Việt Nam có thêm 1 Mỹ nhân hát Nhạc Vàng rót vào tâm hồn người nghe hay không thể tả


Việt Nam có thêm 1 Mỹ nhân hát Nhạc Vàng rót vào tâm hồn người nghe hay không thể tả

Ajoutée le 28 déc. 2017

————————– © 2016 By Greenmusic Company All rights reserved ¤ PLEASE DO NOT RE-UPLOAD! Bản quyền thuộc về Công Ty Nhạc Xanh – Vui lòng không đăng tải lại dưới mọi hình thức. ————————– Công ty TNHH Nhạc Xanh Địa chỉ: 26 – Nguyễn Xí – Phường 26 – Bình Thạnh – TP.HCM Email: nhacxanh.duykhanh@gmail.com Tel: Mr.Kevin (093.333.8228)

 

THVL | Người Kể Chuyện Tình – Tập 6[2]: Cho em quên tuổi ngọc – Thúy Huyền


THVL | Người Kể Chuyện Tình – Tập 6[2]: Cho em quên tuổi ngọc – Thúy Huyền

THVL Giải Trí

Ajoutée le 28 déc. 2017

Hãy cùng lắng nghe các ca sĩ Nam Cường, Thúy Huyền, Nguyễn Phú Quý, Hà Thúy Anh, Triệu Long, Thu Trang kể lại cuộc đời và âm nhạc của các nhạc sĩ danh tiếng bằng những câu chuyện tình, những bản tình ca bất hủ trong chương trình Người kể chuyện tình lúc 21h00 Thứ Năm hàng tuần trên kênh THVL1 và phát lại lúc 12h Thứ Sáu trên kênh THVL2. Mọi đóng góp để chương trình hoàn thiện hơn vui lòng liên hệ: Website: http://www.thvli.vn http://www.thvl.vn Subscribe: https://www.youtube.com/THVLGiaiTri/?… Facebook: https://www.facebook.com/VinhLongTV Google Plus: https://www.google.com/+THVLGiaiTri

Những mối tình buồn của nhạc sĩ Lam Phương


Những mối tình buồn của nhạc sĩ Lam Phương

29/12/2017 10:37 GMT+7

Hà Thúy Anh trong ca khúc ‘Kiếp nghèo’ – Ảnh: Lý Võ Phú Hưng

TTO – Người kể chuyện tình đêm 28-12 đã mang đến nhiều hoài niệm về những mối tình buồn nhưng đẹp của nhạc sĩ Lam Phương qua các tình khúc của ông.

Những cuộc tình của nhạc sĩ Lam Phương đã đi vào âm nhạc của ông rất tự nhiên. Trong đó, bóng hồng để Lam Phương viết nên những bản tình ca hay nhất nhưng cũng sầu thảm nhất chính là danh ca Bạch Yến.

Bà là người mang đến cho nhạc sĩ cảm xúc lớn để viết các ca khúc: Chờ người, Thu sầu, Tình bơ vơ, Trăm nhớ ngàn thương, Tình chết theo mùa đông, Tiễn người đi… khiến người nghe nhạc say đắm cho đến tận bây giờ.

Thúy Huyền hóa thân thành danh ca Bạch Yến trình bày ca khúc ‘Cho em quên tuổi ngọc’

Ca khúc Cho em quên tuổi ngọc gắn liền với nhiều kỷ niệm giữa nhạc sĩ Lam Phương và danh ca Bạch Yến, giúp người xem cảm nhận được nỗi đau của ông khi lời cầu hôn dành cho Bạch Yến bị gia đình và chính bản thân cô từ chối.

Năm 1984, khi xa quê hương gặp lại danh ca Bạch Yến tại Pháp, ông viết tặng riêng cho bà ca khúc này. Đây cũng là bài hát duy nhất nhạc sĩ Lam Phương viết bằng hai thứ tiếng Pháp, Việt.

Một nhạc phẩm nổi tiếng Lam Phương sáng tác để nói lên mặc cảm khi phải sống trong cảnh nghèo khó của gia đình, được ông sáng tác vào năm 15 tuổi là Kiếp nghèo.

Hà Thúy Anh với chất giọng đầy nội lực, mạnh mẽ, đã làm mới ca khúc ‘Kiếp nghèo’ vốn rất quen thuộc

Ngay sau đó, Nam Cường tiếp nối với Tình bơ vơ để khắc họa sâu hơn nữa về những chênh vênh của tình cảm giấu kín trong nỗi mặc cảm về thân phận.

