All posts by tranquanghai1944

Ethnomusicologist, composer and vietnamese traditional musician

Trọng Thịnh : Về đâu Di sản Trần Văn Khê?


15/06/2019 06:41

Về đâu Di sản Trần Văn Khê?

TP – Ngày 11/6 vừa qua, bạn bè và người thân đã tổ chức sớmlễ giỗ 4 năm của GS-TS Trần Văn Khê (24/6/2015- 24/6/2019), nhưng họ không thể tới dự lễ giỗ tại ngôi nhà GS đã sinh sống những năm cuối đời mà phải tổ chứctại Galaxy Nguyễn Du- quận 1, một nơi ít liên quan đến di sản của GS.

GS-TS Trần Văn Khê đang cùng Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo tham gia giới thiệu âm nhạc dân tộc
GS-TS Trần Văn Khê đang cùng Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo tham gia giới thiệu âm nhạc dân tộc

Con trai trưởng GS Trần Văn Khê quyết trưng bày tượng sáp của cha Vì sao tượng sáp Giáo sư Trần Văn Khê bị rút khỏi bảo tàng?

Một di sản quý

Là người cống hiến cả cuộc đời cho những nghiên cứu và truyền bá về âm nhạc dân tộc Việt đi khắp thế giới, từ năm 2006 khi ở tuổi 85, GS-TS Trần Văn Khê hồi hương về Việt Nam sinh sống. GS chọn sống tại TPHCM, nơi ông có nhiều điều kiện để tiếp tục nghiên cứu, bảo tồn âm nhạc dân tộc. Trước đó, Sở VHTT TPHCM đã thống nhất cùng với GS thực hiện đề án nhà Trần Văn Khê và giao cho GS căn nhà số 32 Huỳnh Đình Hai – Bình Thạnh để tôn tạo, làm nơi bảo quản và trưng bày những tài liệu và những hiện vật được GS nghiên cứu, sưu tầm trong suốt cuộc đời gắn với âm nhạc dân tộc.

Tính tới khi về Việt Nam, GS-TS Trần Văn Khê đã chuyển về 435 kiện sách, trong đó hơn 10.000 đầu sách, tạp chí liên quan đến nghiên cứu, giới thiệu âm nhạc truyền thống Việt Nam và âm nhạc thế giới; Các hiện vật âm nhạc như nhạc cụ, đĩa, băng ghi âm, hình ảnh, sách báo, bằng khen, huy hiệu… Trong đó, đáng chú ý còn có hơn 200 quyển ghi chép do GS ghi lại trong suốt hành trình nghiên cứu và gắn liền với cuộc đời, sự nghiệp của GS.

Sau khi về nước, GS-TS Trần Văn Khê đã biến ngôi nhà 32 Huỳnh Đình Hai trở thành điểm đến văn hóa cho những người yêu mến và mong muốn tìm hiểu âm nhạc dân tộc. Cùng với nhiều nhà nghiên cứu và các nghệ sỹ âm nhạc dân tộc, GS tổ chức thường xuyên các hoạt động giao lưu văn hóa, nói chuyện chuyên đề và trình diễn minh họa để cung cấp kiến thức về âm nhạc dân tộc, nghệ thuật cải lương, nghệ thuật hát bội, đờn ca tài tử, nhã nhạc cung đình Huế… hoàn toàn miễn phí dành cho mọi người. Nhiều nghệ sỹ nổi tiếng như Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo, nhà giáo ưu tú Phạm Thúy Hoan, NSƯT Hải Phượng, NSND Kim Cương…. cũng thường xuyên tham gia các chương trình của GS.

Về đâu Di sản Trần Văn Khê? - ảnh 1

GS-TS Trần Văn Khê cùng NSƯT Hải Phượng

Cũng tại địa chỉ này, CLB Nghiên cứu và Vinh danh Văn hóa Nam Bộ do GS sáng lập phát triển mạnh, quy tụ nhiều bạn trẻ tham gia. Nhà nghiên cứu Văn hóa Hồ Nhựt Quang- Chủ nhiệm CLB cho biết lúc sinh thời, gần như hàng tuần CLB đều có các hoạt động sinh hoạt và GS đã giúp CLB rất nhiều trong kiến thức âm nhạc dân tộc cũng như các kỹ năng trình diễn.

Và trong di nguyện của mình trước khi mất, GS-TS Trần Văn Khê mong muốn sau khi qua đời, ngôi nhà 32 Huỳnh Đình Hai sẽ được sử dụng làm Nhà lưu niệm Trần Văn Khê. GS bày tỏ những tài liệu cũng như các hiện vật do GS sưu tập sẽ được trưng bày tại Nhà lưu niệm. Việc đọc sách, tham khảo tư liệu tại Nhà lưu niệm Trần Văn Khê sẽ rất dễ dàng, tạo điều kiện cho những người đến thư viện đọc, tìm hiểu và nghiên cứu về âm nhạc dân tộc. Tất cả các hoạt động đó sẽ không mang tính thương mại và chỉ có mục đích là nhằm bảo tồn và phát triển di sản văn hóa quý báu của cha ông để lại.

