TÌNH BẠN TRI KỶ KEO SON GIỮA GS TRẦN VĂN KHÊ và NHẠC SƯ VĨNH BẢO


Tấm hình này ghi lại khoảnh khắc 2 anh em chúng tôi (nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo  & tôi) tái ngộ tại miền Nam nước Việt năm 1974, trong khi tôi có dịp "ghé" lại để viếng thăm đất nước và gặp gỡ một số bạn bè trong giới nghệ thuật. Hình chụp tại tư gia em gái ruột tôi là Trần Ngọc Sương, vợ của Trịnh Bá Cam. Anh Nguyễn Vĩnh Bảo lúc đó có 1 chiếc xe Citroen 2 ngựa (2 chevaux) mà anh tự lái để đi công việc và thăm viếng bạn bè. Hôm đó anh đến thăm tôi và trong câu chuyện về âm nhạc anh luôn luôn sẵn sàng minh hoạ để cho lời thuyết trình thêm phần linh động. 

Mỗi khi tôi được mời đi nói chuyện cho một cơ quan của chánh quyền, ban tổ chức thường cho xe đến đón, nhưng phần nhiều tôi từ chối vì anh Vĩnh Bảo bạn tôi lúc nào cũng sẵn sàng tự lái xe đưa tôi đi khắp nơi trong thành phố. Mỗi khi có cuộc hoà nhạc ở đâu thì anh Vĩnh Bảo luôn đón tôi để cùng đi với anh. Trong chuyến "ghé thăm" đất nước, anh Vĩnh Bảo đều có mặt trong mấy buổi tôi đến thăm trường Quốc gia âm nhạc Sài Gòn, tại tư gia của Tổng lãnh sự Pháp, trong các buổi tôi thuyết trình âm nhạc tại trường Đại học Vạn Hạnh hay các nơi khác... anh luôn giúp tôi minh hoạ bằng nhiều nhạc cụ trong truyền thống đờn ca tài tử. Hai anh em khi hoà đờn với nhau lúc nào cũng đều thấy hào hứng. Viết đến đây tôi nhớ lại một câu thơ tôi hoạ vận bài "Cung đàn tri kỷ tri âm" của hiền muội Tôn Nữ Hỷ Khương:

"Mỗi lần tri kỷ phùng tri kỷ 
Nhạc dễ thành chương rộn tiếng tơ..."

Tình bạn trong âm nhạc của hai anh em tôi cũng thành "chương" qua những tiếng tơ giàu thi vị như vậy...

Tấm hình này ghi lại khoảnh khắc 2 anh em chúng tôi (nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo & tôi) tái ngộ tại miền Nam nước Việt năm 1974, trong khi tôi có dịp “ghé” lại để viếng thăm đất nước và gặp gỡ một số bạn bè trong giới nghệ thuật. Hình chụp tại tư gia em gái ruột tôi là Trần Ngọc Sương, vợ của Trịnh Bá Cam. Anh Nguyễn Vĩnh Bảo lúc đó có 1 chiếc xe Citroen 2 ngựa (2 chevaux) mà anh tự lái để đi công việc và thăm viếng bạn bè. Hôm đó anh đến thăm tôi và trong câu chuyện về âm nhạc anh luôn luôn sẵn sàng minh hoạ để cho lời thuyết trình thêm phần linh động.

Mỗi khi tôi được mời đi nói chuyện cho một cơ quan của chánh quyền, ban tổ chức thường cho xe đến đón, nhưng phần nhiều tôi từ chối vì anh Vĩnh Bảo bạn tôi lúc nào cũng sẵn sàng tự lái xe đưa tôi đi khắp nơi trong thành phố. Mỗi khi có cuộc hoà nhạc ở đâu thì anh Vĩnh Bảo luôn đón tôi để cùng đi với anh. Trong chuyến “ghé thăm” đất nước, anh Vĩnh Bảo đều có mặt trong mấy buổi tôi đến thăm trường Quốc gia âm nhạc Sài Gòn, tại tư gia của Tổng lãnh sự Pháp, trong các buổi tôi thuyết trình âm nhạc tại trường Đại học Vạn Hạnh hay các nơi khác… anh luôn giúp tôi minh hoạ bằng nhiều nhạc cụ trong truyền thống đờn ca tài tử. Hai anh em khi hoà đờn với nhau lúc nào cũng đều thấy hào hứng. Viết đến đây tôi nhớ lại một câu thơ tôi hoạ vận bài “Cung đàn tri kỷ tri âm” của hiền muội Tôn Nữ Hỷ Khương:

“Mỗi lần tri kỷ phùng tri kỷ
Nhạc dễ thành chương rộn tiếng tơ…”

Tình bạn trong âm nhạc của hai anh em tôi cũng thành “chương” qua những tiếng tơ giàu thi vị như vậy…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s