Tình bơ vơ cũng là bài hát Lam Phương dành riêng cảm xúc của mình cho nữ danh ca Bạch Yến.

Lần ra đi thứ hai của bà sang Mỹ, ông viết nên ca khúc chất chứa đầy tâm trạng này.

Với chất giọng đẹp, Nam Cường thể hiện đầy đủ những cung bậc cảm xúc của tác giả qua bài hát chủ đề đêm thi.

Nam Cường thể hiện ca khúc ‘Tình bơ vơ’ một cách nhẹ nhàng và đầy chất tự sự

Một “bóng hồng” khác cũng mang đến cho Lam Phương nhiều khổ đau lẫn hạnh phúc là ca sĩ Minh Hiếu.

Cuộc đời ông sau đó từng có mối tình say đắm với ca sĩ Hạnh Dung. Hai ca khúc Bọt biển và Giọt lệ sầu ông viết cho Hạnh Dung khi chuyện tình yêu của họ rơi vào bế tắc.

Nhờ những cay đắng của cuộc đời, những sáng tác của Lam Phương trở nên sâu sắc, len lỏi vào tận tâm can người nghe và dần được người yêu nhạc đón nhận nồng nhiệt.

Chính vì vậy, Lam Phương đã không còn sống trong kiếp nghèo và những cuộc tình mới cũng bắt đầu nảy nở.  

‘Thành phố buồn’ kể lại cuộc tình ngắn ngủi của ông với một ca sĩ tại Đà Lạt

Phú Quí tiếp nối chương trình khi tái hiện lại khoảng trời mới trong cuộc tình của người nhạc sĩ.

Anh lột tả chân thật nỗi buồn, nỗi cô đơn của ca khúc Thành phố buồn bằng chất giọng truyền cảm vốn có.

Sau thời gian đau khổ với những chuyện tình, nhạc sĩ Lam Phương lập gia đình với diễn viên kịch Tuý Hồng.

Khi đến Mỹ, ông gặp khó khăn về kinh tế phải kiếm tiền bằng những việc chân tay nặng nhọc, không may hạnh phúc gia đình ông cũng tan vỡ trong thời điểm ấy.

Ông vô cùng đau xót và viết hàng loạt ca khúc mà tiêu đề chỉ có một chữ. Trong đó nổi tiếng nhất có lẽ là bài Lầm với câu hát “Anh đã lầm đưa em sang đây”.

Đây cũng là mối tình để lại nhiều dư vị ngọt ngào nhất nhưng cũng đầy bi thương nhất.

Triệu Long diện vest lịch lãm và thể hiện vũ đạo cuốn hút với ca khúc ‘Ngày em đi’

Do ca khúc Ngày em đi khá quen thuộc với đông đảo khán giả yêu nhạc xưa, nên Triệu Long đã thêm vào một chút jazz, thể hiện sự mới mẻ cho ca khúc. Đây cũng là lần đầu tiên anh thể hiện những bước nhảy điêu luyện cùng vũ đoàn ABC.

Lam Phương tên thật là Lâm Đình Phùng, là con đầu trong gia đình nghèo có 5 năm anh em tại Rạch Giá, Kiên Giang.

Ca khúc đầu tay của ông là bài Chiều thu ấy, viết vào năm 15 tuổi. Khi ấy ông phải vay tiền của bạn bè để mướn nhà in in nhạc, rồi thuê xe chở nhạc đi bán lẻ khắp Sài Gòn.

Ba năm sau, Lam Phương tung ra hàng loạt ca khúc viết về quê hương, trong đó nổi tiếng nhất là Khúc ca ngày mùa được hầu hết các trường học ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long chọn để dạy cho học trò ca múa.

https://tuoitre.vn/nhung-moi-tinh-buon-cua-nhac-si-lam-phuong-20171229023138004.htm

Dạ Ly : Nhạc sĩ Lam Phương: ‘Gom góp yêu thương quê nhà…’


Nhạc sĩ Lam Phương: ‘Gom góp yêu thương quê nhà…’

1 Thanh Niên
Tôi đến thăm nhạc sĩ của những bản tình ca bất hủ Lam Phương tại Mỹ vào một buổi chiều trung tuần tháng 8. California trước ngày tôi đến ai cũng bảo nóng như chảo lửa, nhưng rồi lại dần dịu đi như chính câu chuyện và nụ cười ông dành cho cuộc phỏng vấn.