Về đâu?

Khi GS- TS Trần Văn Khê qua đời, người xứng đáng có thể thay thế GS trong việc gìn giữ và bảo tồn di sản quý trên là GS Trần Quang Hải (con trai GS-TS Trần Văn Khê). Trước vong linh cha, GS Trần Quang Hải hứa sẽ tiếp tục sự nghiệp cao cả của cha. Tuy nhiên vì sức khoẻ yếu cũng như vì công việc còn dang dở tại Pháp nên GS Trần Quang Hải cũng chưa triển khai được những công việc dự tính tại Việt Nam.

Sau khi GS-TS Trần Văn Khê mất được hơn 2 tháng, ngôi nhà này được bàn giao cho Trung tâm Bảo tồn và Phát huy giá trị di tích lịch sử văn hóa TPHCM (Gọi tắt là Trung tâm Bảo tồn di tích) quản lý. Tất cả hiện vật, tài liệu, sách… gắn bó với cuộc đời, sự nghiệp của GS-TS Trần Văn Khê được giao cho Bảo tàng TPHCM và Thư viện Khoa học tổng hợp quản lý.

Trung tâm đã sử dụng một phần của căn nhà để làm văn phòng, phần còn lại được dùng làm kho tư liệu do Bảo tàng TPHCM quản lý. Theo đại diện của Trung tâm bảo tồn di tích cho biết, Trung tâm đã có phương án xây dựng các chuyên đề triển lãm Di sản GS-TS Trần Văn Khê nhưng không thường xuyên mà chỉ vào những dịp kỷ niệm, ngày sinh hoặc ngày mất của GS. Tuy nhiên, trong thực tế vẫn chưa thực hiện được.

Theo đại diện của Trung tâm Bảo tồn di tích TPHCM, hiện nay trung tâm chỉ có nhiệm vụ quản lý bảo tồn khu di tích 32 Huỳnh Đình Hai, còn các hoạt động liên quan đến GS-TS Trần Văn Khê do phía Bảo tàng TPHCM đảm nhận và tổ chức. Còn theo đại diện Bảo tàng TPHCM, trong năm 2019 Bảo tàng cũng chưa có hoạt động nào liên quan đến di sản của GS-TS Trần Văn Khê. Hiện tại, bảo tàng mới đang chuẩn bị xây dựng kế hoạch để tổ chức các hoạt động kỷ niệm nhân 99 năm ngày sinh của giáo sư (1921 – 2020) vào năm sau.

NSND Kim Cương, người rất tích cực trong việc thực hiện di nguyện của GS-TS Trần Văn Khê tâm sự: “GS-TS Trần Văn Khê luôn mong muốn bảo tồn, phục hưng nền âm nhạc truyền thống Việt Nam, qua việc tổ chức lập quỹ học bổng hoặc Giải thưởng Trần Văn Khê để hằng năm phát cho người có công trình nghiên cứu hoặc cống hiến xuất sắc về âm nhạc truyền thống Việt Nam.

Ở đó còn có thư viện mang tên ông, giúp người đọc có điều kiện tham khảo tư liệu để nghiên cứu, phát huy những giá trị to lớn của âm nhạc dân tộc. Cứ nghĩ đến những điều ông viết trong bản di nguyện chưa thực hiện được, sau gần 4 năm ông ra đi, trong đó ngôi nhà số 32 Huỳnh Đình Hai, nơi ông sinh sống, tổ chức nhiều hoạt động âm nhạc lúc sinh thời giờ không được gìn giữ đúng ước nguyện của ông, tôi cứ canh cánh bên lòng nỗi niềm như một người bất tín”.

NSND Kim Cương cũng cho biết không chỉ riêng bà mà bạn hữu, những người yêu mến GS cũng mong mỏi sẽ có một nơi nào đó để mọi người cùng chung tay làm tiếp công việc dang dở của GS. Nhưng tới giờ này vẫn chưa có một hướng đi nào cho các di sản của GS-TS Trần Văn Khê.

GS-TS Trần Văn Khê là nhà nghiên cứu và truyền bá âm nhạc dân tộc hàng đầu của Việt Nam. GS đã dành cả cuộc đời cho âm nhạc dân tộc và từng được Giải thưởng lớn Hàn lâm Viện Ðĩa hát Pháp, Giải thưởng Ðại học Pháp, Giải thưởng Dân tộc nhạc học năm 1960 và 1970. Năm 1975 được trao tặng danh hiệu Tiến sĩ danh dự về Âm nhạc Ðại học Ottawa (Canada); Năm 1981, Giải thưởng lớn về Âm nhạc UNESCO và Hội đồng quốc tế Âm nhạc; Năm 1991, được tặng Huân chương Nghệ thuật và Văn chương Cấp Officier, của Bộ Văn hóa Chính phủ Pháp; Năm 1995, Giải thưởng quốc tế về Dân tộc nhạc học KOIZUMI Fumio (Nhật); Năm 1999, Tiến sĩ danh dự về Dân tộc Nhạc học Ðại học Moncton (Canada).

