Category Archives: VIETNAMESE MUSIC

All activities and articles on Vietnamese music

Anvi Hoàng : Lẽ sống trong Câu Chuyện Bà Thị Kính, opéra do P.Q.Phan viết


Anvi Hoàng : Lẽ sống trong Câu Chuyện Bà Thị Kính, opéra do P.Q.Phan viết

Lẽ sống trong Câu Chuyện Bà Thị Kính

(trích bài Anvi Hoàng trong tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 161 phát hành ngày 9 tháng 3 năm 2018)

Câu Chuyện Bà Thị Kính (The Tale of Lady Thị Kính) là vở opera lớn của nhà soạn nhạc P.Q. Phan (Phan Quang Phục), đã được mở màn tại sân khấu lớn chuyên nghiệp của trường nhạc Jacobs School of Music thuộc đại học Indiana University vào các ngày 7, 8, 14 và 15 tháng 2 năm 2014. Ngoài những khán giả ở thành phố Bloomington, cùng đến tham dự các buổi trình diễn mở màn là hàng trăm khách mời người Việt đến từ khắp nước Mỹ, và cả một số đến từ Việt Nam. Vở opera Câu Chuyện Bà Thị Kính là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử âm nhạc phương Tây – đây là vở opera lớn về đề tài văn hóa Việt Nam đầu tiên của một nhà soạn nhạc người Mỹ gốc Việt được dàn dựng quy mô và chuyên nghiệp trên sân khấu Mỹ-và nó đã được khán giả đón nhận rất nồng nhiệt. Vui nhất là câu chuyện Việt Nam này đã nhận được sự đồng cảm từ khán giả bản xứ. Có nhiều lý do khiến câu chuyện cổ này của Việt Nam vượt khỏi biên giới văn hóa của đất nước Việt Nam mà trở thành tác phẩm văn hóa của thế giới. Trước hết phải nói đến vấn đề kể chuyện.

*Kể Câu Chuyện Đời Của Thị Kính Đúng là câu chuyện Quan Âm Thị Kính của vở hát chèo cùng tên có giá trị nhân bản vĩnh cửu (universalism) về tình yêu (love), lòng độ lượng (compassion), và sự hy sinh không giới hạn (selflessness). Nhưng cảm nhận về các giá trị văn hóa, xã hội và cách tư duy của mỗi dân tộc rất khác nhau. Chính vì hiểu được điều này mà P.Q. Phan biết rằng muốn khán giả Mỹ hiểu được câu chuyện Việt Nam này theo cách mình muốn họ hiểu, ông phải diễn giải nó với loại ngôn ngữ mà họ có thể hiểu được. Đây cũng chính là cách nhìn và cách diễn giải mới của P.Q. Phan về tác phẩm Thị Kính cho khán giả của thế kỷ 21. Không thể chối bỏ giá trị tôn giáo trong tác phẩm, nhìn từ góc độ xã hội, câu chuyện Thị Kính thể hiện những giá trị nhân bản vượt thời gian và rất gần với triết lý nhà Phật theo cách người Việt Nam thường biết. Theo P.Q. Phan, các cảnh trong câu chuyện bắt đầu từ lúc Thị Kính ở nhà với cha, sau đó qua nhà chồng, rồi vào ở chùa, lang thang ở chợ, kiệt sức dưới gốc cây bồ đề, và lên Niết Bàn theo một thứ tự mang nhiều ý nghĩa. Đây là những dấu chấm mà khi được nối kết lại với nhau chúng sẽ kể một câu chuyện về hành trình của Thị Kính đi từ thấp—người con gái nghèo bình thường, đến cao—Phật bà. Chẳng khác nào quá trình thăng hoa. Do đó, “thăng hoa” sẽ là khái niệm của vở opera Câu Chuyện Bà Thị Kính cả về mặt thẩm mỹ lẫn âm nhạc. Các nhân vật khác như Thị Mầu, Sùng Bà, Thiện Sĩ đều là nhân vật phụ sau Thị Kính nhưng không thể thiếu vì họ chính là nguyên nhân gây ra tất cả những bi kịch và xung đột mà Thị Kính phải trải qua để rồi thoát trần thành Phật. Nhìn gần, dưới góc độ thực tế của cuộc sống hiện đại, quá trình thăng hoa của Thị Kính không khác gì hình ảnh một người anh hùng bình dân tay trắng làm nên mà ở đâu, thời nào cũng có. Có lẽ vì thế mà khán giả Mỹ ngày nay có thể cảm nhận được sức hút của nó. Giải thích về ý nghĩa âm nhạc và khái niệm của vở opera Câu Chuyện Bà Thị Kính, P.Q. Phan đã nói như sau về các giai đoạn khác nhau trong cuộc đời Thị Kính:

– Con gái: Ngay từ bài hát đầu tiên, Thị Kính đã hát về vấn đề làm đàn bà nghĩa là như thế nào. Theo lời hát, đó là phục vụ gia đình, chồng, và xã hội. Câu nói này rõ ràng là về nghĩa vụ của một người đàn bà. Tuy nhiên Thị Kính lúc này là gái chưa chồng nên không hề đặt câu hỏi về vấn đề này mà chỉ hát lên những điều mình được dạy. Sự ngây thơ của Thị Kính ở giai đoạn này cũng được thể hiện qua âm nhạc ngây thơ và trong sáng.

– Đàn bà: Bài hát tiếp theo khi Thị Kính đồng ý lấy Thiện Sĩ là về nghĩa vụ của một người đàn bà có chồng, là bài hát để giảng giải chứ không phải để giải trí. Thị Kính lúc này là đàn bà có chồng nhưng sự trưởng thành chỉ thể hiện ở tuổi tác chứ chưa qua kinh nghiệm cuộc sống. Vì vậy bài hát vẫn còn mang tính ngây thơ, trong sáng, vui tươi, không nghi kỵ, chỉ hơi nghiêm trang một chút thôi.

-Trưởng thành: Từ bỏ cuộc sống đời thường và đi tu là giây phút Thị Kính trưởng thành. Thị Kính bắt đầu đặt câu hỏi không những về cuộc đời của người đàn bà mà còn về thân phận con người. Để thể hiện tâm trạng suy tư này, âm nhạc không đi vòng vo, không mục đích mà trực tiếp: nhạc đi từ thấp lên cao để diễn tả quá trình phát triển trong tư tưởng này. Đây chưa phải là giây phút giác ngộ lớn trong đời Thị Kính nhưng là giây phút quan trọng và âm nhạc cũng được giải quyết đúng mức như thế. Ở cảnh Thị Mầu lên chùa ghẹo Thị Kính-Tiểu Kính Tâm, Thị Kính chỉ là vai phụ ở cảnh này nhưng trong lòng đã bắt đầu có sự đa nghi không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau vụ tán tỉnh này. Cho thấy đây là sự suy nghĩ của một người đàn bà trưởng thành biết rằng cuộc sống không đơn giản, và đi tu không phải là câu trả lời cho tất cả mọi vấn đề. Bài hát của Thị Kính là về sự thay đổi và không biết chắc mọi việc sẽ tiến triển tới đâu.