Nhạc sĩ Lam Phương trong cuộc trả lời phỏng vấn PV Báo Thanh Niên

Ảnh: Dạ Ly
Ban đầu lẽ ra chúng tôi gặp nhau ở một quán nước. Nhưng rồi nhạc sĩ muốn tôi gặp tại ngôi nhà của ông ở TP.Fountain Valley, California. Đó là nơi ông sống thời gian qua cùng gia đình chị Bảy, em gái út của ông. “Nhà đang ngổn ngang vì mai mốt phải sửa lại”, em gái ông vừa nói vừa chỉ vào một “núi” đồ.
Phía sau cánh cửa nhà dưới, nhạc sĩ ngồi trên chiếc xe lăn quen thuộc để đợi gặp. Vẫn nụ cười hiền lành ấm áp, vẫn cách nói chuyện hóm hỉnh như bao lần tôi nhìn thấy ông trên sân khấu hải ngoại. Di chứng của tai biến mạch máu não đã làm giọng nói ông giờ đây khó nghe đi rất nhiều, và như lời em gái ông thì dạo này thi thoảng nhạc sĩ hay quên. Tuy nhiên thần sắc ông vẫn rất tốt.
Khi tôi sợ ông mệt vì phải… nhớ nhiều và nói nhiều về những chuyện không vui trong quá khứ, ông trấn an: “Không sao, tôi vẫn đủ sức khỏe”. Ông còn chỉ, kể cho tôi nghe những tấm ảnh mang nhiều kỷ niệm mà ông trân quý đang treo trên tường. Đó còn là một góc riêng để ông nhớ về những ngày đã qua và cả những người đã qua đời mình bằng cách này hay cách khác.
Nhạc sĩ Lam Phương: 'Gom góp yêu thương quê nhà...'1

Nhạc sĩ Lam Phương cùng gia đình em gái út tại Mỹ

Ảnh: NSCC
Tuổi thơ nghèo khó
Nhiều người yêu nhạc trong nước muốn biết ông có đủ sức khỏe để làm một chuyến trở về quê hương như lời nhạc sĩ từng nói?
Đúng là tâm nguyện lớn của tôi vẫn là được một lần về thăm quê, “gom góp yêu thương quê nhà…” (lời bài hát Tình bơ vơ). Nhưng giờ sức khỏe tôi yếu đi nhiều. Di chuyển khó khăn, mọi người đỡ lên xuống rất vất vả. Tôi bay đi xa là tim hay bị mệt, khó thở nên giờ muốn lắm mà không dám đi. Hôm rồi trước khi đi Úc 2 ngày còn nhập viện nhưng đâu dám nói sợ khán giả lo. Đi Úc cũng phải có bác sĩ chăm sóc. Tôi còn 1 em gái và cháu ở VN.
Trong số các tác phẩm để đời, bài Ngày buồn (chủ đề album ca sĩ Quang Thành sẽ phát hành vào tháng 9 tới) có phải ông cũng viết cho một bóng hồng nào đó? Từng nghe nhạc sĩ nói ca khúc Kiếp nghèo khiến ông nhớ mãi không nguôi. Vì sao thưa nhạc sĩ?

Bài Ngày buồn tôi không viết cho một ai. Tôi sáng tác cho nội dung một vở kịch trong ban kịch Sống của nghệ sĩ Túy Hồng (vợ cũ của nhạc sĩ – NV) ngày ấy. Còn sở dĩ Kiếp nghèo tôi khó quên bởi đó là cả tuổi thơ nghèo khó, vất vả tôi gởi vào đấy. Đó là những năm tháng còn quá nghèo từ Kiên Giang lên Sài Gòn để đi học. Ngày đó khổ lắm.