Trọng Thịnh

https://www.tienphong.vn/van-hoa/ve-dau-di-san-tran-van-khe-1428703.tpo

TRAN QUANG HAI: 50 Years of Research in Vietnamese Traditional Music and Overtone Singing (Anglais) Broché – 29 janvier 2019, livre vendu par AMAZON


8€ offerts en créant votre première liste d’achats. Cliquez ici

51E+0NQvK1L.jpg51zhUucJ3HL.jpg

Voir les formats et éditions

Description du produit

Présentation de l’éditeur

Professor Hai’s road of musicology practice and musicology research goes beyond the confines of his country of origin. It covers Vietnamese/Oriental Music, from traditional Vietnamese Music of all genres, to the musical background of the Montagnards in the Vietnamese Highlands. It went on beyond borders to address the wonderful aspects of the Musical Heritage of different countries spanning from Southeast Asia to Central Asia to reach as far as Israel, Central Europe to Western Europe.Professor Hai has been working for the National Center for Scientific Research (CNRS) in France since 1968, and is now retired after working for 41 years at the Department of Ethnomusicology of the Musée de l’Homme (Paris). He was a lecturer on South East Asian music at the University of Paris X – Nanterre (1988-1995).He plays 15 musical instruments from Vietnam, China, India, Iran, Indonesia and Europe. Since 1966, he has given over 3,000 concerts in 70 countries, and has taken part in a hundred or so international traditional music festivals. He has taken part in radio and television broadcasts in Europe, America, Asia, Africa, and Australia.Professor Hai has perfected and made us understand more the Jew’s Harp, the Song of Harmonics, he is the greatest specialist in overtone singing. Dr. Nguyen Vi Son

Détails sur le produit

https://www.amazon.fr/TRAN-QUANG-HAI-Vietnamese-Traditional/dp/1794125671/ref=sr_1_1?__mk_fr_FR=%C3%85M%C3%85%C5%BD%C3%95%C3%91&keywords=tran+quang+hai&qid=1559919775&s=music&sr=1-1-catcorr

TRẦN QUỐC BẢO : TIN BUỒN: ALBERT TAMBICANNOU TỪ TRẦN


TIN BUỒN: ALBERT TAMBICANNOU TỪ TRẦN
Ca sĩ Phan Thảo Dung 1 giờ sáng nay (giờ Cali) gọi đến văn phòng TGNS cho biết Nhạc sĩ Albert Tambicannou đã ra đi sáng nay tại Pháp, lúc 5g15 sáng ngày thứ năm 6 tháng 6 năm 2019. Hưởng thọ 67 tuổi.
Albert Tambicannou sinh ngày 28 tháng 7 năm 1952. Theo như lời Albert tâm sự với Thế Giới Nghệ Sĩ cách đây vài tháng, gia đình Anh có tất cả 11 người, nhưng chỉ có 5 anh em chơi nhạc, gồm Henry Tambicannou chơi bass tại vũ trường Baccara thời 1960 (người anh thứ bẩy), anh Jules Tambicannou chơi guitar thời 1963 cho ban Rocking Stars (ban này có Elvis Phương), sau đó Jules qua Pháp du học năm 1965.
Năm 1968, ba anh em Albert (lead guitar), Robert (organ, accord guitar), Philippe (trống) mời thêm Hoàng Long (bass) và 3 giọng hát trẻ Anh Tú, Khánh Hà, Thúy Anh thành lập ban nhạc The Blue Jets đi trình diễn ở nhiều Club Mỹ, sau đó trở về Saigon ký một hợp đồng dài hạn với vũ trường Tự Do năm 1970. Năm 1975, Albert và gia đình rời VN sang Pháp tiếp tục duy trì ban nhạc The Blue Jets.
Đón đọc nay mai, bài viết “The Blue Jets – niềm kiêu hãnh của Nhạc Trẻ Việt Nam” nhắc nhớ một thời kỷ niệm của những ngày đầu ban nhạc này thành lập, từ đó để lại trong tim người hâm mộ Blue Jets những ca khúc quen thuộc yêu thương mà họ trình diễn mỗi đêm như I call your name, Put your head on my shoulder, Twelve Thirty (cũa nhóm The Mamas and The Papas), Hair…
Ngày 15 tháng 9 năm 2019, theo dự định Trần Quốc Bảo, Duy Thanh sẽ có mặt tại Pháp, Đức và một số nước Âu Châu và nhân dịp này sẽ thực hiện một bài phỏng vấn nhạc sĩ Albert với nhiều điều chưa hề tiết lộ về Blue Jets để đăng trong bộ sách 1001 Khuôn Mặt Thương Yêu nhưng nay thì dự định đó đã không bao giờ thực hiện được nữa.
Giờ đây, chiếc phản lực cơ xanh như ý nghĩa Blue Jets đã thật sự đưa linh hồn của nhạc sĩ Albert Tambicannou về trời đoàn tụ với người vợ, ca sĩ Thiên Nga… Cầu nguyện linh hồn Anh thong dong nơi cuối trời hạnh phúc.
Trần Quốc Bảo
(6/6/2019)