– Chín chắn: Tại phiên xử Thị Mầu chửa hoang, Thị Kính nhận tội thay cho Thị Mầu. Hành động vì người khác như thế này của Thị Kính cho thấy Thị Kính đã thăng hoa để trở thành một người tốt hơn, nhưng con đường phía trước vẫn còn mờ mịt, chưa biết chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo. Do đó để mô tả tâm trạng này, âm nhạc không mô tả sự chấm dứt, không diễn tả quá trình như đi từ A đến B, mà đơn giản diễn tả một sự việc đang diễn ra.

-Thăng hoa: Đến khi Thị Kính bị đuổi khỏi chùa thì chùa không phải là nơi nương tựa của Thị Kính nữa. Về mặt khái niệm, yếu tố này quan trọng ở chỗ nó gợi lên liên tưởng về việc Đức Phật đã giác ngộ dưới gốc cây bồ đề chứ không phải trong chùa. Nếu không bị đuổi khỏi chùa, Thị Kính cũng không giác ngộ được. Vậy nên bài hát về việc Thị Kính bỏ chùa ra đi giống như một lời giới thiệu để dẫn đến bài hát lớn tiếp theo khi Thị Kính hát về việc bế trẻ đi xin ăn ở chợ. Bài “Bế trẻ ra chợ” là bài hát quan trọng nhất của Thị Kính. Về mặt lời, việc đi ra chợ miêu tả sự di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác, cũng như quá trình thăng hoa là đi từ giai đoạn này sang giai đoạn khác. Về mặt âm nhạc, ban đầu bài hát ít cảm động nhưng dần dần tình cảm tăng lên, nhạc đi từ thấp lên cao, bắt đầu từ thư giãn và dần dần trở nên bức thiết hơn. Bài hát “Bế trẻ ra chợ” chính là bài hát miêu tả sự thăng hoa của Thị Kính. Tiếp theo là cảnh cuối của vở opera. Ở cảnh cuối này, âm nhạc của toàn bộ vở opera đã trở nên hoàn toàn hiện đại. Nếu mở đầu vở, nhạc gần với nhạc truyền thống Việt Nam, thì đến lúc này tính dân tộc giảm đi và âm nhạc đã đi gần đến chỗ phổ quát (universal). Quá trình thăng hoa của Thị Kính kết thúc với đỉnh cao của sự thăng hoa khi Thị Kính trên niết bàn kể lại chuyện đời của mình cho mọi người nghe. Bài hát “Bế trẻ ra chợ” được mở rộng và biến thành bài hát kết thúc của vở opera “Trên niết bàn”. Bài hát này có phần giống bài hát “Bế trẻ ra chợ” nhưng lớn hơn cả về lời, lớn hơn trong sự chuyển âm và chuyển thể, và lớn hơn cả về lượng. Nghĩa là vào những phút cuối của vở opera, tất cả các nhân vật cùng hòa vào hát và và biến “Trên niết bàn” thành bài hát ca tụng Phật Quan Âm Thị Kính và vẽ lên một bức tranh thực tế trộn lẫn ước mơ: rằng cuối cùng thì một người bình thường cũng có thể trở thành một đấng siêu việt. Có thể nói Thị Kính là nhân vật nắm giữ khái niệm chính của toàn bộ vở opera và quá trình thăng hoa về mặt âm nhạc được thể hiện chủ yếu là qua các bài hát của nhân vật này.

Tại Sao Thị Kính Đi Tu Hai nhân vật dân gian Thị Kính và Thị Mầu có lẽ là một trong những nhân vật hát chèo được người Việt Nam biết đến nhiều nhất. Thị Mầu tượng trưng cho sự đam mê cuộc sống, và Thị Kính tượng trưng cho sự hy sinh vì người khác. Câu chuyện Thị Kính xuất hiện từ thế kỷ 10. Đến thế kỷ 21 hôm nay, câu chuyện này vẫn mang đầy ý nghĩa nhân văn mà nhìn dưới góc độ tôn giáo hay xã hội đều sâu sắc. Khi xem vở opera này, nhiều khán giả Mỹ và một số trẻ em người gốc Việt có một câu hỏi lớn về Thị Kính: Tại sao bà lại đi tu. Câu hỏi tưởng chừng như đơn giản và dễ trả lời đối với người Việt Nam nào quen thuộc với câu chuyện Thị Kính, nhưng để có một câu trả lời thỏa đáng cho khán giả của thế kỷ 21 theo kiểu họ cảm nhận và chấp nhận được, chúng ta phải phân tích về hành động của nhân vật Thị Kính nhìn từ góc độ xã hội. Với cách nhìn nhận xưa về Thị Kính, nhiều người cho rằng Thị Kính là mẫu mực của người đàn bà Việt Nam biết nhẫn nhục. Bây giờ là thế kỷ 21, không thể dùng lăng kính phong kiến mà đánh giá nhân vật được nữa. Chỉ cần đọc kỹ lại câu chuyện, chúng ta có thể thấy ngay rằng: chính xác là Thị Kính đã chọn làm những chuyện bà cho là đúng, cho dù điều này có nghĩa là hy sinh bản thân mình cho người khác. Chính vì thái độ sống này mà Thị Kính có thể trở thành Phật. Cả cuộc đời Thị Kính, chỉ có quyết định đầu tiên về việc lấy chồng là thể hiện sự chịu đựng theo tinh thần phong kiến, bởi vì Thị Kính đồng ý lấy Thiện Sĩ để cho cha vui lòng. Còn tất cả những quyết định khác sau khi lấy chồng đều là lựa chọn có suy nghĩ của Thị Kính. Khi bị nghi oan là có ý giết chồng và bị đuổi khỏi nhà chồng, Thị Kính có thể lựa chọn: hoặc là ở lại nhà cha đẻ mà mang tiếng xấu cho mình và cho cha, hoặc là tự kết liễu đời mình cho yên thân, hoặc là giả trai vào chùa đi tu. Thị Kính chọn cách thứ ba, cho thấy rằng bà là người biết nghĩ đến người khác và có tinh thần dấn thân. Lúc ở chùa Thị Kính bị Thị Mầu dụ dỗ và sau đó bị vu oan là làm cho Thị Mầu mang thai, Thị Kính có có thể lựa chọn: hoặc là nói rõ sự thật mình là gái, như thế thì khỏi tội và Thị Mầu bị xấu mặt phải mang tiếng cả đời. Đồng thời, khi nhận mình là đàn bà thì nhà chùa nơi Thị Kính nương náu cũng sẽ bị mang tiếng lây vì đã để cho đàn bà vào tu trong chùa của sư đàn ông. Vì thương người, thương cho cuộc đời Thị Mầu, và không muốn nhà chùa mang tiếng xấu mà Thị Kính đã không lựa chọn hành động này. Thị Kính đã chọn rời khỏi chùa, một thân một mình tìm đường sống mới—cho thấy lòng thương người sâu sắc của Thị Kính và sự can đảm tận cùng của một con người trước thách thức của cuộc sống. Khi thấy đứa trẻ bị bỏ rơi nơi cửa chùa, Thị Kính có thể làm lơ. Nhưng vì tình thương người mà Thị Kính đã chấp nhận cưu mang đứa bé, cho dù biết rằng việc chú tiểu Kính Tâm bế trẻ đi ăn xin ở chợ sẽ gây xôn xao, bàn tán và phỉ nhổ cho bản thân mình. Tình thương người của Thị Kính lúc này đã đến mức thánh thiện. Và sự toan tính cho bản thân đã nhường chỗ cho sự chú tâm vào những việc cần làm mà thôi. Tóm lại, từ sau khi lấy chồng, những việc Thị Kính làm cho thấy bà không ngừng suy nghĩ, đắn đo và đấu tranh với bản thân để lựa chọn những hành động bà cho là tốt nhất trong những hoàn cảnh nhất định, sao cho mọi người xung quanh được sống yên ổn. Đây không phải là hành động của một người biết nhẫn nhục chịu sống trong đau khổ. Thị Kính không hề lựa chọn những hành động kể trên để sống trong đau khổ và oán trách. Ngược lại, bà vui lòng làm tất cả. Hành động của Thị Kính mang tính triết lý sâu sắc về lẽ sống của con người trên đời. Nó cũng thể hiện lối sống của một người theo tinh thần Phật Thích Ca: làm những việc cần làm, để chấm dứt đau khổ, với một tâm thiền tĩnh lặng và bình yên. Điều đáng mừng là khán giả Mỹ đã cảm nhận được cả hai điều này. Chính vì vậy mà vở opera Câu Chuyện Bà Thị Kính đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người xem.