Kiếp nghèo còn là bài làm ông nhớ về người mẹ kính yêu của mình nhiều nhất?
Năm 12 – 13 tuổi tôi lên Sài Gòn học vì má tôi muốn con được học hành tử tế, thoát cảnh nghèo khó. Nhưng tôi quá thương má nên nói con muốn ở lại đây phụ má bán hàng. Con đi rồi sáng sáng ai dọn hàng cho má đây. Nhưng má tôi nhất định khuyên tôi đi học để có tương lai nên tôi vâng lời. Bài Khóc mẹ cũng làm tôi đau đớn khi nghe tin má tôi qua đời nhưng đã không thể có mặt bên bà.
Còn bài Thành phố buồn, Phút cuối được biết ông viết cho ca sĩ Hạnh Dung. Mỗi khi ca sĩ cất lên ca khúc, điều gì làm ông nhớ nhất?
Tôi luôn trân quý cảm xúc khi nghĩ lại hay nghe ca sĩ hát. Ngày xưa tôi sáng tác những bài ấy trong một lần lưu diễn tại Đà Lạt. Ngày đó còn trẻ nên rất lãng mạn và trí tưởng tượng cũng vô cùng phong phú. Lúc nhớ, lúc thương cộng với cảm xúc dâng trào trong một buổi chiều khi ngồi trên triền dốc nhìn xuống đồi thông tôi đã viết lên nỗi lòng mình.
Và con tim đã vui trở lại
Trong số hơn 200 tác phẩm, ở đó phần lớn ông viết cho những người mình thương lẫn… giận. Có bài nào đến tuổi này khi nhắc đến ông vẫn còn day dứt?
Nhạc sĩ Lam Phương, tên thật Lâm Đình Phùng (81 tuổi), sinh tại Rạch Giá, Kiên Giang. Ông từng phát hành hàng chục album nhạc, sách nhạc. Mới nhất là Tập sách Nhạc sĩ Lam Phương – 110 ca khúc trữ tình, lãng mạn chủ đề Thuyền không bến đỗ. Năm 15 tuổi, ông viết ca khúc đầu tay Chiều thu ấy, sau đó đến Kiếp nghèo được nhiều người yêu mến. Ba năm sau, ông viết hàng loạt bài về quê hương, nổi tiếng nhất là Khúc ca ngày mùa. Album nhạc Lam Phương được nhiều ca sĩ chọn phát hành như: Hương Lan, Bạch Yến, Lưu Hồng, Họa Mi, Ý Lan, Hạ Vy, Ngọc Anh, Lệ Quyên, Quang Thành….
Ông còn cộng tác với ban kịch Thẩm Thúy Hằng và ban kịch Sống của nghệ sĩ Túy Hồng.

bài Lầm. Đến giờ tôi vẫn luôn nhớ (bài hát ông viết cho vợ cũ của mình – NV).

Những ai yêu nhạc Lam Phương đều biết rằng ông rất hiếm khi viết nhạc vui. Với những ca khúc rộn ràng như: Bài tango cho em, Chỉ có em, Thiên đàng ái ân… bạn bè ông nói đó là lúc Lam Phương hạnh phúc trong tình yêu. Là thời điểm ông luôn mỉm cười khi bên cạnh “giai nhân” Cẩm Hường. Ông có thể kể thêm về tình yêu màu hồng này?
Sau giai đoạn buồn khổ nhất của tôi khi mẹ qua đời sau năm 1979 và chuyện tình cảm, tôi sang Pháp rồi gặp Cẩm Hường. Cô ấy đã cảm thông cho hoàn cảnh của tôi. Và con tim tôi thay đổi, đã vui trở lại. Đó cũng là lúc tôi nhìn cuộc đời màu hồng, thấy mình hạnh phúc gần 10 năm.
Với ca sĩ M.H – người đã đưa đến cảm xúc ngọt ngào để ông viết lên Em là tất cả, hay Biển tình… hẳn đã “lấy” đi nhiều tình cảm thời trai trẻ của ông?
Câu chuyện của chúng tôi chỉ dừng lại đúng như bài hát Biển tình và cho đến sau này chúng tôi là bạn. Có những điều nên giữ làm kỷ niệm không thể kể hết. Đó là lý do tôi không viết hồi ký vì tôi biết sẽ phải viết thật, viết hết, nhưng như thế không nên. Tội cho những người từng đi qua đời mình vì họ còn cuộc sống, còn gia đình. Tôi sợ họ bị tổn thương. Vui hay buồn tôi chôn trong lòng. Mỗi bài hát tôi thường có một hình bóng, một kỷ niệm và một mối tình. Nhưng thôi không muốn kể thêm nhiều lại buồn.
Gần 65 năm sáng tác, có bài nào mà nhạc sĩ… giấu nhẹm đến hôm nay?
Có vài bài trước khi bị tai biến tôi viết và cất đi nhưng sau thời gian lại quên mất. Hiện tại đã tìm lại một số chưa công bố và tôi sẽ đưa ra trong thời gian tới. Tôi cũng đã gởi về VN cho Bến Thành Audio Video hơn 10 bài để xin cấp phép phổ biến.
Người luôn nặng tình
Ông nghĩ sao khi quá nhiều người cho rằng nhạc sĩ Lam Phương đau vì tình nhiều nhất nên viết nhạc… thất tình thấm nhất, hay nhất?
Đúng là vậy. Chuyện tình cảm của tôi buồn nhiều hơn vui. Có khi đang vui cái buồn liền. Cuộc đời tôi đâu có gì vui lâu, phần lớn là nỗi buồn. Người đến sau có thể làm mình vui nhưng cũng rất ngắn. Cũng có thời điểm rất vui, hạnh phúc nhưng sau đó lại… buồn.
Nhạc sĩ Lam Phương: 'Gom góp yêu thương quê nhà...'2