 

62116701_2426532790736800_590869276659810304_n.jpg

61997515_2426541087402637_3703752734034362368_n.jpg

61914425_2704032466280793_627181983901941760_o.jpg

62166949_2426581427398603_5307601652457406464_n.jpg

61960025_2426581520731927_3623360128893321216_o.jpg

 

62144090_2426581630731916_4425753130382131200_o.jpg

ALBERT 2

62072336_2426644434058969_2949198757620613120_n.jpg

 

 

 

 

Phạm Tín An Ninh: BOLÉRO. DẤU HIỆU SUY TÀN CỦA CHẾ ĐỘ CSVN


Thảo An Nguyen Thi

Có lẽ chưa bao giờ như lúc này, dòng nhạc Bolero hiện nay trở thành một phong trào, một hiện tượng quyến rũ giới trẻ hơn bao giờ. Ca sĩ Đan Nguyên trở thành thần tượng Bolero trong nước. Hình ảnh Đan Nguyên hát trong các Youtube có con số kỷ lục 35 triệu (Nối Lại Tình Xưa), 24 triệu (24 giờ phép), Live show Đan Nguyên 18 triệu,… Nhất là các clip Đan Nguyên mặc quân phục VNCH đã làm cho các bạn trẻ Saigon, Hà Nội comment với những lời ái mộ hình ảnh người lính VNCH. Xin mời các bạn đọc những comment mới thấy được sức ảnh hưởng của nhạc vàng Miền Nam mãnh liệt tới mức nào. Xin giới thiệu bạn đọc bài:

BOLÉRO. DẤU HIỆU SUY TÀN CỦA CHẾ ĐỘ CSVN
Phạm Tín An Ninh
Có lẽ chưa bao giờ, kể cả thời VNCH, nhạc Bolero thịnh hành và được người trong nước mê mẩn như bây giờ, đặc biệt ở miền Bắc, nơi mà trước 1975 Bolero được dán cho cái nhãn “nhạc vàng” và không còn đất sống, một số người thích hát loại nhạc này đã bị tù đày 10-15 năm, để phải chết hay khốn khổ cả một đời, trường hợp Phan Thắng Toán (tức Toán Xồm) và Nguyễn Văn Lộc (Lộc Vàng) ở Hà Nội là những điển hình. Bây giờ Bolero như trận cuồng phong, phá tan mọi thành trì, chiếm ngự tất cả mọi nơi, từ thành phố đến nông thôn, từ các “tụ điểm”, sân khấu “hoành tráng” nhất, len lỏi đến tận các hang cùng ngõ hẻm, “vùng sâu vùng xa”, kể cả trong các đám ma, đam cưới; làm mê mẩn từ người già đến con trẻ, từ những ông quan lớn, đại gia đến dân dã, bần cùng. Ở đâu cũng nghe Bolero.

Người ta không còn đếm được các chương trình tìm giọng hát cho loại nhạc này: “Hát Cùng Bolero”, “Thần Tượng Boleo”, “Solo Cùng Bolero”, “Tình Bolero”, “Tình Bolero Hoan Ca”… Những cuộc thi hát nhạc Bolero thu hút hằng vài chục ngàn thí sinh, đủ mọi thành phần, cán bộ, sĩ quan, thầy cô giáo, các em bé 7, 8 tuổi, đến từ “mọi miền đất nước”. Từ những danh ca, “nghệ sĩ ưu tú”, “nghệ sĩ nhân dân” đến anh bán kẹo kéo dạo đều đua nhau hát và kiếm tiền bằng Nhạc Bolero. Và không cần biết cho phép hay không, họ hát đủ mọi đề tài: miền Nam thanh bình, tình yêu, tình lính, đời lính (VNCH), kể cả những bản nhạc chiêu hồi, như “đêm nay trăng sáng quá anh ơi, sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu”, “miền Nam có nắng thanh bình có đồng lúa đẹp có tình quê hương, anh ơi mau sớm lên đường, bình minh còn đợi ruộng nương còn chờ…”v.v…