Đám cưới Thị Kính và Thiện Sĩ (ảnh: Anvi Hoàng)

Thị Mầu tán tỉnh Tiểu Kính Tâm (ảnh: Anvi Hoàng)

Sư Cụ tại phiên xử Thị Mầu chửa hoang (ảnh: Anvi Hoàng)

Dàn đồng ca kết thúc phiên xử Thị Mầu chửa hoang (ảnh: Anvi Hoàng)

Cảnh Bà Thị Kính lên Niết Bàn (ảnh: Anvi Hoàng)

Tự Hào Những Chuyện “Lần Đầu” Của Câu Chuyện Bà Thị Kính

Anvi Hoàng

Câu Chuyện Bà Thị Kính cũng trở thành dấu mốc quan trọng trong lịch sử âm nhạc phương Tây là vì các ‘kỷ lục’ của nó. Sau đây là câu chuyện nhỏ về các poster quảng cáo của vở opera và ‘kỷ lục’ của nó.

– Những con số: Trước hết, mỗi bức hình poster, kích cỡ khoảng 2m x 7m, miêu tả hình ảnh nhân vật chính của mỗi vở opera, được trình bày đẹp và bắt mắt. Đối với “Câu Chuyện Bà Thị Kính” (The Tale of Lady Thị Kính) thì đó là hình nhân vật Thị Kính nhìn lạ mắt trong trang phục áo tứ thân, làm người đi qua đi lại không khỏi thắc mắc và tò mò hứng thú, Thị Kính đang cầm kéo như chuẩn bị cắt mớ tóc dài của mình. Đây là hình ảnh quen thuộc đối với khán giả Việt Nam về câu chuyện “Quan Âm Thị Kính” mà họ đã biết qua, và khán giả Mỹ sẽ có dịp làm quen. Ngoài vấn đề kích thước của poster ra, sự có mặt của một poster quảng cáo cho một vở opera là biểu hiện của những chuyện quan trọng khác, khó thấy hơn nhưng lại mang tính thách thức cao hơn. Đối với một nhà soạn nhạc, hoàn tất một vở opera là một thành công đáng kể. Nếu chỉ tính đến mồ hôi và trí tuệ đổ vào công trình này không thì cũng chưa đánh giá đúng mức giá trị của một tác phẩm âm nhạc dài mấy tiếng đồng hồ và bao gồm hơn ngàn trang nhạc. Tất cả công sức này là một lý do giải thích cho con số khá nhỏ các vở opera hiện được trình diễn trên sân khấu khắp nơi. Trong hơn 400 năm lịch sử opera, bắt đầu từ năm 1600 đến ngày nay, số nhà soạn nhạc (composer), không phải người viết nhạc (song writer), có thể lên tới hàng triệu rồi. Nhưng tính đến số nhà soạn nhạc có thể viết opera và tác phẩm của họ được trình diễn thì con số này nhảy xuống hàng ngàn. Trong số ngàn này, những nhà soạn nhạc viết opera (chết và còn sống) được xem là quan trọng vì những tác phẩm của họ được trình diễn thường xuyên tại các nhà hát opera lớn trên khắp thế giới cho đến thời điểm hiện tại, con số này chỉ ngót nghét 40-60 người. Số tác phẩm opera thuộc loại căn bản (standard) thường được trình diễn này là vào khoảng 100-150 vở. Đưa ra những con số trên chỉ là muốn nêu rõ một vấn đề: hơn 400 năm qua, những nhà soạn nhạc nào (chết hoặc còn sống) trải qua thách thức viết opera, hoàn thành tác phẩm của mình, và tác phẩm đó lại được trình diễn trên sân khấu đã coi như là đạt được một thành công đáng kể và đáng tự hào trong sự nghiệp sáng tác nhạc của mình, cho dù tác phẩm là vở opera nhỏ (chamber opera) hay là opera lớn (grand opera).

Những điều “đầu tiên” về “Câu Chuyện Bà Thị Kính” trong lịch sử opera Mỹ Vì opera bắt đầu ở Ý, các vở opera ban đầu toàn được hát bằng tiếng Ý. Theo thời gian, số vở opera càng nhiều và số ngôn ngữ được dùng trong các vở opera cộng thêm tiếng Đức, Pháp, rồi tiếng Anh. Trong số 50 vở opera được trình diễn nhiều nhất trên toàn thế giới nói chung và ở Mỹ nói riêng, các vở opera Ý vẫn chiếm số nhiều. Do đó, trước tới nay, người đi xem opera rất quen thuộc với những tựa đề và những cái tên bằng tiếng Ý. Lần này, họ sẽ có một sự ngạc nhiên thú vị. Câu Chuyện Bà Thị Kính của P.Q. Phan là vở opera về Việt Nam. Lần đầu tiên ở Mỹ người đi xem opera được làm quen với tiếng Việt. Trước hết là qua một tựa đề có cái tên tiếng Việt (tiếng Việt có dấu hẳn hoi): The Tale of Lady Thị Kính. Không những thế, khi xem opera, họ dần làm quen với các nhân vật mang tên Việt Nam, họ có thể cùng cười với Thị Mầu, nổi giận về Thiện Sĩ, Sùng Ông, Sùng Bà, Mãng Ông, v.v. Và rồi, ngạc nhiên này dẫn đến ngạc nhiên khác: một số bài hát trong vở opera vẫn được giữ bằng tiếng Việt để chuyển tải hương vị văn hóa Việt Nam đến khán giả. Và một điều đặc biệt nữa trong vấn đề ngôn ngữ là cụm từ “Nam Mô A Di Đà Phật” được hát lập lại nhiều lần, đưa khán giả vào thế giới tâm linh cao đẹp của Thị Kính. Vở opera Câu Chuyện Bà Thị Kính của nhà soạn nhạc P.Q. Phan là một vở opera lớn (grand opera) về Việt Nam đầu tiên trong lịch sử opera Mỹ do nhà soạn nhạc người Mỹ gốc Việt sáng tác. Gồm có hai (2) màn và mười (10) cảnh, vở Câu Chuyện Bà Thị Kính huy động đội ngũ nhạc công đông đảo (60 người), nhiều vai diễn (20 diễn viên cho hai ê kíp), cộng thêm dàn đồng ca (trên 35 người). Vở opera được dàn dựng quy mô và chuyên nghiệp với trang phục, phông màn, và diễn xuất sân khấu do các đạo diễn và nhà thiết kế có tiếng trong ngành phụ trách, lại được dựng trên sân khấu của nhà hát IU Opera Theater, một trong những sân khấu opera lớn nhất ở Mỹ và cả trên thế giới. Về phần mình, nhà soạn nhạc P.Q. Phan cho rằng sự kiện này là một điều vô cùng vinh dự và hãnh diện cho bản thân ông, một người gốc Việt, cho nước Việt Nam nói chung và cho cộng đồng người Việt tại Mỹ nói riêng.