Nhạc sĩ Lam Phương (giữa) cùng người thân bạn bè trong một lần sinh nhật tại Mỹ

Ảnh: NSCC
Vậy thời trẻ làm sao ông vượt qua nỗi buồn và để nguôi đi một cuộc tình?
Để nguôi đi, thôi nhớ một người rất khó. Cách tốt nhất là chúng ta hãy thật nhanh cho người khác cơ hội. Khi có người yêu mới sẽ giúp ta nguôi đi nỗi buồn, nỗi nhớ người cũ (cười). Vì không ai có thể sống hoài với kỷ niệm buồn. Bài nào tôi cũng… đau khi viết cho một người.
Với người đầu tiên mang đến cho ông cảm xúc lớn để viết “chờ em, chờ đến bao giờ” (Chờ người) và hàng loạt bài khác là danh ca Bạch Yến. Khi không còn yêu nữa, hai người có là bạn đến sau này không?
Chúng tôi vẫn là bạn tốt. Khi ở Pháp bà vẫn về thăm tôi và gần đây cũng thế. Tôi còn là bạn cả hai vợ chồng Bạch Yến. Tôi có khoảng hơn 10 bài nổi tiếng viết cho cô ấy. Lâu lâu khi viết bài mới tôi “đá” qua chuyện cũ một chút, nhắc lại để nhớ (cười).
Cuộc sống của nhạc sĩ thời gian sau này tại Mỹ ra sao?
Tôi chủ yếu ở nhà, nhưng khi có show ở Mỹ người ta mời tham gia thì tôi nhận lời. Nhưng cũng rất hạn chế vì sức khỏe không cho phép làm nhiều. Tôi sống một mình quen rồi nên không còn thấy buồn. Biết đâu có thêm “một bà” nào đó (cười lớn). Một mình cũng có niềm vui của một mình. Tuổi này rồi ăn gì cũng được, chỉ có khó ngủ thôi.
Với tác quyền của hàng chục tác phẩm nổi tiếng, có cả ở VN và hải ngoại, nhạc sĩ có sống tốt, sống khỏe?
Tôi sống rất ổn vì nhu cầu cũng không cần gì nhiều. Tiền từ tác quyền chủ yếu lo cho gia đình, bà con, lo cho con cháu của tôi học hành, sinh sống. Ngày xưa nhờ tác quyền mà tôi mua cho mẹ được một ngôi nhà ở Sài Gòn. Cũng có nhà cho em, cho cháu ở VN. Với tôi như vậy là đủ. Ca sĩ mới, trẻ nếu có hát tôi luôn ủng hộ. Tôi chỉ muốn giúp cho họ hát, chỉ cần gởi đĩa cho mình nghe là được. Mỗi dịp sinh nhật là mọi người đến rất đông và tự nguyện hát, đông đến nỗi không có giờ để hát. Nghệ sĩ trong nước sang Mỹ đều ghé thăm tôi như Đàm Vĩnh Hưng, Lệ Quyên… tôi quý lắm. Tôi không nghĩ về vật chất. Tôi biết Lệ Quyên làm show hát bài của tôi thành công ở Hà Nội.
Ngoài sáng tác, ông có làm thêm nghề gì khác?
Tôi hay nói mình có đến 7 nghề là thất nghiệp (cười lớn). Nghề gì tôi cũng làm. Nói chứ hồi trẻ tôi có chơi nhạc thêm hằng đêm ở vũ trường tại Sài Gòn. Sau này tôi không còn quan trọng chuyện kiếm tiền nữa.
Nhạc sĩ Lam Phương luôn nhớ về quê hương
Ông Phạm Quốc Thành

Ảnh: NVCC

Bến Thành Audio Video là đơn vị giữ độc quyền quyền tác giả nhạc Lam Phương tại VN từ hơn 7 năm nay. Hãng đã xin phép phổ biến các tác phẩm của nhạc sĩ Lam Phương và hiện có 119 tác phẩm được phép lưu hành tại VN. Nhạc sĩ tuy tuổi cao, sức yếu, lại ở xa nhưng lúc nào cũng nhớ về quê hương, nhớ khán giả VN. Trong những lần trò truyện và trao đổi cùng ông, khi nghe tôi nói nhạc Lam Phương ngày càng được nhiều tầng lớp khán thính giả trong nước yêu thích và ủng hộ, kể cả các bạn trẻ cũng rất yêu dòng nhạc tình lãng mạn của ông thì ông rất vui.