Trong cái khát khao Bolero ấy, thực chất chính là nỗi khát khao khung trời, con người, nếp sống, tình cảm, tấm lòng đối với quê hương đất nước của quân dân miền Nam thuở trước, và đặc biệt là tính nhân bản đã hoàn toàn thiếu vắng tại miền Bắc trên bảy mươi năm và tại miền Nam hơn bốn mươi năm dưới chế độ Cộng Sản. Khi một ca sĩ hát, họ thả hồn vào từng lời ca, cùng bâng khuâng với những hình ảnh, tình tự trong nhạc phẩm, họ có cảm giác đang được sống trong cùng không gian và thời gian mê đắm ấy. Người nghe thì hồn như bay bỗng đến chốn thiên thai nào đó, họ đắm chìm trong cảm xúc của một thời hạnh phúc, mà người miền Nam đã mất đi trong tiếc nuối, và người miền Bắc thì khát khao nhưng chưa bao giờ được sống. Và như thế, một thiên đường Miền Nam trước 1975 thực sự đã sống lại trong lòng mọi người, thiết tha và mãnh liệt.

Văn chương hay âm nhạc là những phạm trù phản ảnh trung thực nhất cho một xã hội. Bolero, một loại nhạc bình dân, dù được ai đó gán cho cái tên nhạc “sến”, đã làm đúng vai trò ấy, đã suốt một thời thăng hoa qua cuộc sống chan hòa yêu thương, nhân bản, và nhạc Bolero cũng chính là tiếng than ai oán, bi phẩn của người dân miền Nam thời ấy, khi mà cuộc chiến phi lý và bẩn thỉu nhất do bọn người CS rừng rú gây ra để phá hoại đất nước, giết chết bao thế hệ thanh niên của hai miền, và tạo cảnh huynh đệ tương tàn, làm hệ lụy lâu dài cho cả một dân tộc. Những thế hệ ở Việt Nam bây giờ có cảm xúc như thế nào khi nghe những bài Tám Điệp Khúc, Đêm Nguyện Cầu, Kẻ Ở Miền Xa, Hai Chuyến Tàu Đêm, Đường Xưa Lối Cũ, Sương Trắng Miền Quê Ngoại, Những Đóm Mắt Hỏa Châu…? Và trong tất cả những bài ca về lính mà họ đang say mê hát, họ có tìm được câu nào hô hào “sinh Nam tử Bắc” hay “thề phanh thây uống máu quân thù” như trong chính bài quốc ca CS?

Nhạc Bolero đã đè bẹp tất cả các loại nhạc “đỏ”, nhạc ăn cắp, bắt chước, lai căng của nhiều nhạc sĩ trong nước, viết theo lệnh đảng hay làm dáng, đua đòi “vươn ra biển lớn!” Ca sĩ thì “thặng dư giá trị” đủ hạng đủ cỡ, mà nhạc sĩ thì hiếm hoi như lá cuối mùa thu và cũng chẳng sáng tác được bao nhiêu ca khúc ra hồn, ngoài một vài bài của các nhạc sĩ Thanh Tùng, Bắc Sơn, Phú Quang, Trần Tiến, Phan Đình Điểu… và bài Phượng Hồng phổ từ thơ Đỗ Trung Quân.

Những ca sĩ miền Nam chuyên hát nhạc “sến” đã hết thời ở hải ngoại cỡ Chế Linh, Giao Linh, Phương Dung, Thái Châu, Tuấn Vũ… về Việt Nam làm nhiều show đã cháy vé, được ca ngợi đón tiếp như những ông bà hoàng Bolero, mang về quê hương những làn gió mới! Nhiều người được trang trọng mời ngồi ghế “nóng” làm giám khảo cho các kỳ thi tuyển lựa ca sĩ Bolero!