Ăn Mừng CD, DVD Và Sách Về Câu Chuyện Bà Thị Kính

Với sự ủng hộ từ các báo và đài TV trong cộng đồng người Việt, sự hưởng ứng của báo LA Times về việc truyền trực tiếp vở opera The Tale of Lady Thị Kính, cũng như báo và đài địa phương ở Bloomington và Indianapolis, các buổi trình diễn mở màn tại sân khấu lớn chuyên nghiệp của trường nhạc Jacobs School of Music vào tháng 2 năm 2014 của vở opera Câu Chuyện Bà Thị Kính của tác giả P.Q. Phan (Phan Quang Phục) đã để lại tiếng vang trong cộng đồng người yêu thích opera và âm nhạc. Tháng 7 năm 2014, cộng đồng người Việt tại Virginia – Maryland đã rất hoan nghênh buổi diễn thuyết của Giáo Sư P.Q. Phan về vở opera Thị Kính của mình. Vở opera cũng được trình chiếu hai lần cho bà con trong cộng đồng thưởng thức.

Hình ảnh trong buổi trình diễn tại Musco Center tháng 3-2017

Xuân về, cảnh dân làng đón Xuân

Thị Kính và Thiện Sỹ

Mẹ chồng nàng dâu – Thị Kính hàm oan

Thị Mầu và các bạn gặp gỡ Tiểu Kính Tâm

Thị Mầu tán tỉnh Tiểu Kính Tâm

Nô và Thị Mầu

Tiểu Kính Tâm chịu đựng sự quở phạt của dân làng

Thị Kính được giải oan

https://tranquanghai.info/anvi-hoang-le-song-trong-cau-chuyen-ba-thi-kinh-opera-do-p-q-phan-viet/

Sounds of Vietnamese traditional musical instruments


Sounds of Vietnamese traditional musical instruments

Published on Feb 14, 2015

Visit us at: http://www.alotrip.com/vietnam-video-… Sounds of Vietnamese traditional musical instruments are the soul of the nation. When they are played, they depict the unmistakable soul of Vietnam exactly. Therefore this is considered a special way to explore Vietnamese culture.

THÚY HẰNG : Ca sĩ Khánh Ly: ‘Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi’


07:45 AM – 27/11/2016 Thanh Niên Online
Trưa 25.11, ca sĩ Khánh Ly đặt chân xuống Tân Sơn Nhất, TP.HCM, chuẩn bị cho show diễn đầu tiên tại đây sau 41 năm xa cách.
Khánh Ly đã dành cho Báo Thanh Niên cuộc trò chuyện nhân chuyến trở về lần này. Nói như ca sĩ Quang Thành, người đồng hành cùng Khánh Ly, lần trở về để “hát như chưa bao giờ được hát”.
“Tôi xách giày, xách dép chạy theo ông Trịnh Công Sơn”
* Đã 41 năm xa Sài Gòn, bắt đầu cuộc sống tại Mỹ, giờ thì bà đã ở giữa nắng gió Sài Gòn rồi. Cảm xúc của bà như thế nào?
Ca sĩ Khánh Ly: Người ta vui quá thì người ta không biết mình là ai, không biết mình đang nghĩ gì. Tôi biết chắc chắn là sự trở về lần này, tôi muốn gặp nhiều người lắm, nhưng những người tôi muốn gặp đâu còn ai nữa. Chỉ còn khán giả, may mắn là còn khán giả chờ tôi, còn những ngôi thánh đường, con đường, hàng cây, cây cầu…
* Sài Gòn với ca sĩ Khánh Ly chắc chắn là nhiều kỷ niệm riêng lắm, nhất là gắn với cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn?
Ca sĩ Khánh Ly: Tôi không có cái gì riêng. Tôi sẽ đi tất cả những nơi tôi từng đi, không phải vì con đường này đẹp hơn con đường kia, mà vì cái gì tôi cũng thích được trở lại. Tôi yêu mọi thứ giống nhau, tôi yêu mọi thứ bằng nhau.
Kỷ niệm với ông Sơn mình phải giấu đi chứ, nói hoài, tội nghiệp ông Sơn. Có những cái tôi không thể quên, không thể không đến, nhưng chỉ muốn giữ riêng cho mình thôi. Những nơi chúng tôi từng đi qua, tôi nhớ lắm, là con đường Duy Tân (bây giờ là Phạm Ngọc Thạch – PV), cây dài bóng mát…

Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 1
Khánh Ly (phải) bảo bà đã 72 tuổi, không tính được ngày mai, ngày kia bà có trở lại Sài Gòn và tiếp tục ca hát, nên muốn gì phải làm ngay
* Khi Khánh Ly đang ở Đà Lạt, bà từng một lần từ chối lời mời của ông Trịnh Công Sơn về hát ở Sài Gòn, vì sao vậy? Và tại sao bà thay đổi quyết định sau hơn 2 năm?
Ca sĩ Khánh Ly: Đó là năm 1965, khi tôi gặp ông giữa Đà Lạt, ông rủ tôi về Sài Gòn. Tôi từ chối vì lúc đó tôi vô danh tiểu tốt, tôi nghĩ rằng mình chỉ có thể làm ở tỉnh lẻ, Sài Gòn đâu có chỗ cho mình. Sau đó, năm 1967, tôi quyết định về Sài Gòn cùng ông Sơn, không phải tôi thay đổi mà do hoàn cảnh thay đổi.
* Những ngày đầu, Sài Gòn đón bà như thế nào?
Ca sĩ Khánh Ly: Mọi người chỉ biết đến tôi sau một đêm tôi hát cùng ông Sơn. Trước đó, đâu ai biết Khánh Ly là ai. Đó là tháng 11.1967, địa điểm hát là bãi đất trống bên cạnh đường Lê Thánh Tôn bây giờ. Tôi hát Diễm xưa, Ru em từng ngón xuân nồng, Dấu chân địa đàng, Nhìn những mùa thu đi, Nắng thủy tinh, ông Sơn hát Mưa hồng… Sau đêm đó, tôi vác giày, vác dép đi theo ông Sơn.
* Suốt những năm ca hát ở Sài Gòn và các tỉnh Nam bộ sau đó bà đã được khán giả yêu thương chào đón như thế nào?
Ca sĩ Khánh Ly: Khán giả thương tôi lắm, không thương sao mình hát được đến bây giờ. Những nơi tôi đến thì khán giả đến, khán giả đến đến thì tôi đến, chúng tôi cứ theo nhau.
Hát cho sinh viên thì làm gì có tiền, tôi nhớ lần về các trường học ở Cần Thơ, Mỹ Tho hát, tối xếp bàn ghế ngủ luôn, làm gì có chuyện ở hotel (khách sạn – PV), đi máy bay hạng nhất. Bà con thương mình, họ cho mình củ sắn, củ khoai. Ngày đó vất vả mà vui, vui lắm, bây giờ tôi chẳng thể nào tìm được ngày trở lại.

Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 3
Sài Gòn là tuổi trẻ, là khát vọng, là tình yêu, là nỗi nhớ của ca sĩ Khánh Ly
* Còn phòng trà Khánh Ly ở Sài Gòn, bà còn nhớ những năm tháng đó không?
Ca sĩ Khánh Ly: Làm sao quên được chứ, phòng trà được mở từ năm 1972 đến 1975, địa chỉ 12 – 14 đường Tự Do (đường Đồng Khởi hiện nay), bây giờ nơi đó là một khách sạn. Đi qua đó bây giờ, tôi chỉ còn tiếc nuối mà thôi. Tiếc những cái mình đã mất mất rồi.
“Tôi dở, tôi chỉ biết hát thôi”
* Người Sài Gòn luôn yêu mến bà, chờ đợi bà, vậy tại sao phải đến sau 41 năm, ngày 2.12.2016, họ mới có thể đón chào Khánh Ly của một show riêng mình?
Ca sĩ Khánh Ly: Không phải tôi cứ muốn là được. Trong đời mình có nhiều cái mình muốn, ví dụ như mình muốn yêu người này mà không yêu được thì đành thôi…
* Ca khúc nào bà mong chờ được hát nhất trong đêm tới?
Ca sĩ Khánh Ly: Tôi sẽ hát những bài mọi người thích, bài nào tôi cũng thích và muốn hát cả. Tôi ước mơ được hát ca khúc Da vàng, không phải ai cũng hát được Da vàng. Lần này tôi hát cùng Quang Thành, hát được tình ca chưa chắc đã hát được Da vàng, phải là người yêu quê hương cháy bỏng…

Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 4
Ca sĩ Khánh Ly muốn giấu kín những kỷ niệm về cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
* Trong những ca sĩ hát cùng bà trong đêm nhạc, có cái tên Hồ Ngọc Hà. Bà là người đề xuất mời Hồ Ngọc Hà, vì Hà Hồ “hot” hay lý do gì khác?
Ca sĩ Khánh Ly: Hồng Nhung dễ thương, biết điều biết chuyện, biết người. Hồ Ngọc Hà trẻ, có cái riêng của Hồ Ngọc Hà, mình hãy nhìn Hồ Ngọc Hà trên góc độ khác đi, hãy hình dung Hồ Ngọc Hà mặc áo dài trắng, chơi piano, người ta có thể thành công trên nhiều việc chứ không phải chỉ một việc. Riêng tôi dở, tôi chỉ biết hát thôi, nên tôi muốn học Quang Dũng, Hồ Ngọc Hà, học Ý Lan, học Quang Thành, tôi học ở những người bạn của tôi những điều mà tôi không có, không biết.
Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 5
Ca sĩ Khánh Ly, Quang Thành (thứ 2 từ trái qua). Quang Thành sẽ hát cùng Khánh Ly trong live show tối 2.12
* Khánh Ly người Hà Nội, lập nghiệp ở Đà Lạt và thành danh ở Sài Gòn. 41 năm, trở lại nơi bắt đầu, bà có nghĩ đây sẽ là khởi đầu của một chặng đường mình sẽ đi tiếp theo?
Ca sĩ Khánh Ly: Tôi từng nói, chuyện gì hôm qua tôi biết, hôm nay tôi không biết, ngày mai tôi chưa biết, vì vậy làm được cái gì thì phải làm ngay đi, đừng để trễ.
Tôi 72 tuổi rồi, tôi không tính được gì, trời tính, chúa tính cho tôi. Khán giả tính cho tôi, khi nào khán giả nói, “hát đi, cho bà này hát đi”, tôi còn hát.
Show Khánh Ly live concert in Saigon diễn ra 20 giờ tối 2.12 tại Nhà thi đấu Quân khu 7, TP.HCM. Khánh Ly cùng các ca sĩ Ý Lan, Hồng Nhung, Quang Dũng, Hồ Ngọc Hà, Quang Thành sẽ hát Diễm xưa, Hạ trắng, Như cánh vạc bay, Tuổi đá buồn, Dấu chân địa đàng, Ở trọ, Lặng lẽ nơi này, Người già em bé, Người mẹ Ô Lý… Trong liveshow này, Khánh Ly tự làm MC, tự dẫn dắt câu chuyện của chính mình.

Sau liveshow, Khánh Ly sẽ có các đêm diễn thiện nguyện tại Vũng Tàu, Nha Trang, Đà Lạt, Quy Nhơn, Cần Thơ, Huế. Tại những nơi đi qua nữ ca sĩ sẽ trích một phần tiền của mình ủng hộ những số phận kém may mắn.

Thúy Hằng

http://thanhnien.vn/van-hoa/ca-si-khanh-ly-ky-niem-trinh-cong-son-thi-phai-giau-di-768848.html

LAN ANH : HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NHỮNG DANH CA VANG BÓNG MỘT THỜI CỦA CÁC ĐÀI PHÁT THANH THẬP NIÊN 1940, 1950


HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NHỮNG DANH CA VANG BÓNG MỘT THỜI CỦA CÁC ĐÀI PHÁT THANH THẬP NIÊN 1940, 1950

Nền tân nhạc Việt Nam có lịch sử lâu dài với những thế hệ sáng tác và trình diễn rất tài hoa và phong phú. Hành trình đi tìm lại tin tức những danh ca vang bóng một thời trên các Đài phát thanh Pháp Á, Hà Nội, Huế và Sài Gòn vào thập niên 1940, 1950. Chúng tôi muốn thực hiện một công trình nghiên cứu về thời kì đầu của tân nhạc nhằm phục vụ cộng đồng. Và mục đích lớn lao hơn tưởng nhớ lại những tên tuổi các danh ca vang bóng một thời của tân nhạc Việt Nam. Trong hàng ngũ này, có người đã vào hàng 80,90 tuổi và có thể có người đã nằm xuống. Quý vị nào từng quen biết, họ hàng hay bạn bè xin thông tin giúp về những vị ca sĩ ấy! Xin thành thật cảm ơn!
1/ Cô Hoàng Yến: Ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn. Thường song ca cùng ca nhạc sĩ Ngọc Bích
2/ Cô Hoàng Lan: định cư tại Pháp, cùng thời ca sĩ Hải Minh ( tức giáo sư Trần Văn Khê), chồng là nhạc sĩ Nguyễn Văn Thông. Có thâu âm nhiều bài hát cho hãng đĩa Oria 78 vòng.
3/ Cô Hoàng Ly: ca sĩ đài Pháp Á
4/ Cô Huyền Anh: ca sĩ đài Pháp Á
5/ Cô Kiều Nga: ca sĩ đài Pháp Á, có thâu âm cho hãng đĩa đá Oria 78 vòng.
6/ Cô Kiều Tiên: ca sĩ đài Pháp Á
7/ Cô Sơn Ca: ca sĩ trong ban Tự Lực Kịch Đoàn, thường hát đại nhạc hội
8/ Cô Diệu Thanh: ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn
9/ Cô Tuyết Lan: ca sĩ đài Pháp Á
10/ Cô Kim Nguyên: ca sĩ ban Thần Kinh Nhạc Đoàn. Cùng thời ca nhạc sĩ Mạnh Phát, Thu Hồ, Lê Mộng Nguyên
11/ Cô Tuyết Minh: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội. là vợ nhạc sĩ vũ khánh ( anh của nhạc sĩ vũ thành)
12/ Cô Minh Ngọc: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội
13/ Cô Tuyết Hồng: ca sĩ ban Sầm Giang
14/ Cô Thanh Vy: ca sĩ ban Sầm Giang
15/ Cô Giáng Vân: ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn
16/ Cô Ngọc Hân: ca sĩ trong ban nhạc Kim Thanh, của nhạc sĩ Võ Đức Tuyết
17/ Cô Kim Bằng: ca sĩ đài phát thanh và phòng trà Sài Gòn
18/ Cô Thu Thu: ca sĩ ban Thần Kinh Nhạc Đoàn
19/ Cô 0anh Oanh: ca sĩ ban Thần Kinh Nhạc Đoàn
20/ Ca sĩ Kim Tiêu: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội, là bạn thân của nhạc sĩ Văn Cao
21/ Ca sĩ Trọng Nghĩa: ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn, thường song ca cùng ca sĩ Ngọc Hà
22/ Ca sĩ VIệt Ấn: ca sĩ phòng trà Sài gòn
23/ Ca sĩ Thanh Hiếu: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội

NGÀNH MAI : Giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc nói về nghệ sĩ cải lương Việt Nam


Từ trái sang: Nghệ sĩ Kim Xuân, Lan Phương, Ái Liên và Kim Chung.

Từ trái sang: Nghệ sĩ Kim Xuân, Lan Phương, Ái Liên và Kim Chung.

Courtesy photo

Giáo Sư Nguyễn Phụng, giám đốc Trường Quốc Gia Âm Nhạc & Kịch Nghệ Sài Gòn, trong buổi hội thảo tại tòa soạn báo Văn Đàn vào Tháng Ba 1963, thảo luận về tình trạng và đời sống của nghệ sĩ sân khấu nước nhà.

Giáo Sư Nguyễn Phụng, nguyên là sinh viên du học, theo học trường nhạc bên Pháp, từng tiếp xúc học hỏi ngành kịch nghệ của nhiều quốc gia Âu Châu.

Khoảng 1957 sau khi tốt nghiệp, ông được mời về làm giám đốc Trường Quốc Gia Âm Nhạc. Thời gian sau trường mở thêm lớp kịch nghệ, và thời điểm này một số nghệ sĩ cải lương, nhạc sĩ kỳ cựu được mời dạy cổ nhạc và diễn viên sân khấu. Trong số có các nghệ sĩ tiền phong Năm Châu, Phùng Há, Năm Nở, Duy Lân. Các nhạc sĩ kỳ cựu Hai Khuê, Chín Trích…

Thiên về tài lợi hơn là nghệ thuật

Thuyết trình về tình trạng và đời sống của nghệ sĩ sân khấu, có đoạn Giáo Sư Phụng nói:

“Những khuyết điểm về đời sống nghệ sĩ sân khấu là do chủ gánh quá thiên về tài lợi hơn là nghệ thuật, hoặc quá câu nệ cái nhất thời, không lưu tâm đến cái trường cửu. Chúng tôi không muốn so sanh với các nước tiên tiến, không đòi hỏi một trình trạng y như ở các nước Ý, Pháp, Đức hay Mỹ, cái gì ở đời cũng tương đối mà thôi.

Ở đây, làm thế nào ngày nay chúng ta còn một Năm Châu, một Phùng Há, cũng là điều đáng mừng lắm rồi. Tại sao tôi nói “đáng mừng”?

Bởi vì theo đà sinh hoạt hiện thời, một anh kép, một cô đào hát suốt trong 1 tháng, đêm nào cũng hát đến 12 giờ, chưa nói đến chuyện vãn hát còn đi ăn uống, tôi dám chắc không có nghệ sĩ nào trên thế gian này có thể chịu đựng lối sinh hoạt đó. Ở các nước, khi người nghệ sĩ ký hợp đồng với chủ gánh, bầu gánh, thì hợp đồng nêu rõ rằng trong một mùa trình diễn, chủ gánh sẽ đem ra diễn mấy vở tuồng? Người nghệ sĩ ký hợp đồng đó đã thương lượng với ông chủ gánh rằng mình sẽ đóng trong mấy vở và đóng vai gì?

phungha04-305.jpg
Nghệ sĩ Phùng Há trong vở tuồng Mộng Hoa Vương.Ảnh tư liệu gia đình

Để bảo vệ sức khỏe nghệ sĩ, người ta phải sắp đặt cho anh kép này, cô đào kia, hát xong thì trong vòng ba đêm liên tiếp hoặc một tuần mới diễn lại được, chứ không thể nào như ở nước ta. Tôi dám chắc rằng dù cho nghệ sĩ Đức quốc là những người to tướng như quí vị từng thấy mấy người soprano, hay ténor, to lớn khổng lồ, mà nếu họ phải sinh hoạt theo nền nếp của nghệ sĩ Việt Nam mình, thì trong vòng một tuần là họ đi vô nhà thương, hoặc vô nhị tì.

“Chúng tôi nhận thấy đó là khuyết điểm lớn nhất, và tai hại rất lớn cho nghệ sĩ mà vô tình nghệ sĩ không màng tới. Nghệ sĩ ta sống một cách quá nhất thời: “Lúc nào tôi còn ca được sáu câu vọng cổ, tôi còn ăn khách, thì tôi vẫn sống. Tôi không nghĩ đến ngày mai”!

Giáo Sư Nguyễn Phụng làm giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc & Kịch Nghệ cho đến năm 1970 thì ông mất chức. Ông có quốc tịch Pháp, tên là Michel. Không biết ông về Tây trước hay sau 1975, nhưng rất thường gởi thơ về thăm bạn bè và người cộng tác cũ.

Nghe nói sau phần thuyết trình của giáo sư Nguyễn Phụng, thì có người nói rằng nghệ sĩ bên trời Tây, bên Âu Châu nghỉ hát họ cũng ăn bơ sữa đâu có đói. Chớ còn nghệ sĩ Việt Nam mình chỉ một buổi chiều tối trời đổ mưa, không có khán giả phải nghỉ hát thì mọi người đều buồn ra mặt.

Bởi nghỉ hát một bữa là thiếu hụt rồi, chớ một đêm hát rồi nghỉ 5, 7 ngày thì chắc phải húp cháo chớ làm gì có cơm mà ăn.

Đúng vậy, mấy bữa trời mưa ai ở gần rạp hát thì thấy bữa cơm hội của đào kép công nhân chỉ có rau luộc, nước mắm là thường.

Vào khoảng 1952 – 1953 gánh hát Thanh Minh của bầu Lư Hòa Nghĩa – Năm Nghĩa thường hay hát ở rạp Đông Vũ Đài trong khuôn viên Đại Thế Giới, và rạp Thành Xương gần sòng bạc Kim Chung Sài Gòn.

Khán giả của đoàn Thanh Minh lúc bấy giờ đa số ở miền Lục Tỉnh, họ đi ghe chuyên chở hàng hóa nông phẩm lên đậu ở Bến Hàm Tử và Cầu Ông Lãnh chờ lên hàng. Trong thời gian chờ đợi bán hàng cho các chủ vựa, mỗi tối họ đổ lên hai rạp nói trên mua vé coi cải lương, mà phần đông nói rằng để nghe Út Trà Ôn ca vọng cổ. Và người ta nói suốt năm Út Trà Ôn không vắng mặt buổi hát nào. Vậy mà Cậu Mười vẫn mạnh khỏe, đúng như nhận định của Giáo Sư Nguyễn Phụng vậy.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/TraditionalMusic/vnm267-07012016134458.html

THÙY TRANG : Showbiz đào thải thật tàn nhẫn!