Qua nhiều năm làm việc cùng nhạc sĩ, tôi thấy tính cách ông rất tình cảm, hiền hòa, thân tình; đông đảo nghệ sĩ trong và ngoài nước đều quý mến, kính trọng. Đặc biệt nhạc sĩ rất trọng chữ tín, nhiều lần chúng tôi ngỏ lời mời ông về VN thăm quê hương và tham dự các đêm nhạc gặp gỡ khán thính giả… nhưng ông nói sợ nhận lời rồi tình hình sức khỏe không cho phép thì lại lỗi hẹn với mọi người, ông không muốn điều này. Tháng 3.2018, chúng tôi đã được tác giả giao những tác phẩm viết cách đây hơn 20 năm, lần đầu tiên được công bố và đã được Cục NTBD cấp phép phổ biến.
Ông Phạm Quốc Thành(Giám đốc Bến Thành Audio Video)

Nghệ sĩ chúng tôi thương ông lắm

Ca sĩ Lệ Quyên

Ảnh: Độc Lập

Tôi đến thăm nhạc sĩ Lam Phương vào một buổi tối bình yên ở California (Mỹ) cách đây hơn một năm trước khi ra mắt album nhạc của ông tại VN. Đã nhiều năm ngồi xe lăn với sức khỏe yếu vì bệnh tật nhưng nhạc sĩ luôn lạc quan, vui vẻ như chưa từng có bệnh tật xảy đến. Gặp ai ông cũng tươi cười hiền hậu làm nghệ sĩ chúng tôi thương lắm. Mọi người luôn thăm ông mỗi khi lưu diễn hay có dịp lễ tết, sinh nhật.

Tôi nghĩ mình may mắn vì được hát những tác phẩm của ông. Sự đa dạng trong sáng tác của nhạc Lam Phương khiến chúng ta cảm nhận được tình yêu nồng nàn luôn rực lửa trong trái tim của ông. Phải yêu hơn chữ yêu thì ngôn từ trong những tác phẩm của ông mới hay đến thế. Mong ông cứ luôn bình thản, bình yên để sống an vui từng ngày. Và điều tuyệt vời nhất, nhạc sĩ Lam Phương hứa sẽ dành cho tôi hát những tác phẩm chưa từng công bố của ông.
Ca sĩ Lệ Quyên

Đến Huế nhất định phải ghé bún bò “ thương hiệu” mệ Kéo 70 năm – Street Food


Đến Huế nhất định phải ghé bún bò “ thương hiệu” mệ Kéo 70 năm – Street Food

Published on Jul 17, 2018

Mỗi ngày chỉ một nồi bún, từ 6 giờ đến 10 giờ sáng, hết sớm thì nghỉ, không bán thêm. Bởi vậy, nhiều người dẫu đi đâu, làm gì, mỗi buổi sáng đều đứng chờ ăn một tô bún bò của mệ Kéo mới bắt đầu ngày mới. Nước lèo sôi sùng sục, chả cua vàng rộm, huyết mềm rung rinh. Miếng ba chỉ heo béo ngậy làm nên tinh thần tô bún bò Huế Bún bò mẹ Kéo được xem như một trong những gánh bún bò lâu đời nhất ở Huế. Tô bún của mệ cũng đặc biệt lắm, ngoài vị cay đặc trưng, nước dùng hơi mặn mặn, có thơm mùi ruốc sả, thì đây là tô bún bò duy nhất ở Huế không có thịt bò. Thay vào đó, tô bún của mệ nho nhỏ có thịt ba chỉ nửa nạc nửa mỡ, miếng chả cua giòn thơm, có chút vị béo ngậy của gạch, miếng huyết heo mềm rung rinh… ăn kèm là mớ rau sống nhỏ, một tô nho nhỏ nhưng có đầy đủ các sắc màu hấp dẫn. Cọng bún nhỏ, trắng muốt, tô bún nhỏ đủ để cho bữa sáng mà vẫn luôn thòm thèm Rau thơm có mùi rất đặc trưng của Huế, vài cọng giá, ít xà lách và bắp chuối là món rau ghém không thể thiếu của món bún bò Càng đặc biệt hơn, bún của mệ không tăng giá, bao nhiêu năm vẫn cứ 20 ngàn một tô. Ngồi quanh nồi bún của mệ, ai ưa ăn thêm chả, thêm thịt thì dặn mệ, giá cũng chỉ tăng thêm 5 ngàn đồng. Địa chỉ: số 20 đường Bạch Đằng, TP. Huế Mở bán từ 7h sáng đến 9h sáng Hãy Subscribe kênh: https://www.youtube.com/channel/UCqc1…
BÚN BÒ HUẾ
 