Ngày 30.4.75, trên đường vào “tiếp thu” miền Nam, bà Dương Thu Hương ngồi khóc bên vệ đường khi nhìn thấy một miền Nam văn minh, hiền hòa, trù phú gấp vạn lần miền Bắc. Bà đã nhận ra cả một quá khứ bị lừa dối. Một số trí thức miền Nam, như chú cháu Đỗ Trung Hiếu, Đỗ Hữu Ưng (ở cùng quê và học trung học cùng trường Võ Tánh-Nha Trang với người viết) khi bỏ miền Nam vô bưng, lòng nô nức đi làm “cách mạng”, nhưng đến khi được chuyển ra miền Bắc mới giật mình biết đã “lạc đường” nhưng quá muộn, đành phải “nín thở qua sông”. Trước khi vô bưng, Đỗ Hữu Ưng từng theo học Khóa 11 Đốc Sự tại Viện QGHC thời VNCH. Sau 75, về “tiếp thu miền Nam” giữ chức chủ tịch của một huyện nào đó ở Sài Gòn, đã tìm gặp lại những đồng môn cũ, khuyến khích mọi người nên sớm tìm đường vượt biển, nhưng chẳng mấy ai dám tin! Ông chú gốc giáo sư thì làm đến chức ủy viên tôn giáo của thành ủy, nhưng bất mãn nên cùng đám Nguyễn Hộ, Trần Văn Trà lập ra Câu lạc bộ Kháng Chiến Cũ. Để phản ứng cho sự ăn năn hối hận của mình, hai chú cháu đã bị lột hết các chức tước, riêng ông chú phải nhận những bản án tù và đã chết dưới tay người đồng chí CS!
Nhiều thanh niên miền Bắc, điển hình là Nguyễn Viết Dũng, đang là một sinh viên giỏi, từng đoạt giải “Đường Lên Đỉnh Olympia”, với một tương lai tươi sáng, nhưng đã dám công khai treo cao cờ vàng ba sọc đỏ trên nóc nhà, mặc quân phục và mang phù hiệu QLVNCH như là một hình thức tôn vinh, luyến tiếc một chính thể, một quân đội chính danh đã bị bức tử. Bị cầm tù ra, anh con khắc trên cánh tay hai chữ “Sát Cộng” và rủ nhiều bạn bè tìm vào Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa thắp hương kính cẩn tưởng niệm những người lính miền Nam đã vị quốc vong thân. Những người mê hát, mê nghe nhạc Bolero, chắc hẳn ít nhiều đều mang trong lòng những hoài niệm, suy tư, cảm xúc như thế.

Những nhạc sĩ miền Nam, đang còn sống như Lam Phương, Lê Dinh, Song Ngọc… hay đã mất ở hải ngoại như Trần Thiện Thanh, Trịnh Hưng, Hoàng Thi Thơ, Duy Khánh, Nhật Ngân, Anh Bằng,… hoặc chết ở quê nhà trong nghèo nàn khốn khó như Trúc Phương, Thanh Sơn… khi sáng tác những bản nhạc Bolero chắc họ không ngờ đã tạo thành những vũ khí vô hình nhưng ghê gớm, làm mê mẩn hàng mấy chục triệu người sống trong chế độ Cộng sản, có sức xoi mòn và làm sụp đổ chế độ tàn ác man rợ này. Mặc dù bọn tà quyền vẫn đang sống thoi thóp, dựa vào bạo lực, và sự kết họp mong manh của đám đồng chí cùng băng đảng, để chia chác quyền lợi, tài sản cướp bóc của nhân dân và sẵn sàng “mỏi gối quì mòn sân Tàu phủ”, nhưng bên trong thực sự đã mục rữa, thối tha, chia bè kết nhóm để tranh giành, thanh toán lẫn nhau. Lòng dân sẽ thay đổi nhanh chóng khi Nhạc Bolero ngày càng xoáy sâu vào trí não và tâm hồn họ, cộng với một thực trạng xã hội rệu rã, xuống cấp ở tất cả mọi lãnh vực, tất yếu sẽ tạo thành một hệ quả khôn lường.

Cả một đất nước như đang bị ngón sóng thần Bolero tràn ngập, làm thay đổi não trạng và nỗi khao khát của con người, biết đâu sẽ dẫn đến việc sụp đổ cả thành trì của một chế độ từng lên án, tìm mọi cách để ngăn cấm, triệt tiêu nó. Thêm một chỉ dấu báo hiệu cho ngày tàn của CSVN
4/9/17

Extrait Concerto pour dan tranh avec HO THUY TRANG (dàn tranh ) et NGUYEN THANH TAN (piano), centre Mandapa, Paris , 13.04.2019


Extrait Concerto pour dan tranh avec HO THUY TRANG (dàn tranh ) et NGUYEN THANH TAN (piano), centre Mandapa, Paris , 13.04.2019

Published on Apr 19, 2019

Transposé pour piano en 1999 par compositeur QUANG HAI Nguyen Thanh Tan (piano) & Ho Thuy Trang (dan tranh) Mandapa Paris , 13 avril 2019

Theo THANH HIỆP :Nhạc sư 101 tuổi mở hiệu đàn dân tộc trên đất sen hồng


Nhạc sư 101 tuổi mở hiệu đàn dân tộc trên đất sen hồng

Cập nhật, 16:01, Thứ Năm, 28/03/2019 (GMT+7)

Sau thời gian dài chuẩn bị chu đáo, ngày 29/3, nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo 101 tuổi) sẽ khai trương hiệu đàn dân tộc với nhiều ý nghĩa trên vùng đất được mệnh danh là sen hồng của tổ quốc – tỉnh Đồng Tháp

 Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo tại hiệu đàn mang tên ông ở Cao Lãnh, Đồng Tháp
Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo tại hiệu đàn mang tên ông ở Cao Lãnh, Đồng Tháp

Bà Thu Anh – ái nữ của nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo cho biết từ khi dọn về TP Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, sinh sống theo lời mời của Bí thư tỉnh ủy Đồng Tháp Lê Minh Hoan, cha bà nhận thấy toàn tỉnh Đồng Tháp có quá ít hiệu đàn dân tộc. Vì vậy, ông có ý định mở hiệu đàn dân tộc nhằm tạo điểm hẹn văn hóa tại Cao Lãnh cho những ai say mê về nhạc cụ dân tộc có thể tìm đến.

 Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo và GSTS Trần Văn Khê
Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo và GSTS Trần Văn Khê

Ngoài bán, cửa hiệu còn cho khách thuê đàn để tập dợt. Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo cho biết ông muốn tạo mọi điều kiện để các bạn trẻ yêu thích nhạc cụ dân tộc có thể khám phá, học tập, trao đổi kinh nghiệm. Ngoài ra, ông sẵn sàng chia sẻ những bài học từ cơ bản đến nâng cao cho thế hệ trẻ để cùng giữ gìn nghệ thuật đờn ca tài tử Nam Bộ – bộ môn đã được thế giới vinh danh là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.

 

 Các học trò của nhạc sư tại hiệu đàn dân tộc chuẩn bị đi vào hoạt động
Các học trò của nhạc sư tại hiệu đàn dân tộc chuẩn bị đi vào hoạt động

 

 Nhìn ngắm hiệu đàn đầy tâm huyết của mình sắp đi vào hoạt động, vị nhạc sư 101 tuổi mang nhiều cảm xúc
Nhìn ngắm hiệu đàn đầy tâm huyết của mình sắp đi vào hoạt động, vị nhạc sư 101 tuổi mang nhiều cảm xúc

Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo là một trong những người tiên phong trong việc dạy đàn cho người nước ngoài qua phương pháp hàm thụ. Từ những năm 1960 đến 2004, ông đã ghi âm tiếng đàn vào băng cassette gửi ra nước ngoài qua đường bưu điện. Sau này, những học trò của ông đã trang bị cho thầy dàn máy vi tính để ông chuyển sang dạy trực tuyến (online) cho học trò nước ngoài. Tới nay dù ở tuổi 101, nhạc sư Vĩnh Bảo vẫn tiếp tục dạy đàn trên mạng.

 

 Ở tuổi 101 nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo vẫn còn dạy đàn qua internet và viết giáo trình giảng dạy đàn tranh
Ở tuổi 101 nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo vẫn còn dạy đàn qua internet và viết giáo trình giảng dạy đàn tranh

Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo là một trong 5 cá nhân được vinh danh trong lễ trao giải Phan Chu Trinh năm 2015. Sự đóng góp của nhạc sư rất to lớn và chưa có một nghệ nhân nào ở Việt Nam có đủ khả năng để phát huy đờn ca tài tử như ông.

Nói về hiệu đàn sắp khai trương, nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo tâm sự: “Làm sao có thể truyền bá đến thế hệ trẻ những kinh nghiệm trong việc học và chơi nhạc cụ dân tộc để nhân rộng hơn những tấm lòng mộ điệu, cùng gìn giữ nâng niu giá trị truyền thống âm nhạc của thế hệ đi trước là mục đích của tôi”.

Cách giảng dạy của nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo rất khoa học. Mỗi học trò ông đều có hồ sơ riêng, ông soạn từng giáo trình cho từng người. Tự tay ông đóng đàn cho học trò rồi gửi đi khắp thế giới. “Ông là một trong số những nhạc sư hiếm hoi đã cải tiến thành công nhạc cụ dân tộc và được ứng dụng rộng rãi trong nhân dân. Ông cải tiến đàn tranh từ 16 dây thành đàn tranh 17, 19 và 21 dây với kích thước và âm vực rộng hơn” – Tiến sĩ Lê Hồng Phước nói.

 

 Nhạc sư và con gái - cô Thu Anh tại hiệu đàn mang tên ông
Nhạc sư và con gái – cô Thu Anh tại hiệu đàn mang tên ông
Địa chỉ hiệu đàn Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo

Số: 134A đường Đinh Bộ Lĩnh, Phường 4, Thành Phố Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp.

Điện thoại: 0907.254.418 (cô Thu Anh)

Email: hieudannsvinhbao@gmail.com

Các đầu sách nhạc sư đã xuất bản:

“Thử tự học đàn tranh” do Trung tâm Văn Hóa Thông Tin của tỉnh Long An ấn hành năm 2003. Đây là công trình nghiên cứu khoa học rất có giá trị về mặt sư phạm và nghệ thuật âm nhạc cổ truyền do nhạc sư Vĩnh Bảo đã dày công nghiên cứu chú trọng về hai mặt lý thuyết và thực tạp tự học đàn tranh. Có dĩa CD kèm theo để minh họa nên rất dễ học, dễ hiểu.

