trước”.

Trả lời về ý kiến này, ông Ngô Hòa – phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh kiêm trưởng ban tổ chức Festival Huế 2014 – cho rằng việc này cần phải có chiến lược. “Festival Huế chỉ là sự kiện để tạo ra cơ hội cho việc xây dựng thành phố festival” – ông Hòa nói.

Theo đề án, mô hình “thành phố festival” phải thành hình với một bộ máy quản lý, điều hành, thực hiện festival cùng với một nguồn nhân lực chuyên nghiệp được đào tạo cơ bản. Cùng với một hệ thống thiết chế văn hóa (nhà hát, bảo tàng…) được xây dựng hoàn chỉnh; các hoạt động văn hóa, du lịch, dịch vụ trở thành các ngành kinh tế chủ đạo… Các nhiệm vụ đó đang là một thách thức cho Huế khi năm 2015 là kết thúc giai đoạn hai của đề án.

 

NHÓM PHÓNG VIÊN TẠI HUẾ

http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/603736/festival-hue-gat-duoc-gi-sau-nhung-mua-gieo-hat.html