Món bún bò Huế bây giờ có mặt khắp nơi, trong và ngoài nước. Tuy không nổi tiếng như Phở, nhưng bún bò Huế cũng được người dân mọi miền ưa chuộng. Nhưng phải nói thật một điều là bún bò Huế bây giờ lần lần mất chất Huế. Tô bún bò Huế bây giờ đã mất đi cái hương vị truyền thống. Bún bò Huế phải có hai thứ không thể thiếu là ruốc và sả. Mà phải là ruốc Huế chánh hiệu và loại sả nhiều tinh dầu..
Đi vào quán bún bò bây giờ rất nhiều quán chẳng có mùi ruốc mà cũng không có mùi sả, thế thì sao gọi là bún bò Huế. Nhiều quán ở miền Nam xài ruốc Vũng Tàu, nhưng ruốc Vũng Tàu mùi không giống mùi ruốc Huế nên tô bún bỗng vô duyên. Sợi bún cũng không còn như xưa, ngày trước ở Huế, mấy lò bún đục cối ép bín bằng đinh ba phân, sợi bún ép ra lớn hơn sợi bún để ăn bún thịt nướng.
Không phải bún nào cũng ăn với gì cũng được. Sợi bún ăn bún bò khác, sợi bún ăn bún mộc cũng khác với sợi bún ăn thịt nướng. Loại nào phải đúng với loại ấy. Bây giờ lại còn chế thêm thịt bò tái, bò viên ở tô bún bò, biến tô bún bò có một phần của phở. Trật lất hết. Bún bò đúng chỉ là bò, ngon nhất là bò bắp luộc chín. Heo thì dùng giò, giò sau mới ngon. Mà dân Huế cũng lạ, nếu đi biếu thì thường là biếu giò trước mà ăn thì chỉ chọn giò sau.
Cái lạ nữa la trong kho tàng ẩm thực Việt Nam chẳng có món ăn nào là sự hỗn hợp của bò và heo. Bò là bò, heo là heo.. Người Huế khéo chọn bò vốn nấu thì teo, heo hầm lâu thì nở thành một món ăn ngon. Lạ rứa hỉ? Giò thì có giò nạc, giò gân, giò khoanh, giò móng, giò búp. Giò khoanh là phần trên có thịt, có xương, có da, giò móng là phần dưới cùng của cái giò, có móng, gió búp là chỉ có thịt và da, giò gân là phần gần móng có xương nhỏ và gân, ăn nghe sần sật, giò nạc là miếng thịt trên cùng của giò, toàn thịt nạc, ăn ớn ghê lắm.
Mỗi loại giò có vị ngon riêng tuỳ khẩu vị của mỗi người. Xưa nữa thì người ta gọi là bún bò giò heo. Nghĩa là chỉ có bò với heo trong nồi bún. Dần dần người ta thêm chả cua, chả tôm, huyết heo hầm bà lằng, bún bò không còn là bún bò giò heo mà là bún thập cẩm. Nhưng sợ nhất vẫn là thịt bò tái trong tô bún bò, một sự cách tân, pha trộn khó chấp nhận.
Bún bò ngày xưa nấu trong nồi nhôm tròn không quai, người ta bảo nồi đất nấu cơm, nồi đồng nấu cháo và nồi nhôm nấu bún. Nấu nồi nhôm mau sôi mà nóng giữ được lâu. Giờ thấy quán nào còn cái nồi nhôm đó thì hầu hết chủ là gốc Huế. Pha ruốc trong nồi bún bò cũng là một nghệ thuật, làm sao tô bún vẫn còn hơi ruốc mà không nồng mùi ruốc, không phải ai cũng làm được. Cũng có người sau khi chặt và rửa sạch giò, để ráo rồi ướp với ít nước ruốc, trước khi đem nấu, làm thế miếng thịt đậm đà, ăn không ngấy.
Nồi bún bò ngày xưa cũng đỏ au, không chỉ có ớt mà còn do dầu điều. Giờ tô bún trắng nhách như nước phở, nhìn hết muốn ăn. Màu đỏ hoà với màu xanh của hành, màu nâu của thịt bò thái mỏng cộng với khoanh giò khiến tô bún bò chánh hiệu nhìn hấp dẫn làm sao, nhìn mới ngon làm sao. Còn một điều nữa mà giờ người ta ăn bún bò trật bậy. Đó là không ai ăn bún bò bằng muỗng. Chỉ với đôi đũa, người ăn húp sủm sụp vừa bún, vừa thịt, vừa nước vào miệng, tất cả mới thành hương vị đủ thứ quyện lại của món bún bò.