– “Thử tự học đàn tranh” do một nhóm học trò Việt Nam ở Hoa Kỳ sản xuất, 4 DVD bằng tiếng Việt do nhạc sư Vĩnh Bảo dẫn giải và minh họa.

– “Self taught Vietnamese Zither” do một nhóm học trò Việt Nam của nhạc sư Vĩnh Bảo ở Hoa Kỳ sản xuất, 3 DVD bằng tiếng Anh do nhạc sư Vĩnh Bảo giải thích và minh họa.

Theo Thanh Hiệp/NLĐO

http://baovinhlong.com.vn/van-hoa-giai-tri/201903/nhac-su-101-tuoi-mo-hieu-dan-dan-toc-tren-dat-sen-hong-2939228/#.XKBZ5tixWUw

HÀ TÙNG LONG : “Đệ nhất danh cầm đàn đáy” Nguyễn Phú Đẹ qua đời ở tuổi 97


Thứ Bảy 23/03/2019 – 11:48

Thông tin từ ca nương Phạm Thị Huệ cho biết, “Đệ nhất danh cầm đàn đáy” Nguyễn Phú Đẹ qua đời vào hồi 12h50 ngày 22/3 tại nhà riêng ở Hải Dương, hưởng thọ 97 tuổi.

Thông tin “Đệ nhất danh cầm đàn đáy” Nguyễn Phú Đẹ qua đời khiến nhiều người yêu mến ca trù tiếc nuối bởi nghệ nhân lão thành mới nhận được danh hiệu “Nghệ nhân Nhân dân” đợt đầu tiên cách đây chưa lâu. Đây là đợt phong tặng Nghệ nhân Nhân dân đầu tiên của Việt Nam cho các cá nhân có nhiều cống hiến xuất sắc trong gìn giữ và phát huy di sản văn hóa phi vật thể của dân tộc.

Nguyen Phu De.jpg
Chân dung “Đệ nhất danh cầm đàn đáy” Nguyễn Phú Đẹ.

Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ sinh năm 1923 tại Tứ Kỳ – Hải Dương. Gia đình ông nhiều đời đều là ca nương, kép đàn nổi tiếng trong vùng. Cha của cụ là một tay đàn có tiếng, còn mẹ là một ca nương.

Từ khi 10 tuổi, nghệ nhận Nguyễn Phú Đẹ đã được cha và ông nội truyền dạy cho những ngón nghề và cách thức chơi đàn đáy. Với khả năng tiếp thu tốt, từ thủa bé, ông trở thành kép đàn giỏi của giáo phường và theo gánh hát đi biểu diễn ở nhiều nơi.

Nhưng do biến cố của lịch sử, nghệ thuật ca trù đã bị mai một và lãng quên. Ông đã phải gác lại niềm đam mê của mình sang một bên để lo kiếm sống.Cho đến năm 2005, nghệ thuật ca trù được nhà nước quan tâm và bảo tồn, ông lại trở lại và tham gia biểu diễn rất tích cực. Cùng năm đó, ông đã giành được huy chương Vàng “Liên hoan Ca trù toàn quốc”, khi tiếng đàn của ông lão ở tuổi 82 đã làm mọi người có mặt trong khán phòng thán phục.

Phong cách chơi đàn đáy của nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ luôn đặc biệt. Tiếng đàn của ông có tính sáng tạo, ngẫu hứng và tự do rất cao. Ở cái tuổi ngoài 90, nhưng nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ vẫn mang lại cho người nghe phong cách trẻ trung. Khi tiếng đàn của ông vang lên, người nghe có thể dễ dàng cảm nhận những ngón đàn đặc biệt không ai có, nhờ đó mà ông được tôn vinh là “đệ nhất danh cầm đàn đáy của Việt Nam”.

nguyen_phu_de.jpg
Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ cùng ca nương Nguyễn Thị Chúc, Phạm Thị Huệ từng có một thời gian dài gắn bó.

Với những cống hiến của mình cho sự nghiệp giữ gìn bộ môn nghệ thuật truyền thống ca trù, năm 2006, cụ Nguyễn Phú Đẹ được phong tặng danh hiệu Nghệ nhân dân gian. Từ năm 2010 đến nay, cụ liên tiếp nhận giải thưởng Đào Tấn cùng nhiều giải thưởng khác. Tháng 3/2019, cụ Nguyễn Phú Đẹ được phong tặng Nghệ nhân Nhân dân đợt 1.

Lễ viếng của nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ bắt đầu từ 7h15 ngày 23/3 tại nhà riêng ở thôn Cao La, xã Dân Chủ, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương. Lễ an táng vào hồi 13h30 ngày 24/3 tại nghĩa trang quê nhà.

Hà Tùng Long

https://dantri.com.vn/van-hoa/de-nhat-danh-cam-dan-day-nguyen-phu-de-qua-doi-o-tuoi-97-20190323100811475.htm