21/06/2016 21:48

Quy luật “sóng sau xô sóng trước” và gu thẩm mỹ của công chúng trẻ cũng thay đổi theo thế hệ đã sớm đào thải những giọng ca từng là ngôi sao một thời

Nhiều người thắc mắc rằng thế hệ ca sĩ ngôi sao một thời đang làm gì khi họ không còn thường xuyên đi hát? Có người chọn thú điền viên, có người lo công việc kinh doanh, ra nước ngoài làm ăn sinh sống… nhưng cũng không ít trường hợp cố níu kéo chút hào quang còn lại vì không hát chẳng biết làm gì. Nhiều ngôi sao thế hệ cũ đang cảm nhận sự đào thải đến tàn nhẫn của thị trường giải trí.

Vinh quang cũ – công chúng mới

Thực tế, có những live show của ca sĩ ngôi sao một thời được hình thành từ nhu cầu hoài niệm của người hâm mộ. Thu Phương được xếp ở vị trí 1 trong 5 giọng ca hàng đầu của showbiz Việt một thời bởi những chuẩn mực về giọng hát, kỹ thuật và danh sách dài những ca khúc ăn khách. Thế nhưng, live show của Thu Phương hồi đầu năm đã khiến nhiều người ái ngại vì lượng khán giả không như mong đợi. Thông tin từ chính người trong cuộc tiết lộ: “Ca sĩ đồng nghiệp (cả người tham gia biểu diễn lẫn bạn bè thân thiết) động viên nhau mua vé VIP để khán phòng buổi diễn được đầy”.

Những ngôi sao một thời trên thị trường ca nhạc
Những ngôi sao một thời trên thị trường ca nhạc

Thực tế này phần nào lý giải cho sự chết yểu cả chuỗi dự án “Khoảnh khắc vàng” cách đây 2 năm khi những người tâm huyết muốn vực lại thị trường âm nhạc sôi động của giai đoạn 1980-1990. Với biệt đội “sao” trong mơ gồm Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng, Phương Thanh, Quang Dũng, Thanh Thảo, Lam Trường, Cẩm Ly, Hồng Ngọc, chương trình được xem là một cuộc hội ngộ đầy thú vị của những ca sĩ đến với nhau bằng tâm huyết và yêu nghề nhưng đêm diễn mở đầu chỉ bán được 1/3 số ghế trong khán phòng của sân khấu Lan Anh. Sau đêm đầu tiên, chương trình cũng chấm dứt.

Đó cũng là lý do giải thích cho những đêm diễn được tung hê “đặc sản” như chương trình “The master of symphony” với 5 giọng ca: Mỹ Linh, Thanh Lam, Hồng Nhung, Trần Thu Hà và Thu Phương chỉ có thể lấp đầy khán phòng nhờ suất tài trợ mua vé từ một thương hiệu. Dù được các phương tiện truyền thông tán dương bằng những lời hoa mỹ nhưng với đại đa số khán giả trẻ, đây là một đêm nhạc không mấy nổi bật. Với thị hiếu của khán giả hiện tại, việc một trong các “diva” hàng đầu Việt Nam biểu diễn trong các bar có phí phụ thu thấp hơn một ca sĩ trẻ đang ăn khách và lượng khán giả cũng chỉ bằng một nửa là điều dễ hiểu.

Đại diện một đơn vị tổ chức sự kiện cho biết có đến 90% nhãn hàng yêu cầu ca sĩ trẻ tham gia biểu diễn trong chương trình quảng bá của họ để thu hút khán giả dù thừa nhận nhiều ca sĩ trẻ hiện nay hát thua xa những ngôi sao ngày trước. “Đó là điều tất yếu khi khán giả hiện nay chỉ biết những giọng ca cùng thế hệ với mình. Thậm chí, một ca sĩ nhiều người cho là “không biết hát” nhưng lại là gương mặt để bán vé trong nhiều chương trình biểu diễn ở cả trong nước lẫn tour nước ngoài” – một bầu sô nói.

Công chúng nào, ca sĩ đó

Vài năm gần đây, ca sĩ Thanh Thảo gần như chuyển hẳn sang Mỹ sinh sống. Những buổi diễn của chị ở nước ngoài, phục vụ kiều bào… nhiều hơn ở Việt Nam. Đây cũng là tình trạng chung của thế hệ ca sĩ thập niên 1980-1990. Cả Quang Dũng, Quang Linh, Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh… đều đắt sô châu Âu và Mỹ hơn Việt Nam. Ngoài một số chương trình biểu diễn sự kiện theo yêu cầu của các nhãn hàng, các ngôi sao trước đây gần như không xuất hiện trong các chương trình biểu diễn thu hút khán giả thường thấy trong nước.

Không phải tự nhiên những cái tên Thanh Lam, Mỹ Linh, Hồng Nhung, Quang Dũng, Cẩm Ly, Mỹ Tâm, Hồ Quỳnh Hương, Đan Trường, Lam Trường, Quang Linh… lại chấp nhận làm giám khảo hay dẫn chương trình như Thanh Thảo trong các chương trình truyền hình giải trí. Ngoài mức thù lao hấp dẫn, sân chơi này còn có ý nghĩa là “show diễn” để quảng bá sự hiện diện của họ trên thị trường giải trí. “Không đi hát, không biết làm gì”, đó là tình cảnh chung của nhiều ca sĩ. Vì vậy, việc tổ chức live show kỷ niệm nhiều năm đi hát dù rất tốn kém song cũng là cách để ca sĩ “hâm nóng” lại danh tiếng, như nhận xét của người trong giới.

Ca sĩ Thanh Thảo đang tất bật chuẩn bị cho live show kỷ niệm 20 năm ca hát tại Cung Văn hóa Hữu nghị Việt – Xô (Hà Nội) vào ngày 8-7 tới. Khách mời biểu diễn trong chương trình là Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng, Đan Trường, Lam Trường, Dương Triệu Vũ. Những dự báo khán giả “không đông”, “không bán được vé” là khả năng có thể xảy ra. “Khán giả bây giờ chỉ thích ca sĩ Hàn Quốc hay những giọng ca Việt mang phong cách ca sĩ Hàn Quốc mà thôi” – nhạc sĩ Quốc An nhận định.

Đây cũng chính là lý do vì sao live show nhạc sĩ Việt Anh với những giọng ca đình đám một thời, dù đã gần đến ngày diễn ra vẫn chưa tìm được nhà tài trợ cho chương trình.

Đàm Vĩnh Hưng là ca sĩ hiếm hoi và may mắn “sống lâu” với nghề nhờ có “bài” riêng. Dù vậy, điều không thể phủ nhận là lượng khán giả của anh đã ít hơn trước và những đêm diễn cũng không còn “sốt” như trước đây.