Ăn kiểu bây giờ, thịt đi đằng thịt, bún đi đường bún, nước đi đường nước, chẳng giống cái chi cả. Người ta cho rằng ăn như thế là kiểu ăn của người nhà quê, không sang. Nhưng ăn như thế mới đúng kiểu, cũng như người Pháp ăn gà phải dùng tay, ai ăn bằng nĩa người ta cười cho là không biết ăn. Người ta còn bảo:
Thịt gà, cá nướng, đàn bà.
Cả ba thứ ấy đều dùng bằng tay he..he
Húp một hỗn hợp như thế mà cắn thêm miếng ớt nghe cái bụp nữa thì đúng là thưởng thức trọn vẹn cái ngon của món bún bò. Ăn bánh bột lọc cũng vậy, chỉ chấm bánh với nước mắm xáy trái ớt xanh cũng chưa đã miệng, ăn cái bánh, cầm chén nước mắm, mà phải nước mắm nhỉ mặn nha, không phải thứ nước chấm lờ lợ chua chua ngọt ngọt bây giờ người ta hay dùng, cầm chén nước mắm mặn đó mà húp một miếng, ôi chao ôi! Cay, mặn cộng với béo, bùi, dai của cái bánh bột lọc, ngon thấu trời! Cái ngon của sự húp là vậy đó.
Bây chừ đi mô cũng thấy quán bún bò Huế, nhưng khó thấy quán bún ngon, cũng chẳng tìm thấy tô bún Huế chính gốc không pha tạp. Bún bò Huế bây giờ nhiều nột nêm, bột ngọt mà thiếu cái ngọt thanh của xương, của ruốc.
Bún bò ở miền Nam thì ngọt đường, bún bó ở Bắc thì mì chính. Miếng giò không còn thơm, ngậy, béo mà không ngán như xưa, có lẽ bây giờ nuôi heo tăng trọng. Nước lại trong veo như nước lèo của phở hay hủ tíu. Lại thêm đủ thứ rau. Bún bò xưa không ăn với rau, bây giờ thì tía tô, chuối xắt, rau muống chẻ, chẳng khác chi bún riêu. Ngay ở Huế, ở trong tiệm tô bún bò cũng lai căng và chẳng còn ngon. Người ta lại bảo ăn bún bò Huế ở Sài Gòn đôi khi cũng còn chất Huế hơn ở Huế.
Nói thế thôi chứ muốn ăn bún bò Huế còn chút hương xưa, nên tìm gánh bún của mấy O, mấy Mệ đi bán rao ở đường phố, ở vỉa hè xứ Huế. Lớp người bình dân đó ít lai tạp, cũng ít chạy theo thị hiếu nên ít nhất cũng còn chút truyền thống ở gánh bún của mình. Dừng chân ở bên đường, bẻn đôi quang gánh có nồi bún đỏ lòm .nghi ngút khói thoảng mùi ruốc Huế lẫn mùi sả hăng hăng. Cầm tô bún một tay, tay kia cầm đôi đũa, húp một miếng, cắn miếng ớt cay thấu đít, ôi chao, ngon lạ ngon lùng. Rứa mới là bún bò Huế.
Xã hội thay đổi, cuộc sống đổi thay, đời sống cũng theo đà tiến hoá mà không còn như cũ. Nhưng có một thứ không nên thay đổi, không nên chạy theo thị hiếu đó là những món ăn truyền thống. Thế giới phẳng, người Việt toả ra khắp nơi trên thế giới. Họ không mang được ngôi nhà đi theo. Họ không mang được cây đa, giếng nước, ngôi làng đi theo. Cái mà con người ly hương mang theo được là những món ăn của quê nhà, món ăn của kỷ niệm, món ăn của ký ức.
Thế nên đừng biến tấu nó, đừng lai tạp nó, đừngcanh tân nó mà cứ nên giữ cái chất, cái hương, cái mùi, cái vị của một thời xưa cũ. Đấy cũng là một cách để yêu quê hương, cũng là một cách giữ quê nhà trong lòng mình
Sài Gòn, chiều chủ nhật 18.8.2019
DO DUY NGOC