Ai cũng có công việc riêng ngoài ca hát

Thú vui của ca sĩ Lam Trường hiện tại là du lịch đây đó cùng gia đình và chụp ảnh. Ca sĩ Đan Trường kín lịch với công việc kinh doanh (trà sữa) tại Mỹ. Kasim Hoàng Vũ bận rộn quản lý các cửa hàng làm móng tại Mỹ. Trong khi đó, ca sĩ Mỹ Tâm thỉnh thoảng có vài dự án âm nhạc và đó gần như chỉ là công việc phụ cho hoạt động kinh doanh của cô. Ca sĩ Hồ Quỳnh Hương tập trung kinh doanh bất động sản. Ca sĩ Mỹ Linh tất bật với trường dạy âm nhạc và các khóa đào tạo năng khiếu cho các bé thiếu nhi của vợ chồng mình. Ca sĩ Phương Thanh làm công ty tổ chức sự kiện, đóng phim… Hồng Ngọc, Thanh Thảo, Trần Thu Hà ở hẳn tại Mỹ với công việc riêng bên cạnh ca hát vào cuối tuần. Quang Linh, Quang Dũng… cũng ở Mỹ nhiều hơn Việt Nam.

Bài và ảnh : Thùy Trang

http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/showbiz-dao-thai-that-tan-nhan-20160621214228349.htm

 

THUẦN VŨ : Danh ca Ý Lan xúc động quỳ gối cảm ơn khán giả


(VTC News) – Trước tình cảm lớn khán giả dành cho các nghệ sĩ trong liveshow “Đời ca sĩ”, danh ca Ý Lan đã quỳ gối cảm ơn ngay trên sân khấu.

Trong suy nghĩ của số đông, ca sĩ là một nghề của những hào quang lấp lánh, chỉ người trong cuộc mới biết rằng, đằng sau ánh đèn sân khấu là bộn bề lo toan, buồn tủi. Tất cả những câu chuyện đó được các ca sĩ Ý Lan, Bằng Kiều, Mỹ Tâm….trải lòng trong liveshow “Đời ca sĩ”.

Lệ Quyên vẫn mang vào tiếng hát những thổn thức quen thuộc như thế nên khi vừa nghe tiếng cô, khán giả đã nhanh chóng nhận ra và dành cho nữ ca sĩ một tràng pháo tay chào đón.

Trong khi Quang Lê trìu mến gọi cô là người yêu cũ thì người đẹp ngượng ngùng khẳng định anh chính là nam ca sỹ cô song ca ăn ý nhất. Họ đã đưa khán giả đến với những giai điệu đẹp, ẩn chứa trong đó cả nỗi long của cuộc đời nghệ sĩ.

_MG_0629

 Lệ Quyên, Quang Lê

Nhưng cái buồn của người nghệ sỹ kỳ quặc lắm, nói như Bằng Kiều là “chẳng biết đường nào mà lần. Buồn trong niềm vui và vui trong nỗi buồn”. Thế nên thay vì yếu đuối, héo mòn theo nó, Bằng Kiều biến nỗi buồn trở thành cảm hứng cho mỗi lần đứng trên sân khấu. Để giờ đây, anh chẳng còn cảm thấy sợ hãi nữa, ngược lại càng éo le thì càng thích thú.

Nghe chuyện tưởng chừng chẳng tin được, ấy nhưng lại là thật. Đã 4 năm mới trở lại Sài Gòn, Bằng Kiều hội ngộ khán giả trong biết bao miền nhớ nhung da diết, anh mong sẽ sớm trở lại với khán giả Sài Gòn bằng một liveshow riêng, nơi mà mỗi lần về Việt Nam nhất định anh phải ghé qua một lần chỉ để uống café sữa đá và xem kịch, như một thói quen.

Bằng Kiều đã hút hồn khán giả bằng những ca khúc được xem như “Bằng Kiều ca” như: Nơi tình yêu bắt đầu, Buồn ơi chào mi, Thao thức vì em…

BF7A5614

Bằng Kiều

Những ca khúc tiếp theo của Đời ca sỹ cũng vì thế mà chẳng còn khắc khoải, nặng nề và chất chứa nhiều tâm sự như phần đầu. Nghe Đức Huy hát Người tình trăm năm, ai cũng như sống lại cái tuổi 20, khi tình yêu rất đẹp và chẳng nhuốm màu toan tính.

Sau chương trình kỷ niệm 50 năm hoạt động nghệ thuật của Đức Huy, nhiều người gọi anh với biệt danh Người tình trăm năm trong âm nhạc. Cách gọi ấy khiến nhạc sĩ tài hoa bật cười: “Những người tình có thể bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ nhưng âm nhạc thì không bao giờ. Tôi hy vọng sẽ có chương trình kỷ niệm 50 năm lần thứ hai”.

BF7A4702 2

 Nhạc sĩ Đức Huy bên Ý Lan

Chẳng biết cái lần thứ hai ấy của anh có thành sự thật không, chỉ biết rằng ca khúc thứ hai anh đến với chương trình – bản song ca Như đã dấu yêu với Thanh Hà – khiến khán giả vỗ tay không ngớt. Một Thanh Hà da diết, mãnh liệt, một Đức Huy điềm tĩnh, đàn ông, tất cả đã làm hài lòng những người yêu nhạc.

BF7A5099

Thanh Hà, Đức Huy

Cũng giống Đức Huy, Mỹ Tâm đến với bằng hai ca khúc do chính cô sáng tác: Nhớ và Như một giấc mơ. Với chất giọng đầy nội lực, phần biểu diễn của cô chẳng có gì đáng bàn cãi: tròn trịa và thuyết phục. Thậm chí, nữ ca sĩ còn khiến khán giả “phát sốt” khi tiết lộ một cách… hờ hững và duyên dáng về câu chuyện về một chàng trai, người đã khiến cô mê mệt hồi nhỏ:

“Bản thân Tâm rất ít khi nói về mình trên báo, nếu có thì chỉ nói về các dự án âm nhạc, tình cảm thì hơi ‘ấy’. Lý do Tâm chọn bài Nhớ là hồi còn nhỏ, Tâm có quen một anh và rất thích anh đó, thích khủng khiếp. Buổi chiều hai người hay nhắn tin cho nhau, mỗi ngày chỉ chăm chăm chờ tin nhắn.

Thế nhưng, khi viết ra những dòng ‘Ôi, em làm sao, vì đâu những chiều em luôn mong chờ tin nhắn’, Tâm lại thấy thị trường và hơi lố nên quyết định đổi lại như hiện tại.

Hai năm trước, Tâm vẫn còn thích người ta như những ngày đầu mới thích nên có viết một bài hát nữa về sự chung thuỷ. Và ca khúc Như một giấc mơ đã mang lại cho Tâm rất nhiều may mắn và tình cảm của khán giả”, nữ ca sĩ đến từ Đà Nẵng chia sẻ.

BF7A5389

 Mỹ Tâm

Lần đầu tiên làm MC cho một chương trình ca nhạc, Ý Lan không tránh khỏi những thoáng bối rối. Nhưng bản lĩnh mấy mươi năm trong nghề cùng chất giọng ngọt như rót mật vào tai khiến người nghe thích thú.

Là ca sĩ hát cuối chương trình, chị giữ chân khán giả bằng chính tiếng hát trời phú: khác biệt và không hề màu mè, kiểu cách. Chiều về trên sông, Bản tình ca cuối và Paris có gì lạ không hay, những ca khúc đã gắn liền với tên tuổi của Ý Lan một lần nữa lại cất lên trong tình yêu của những người hâm mộ.

Quá cảm kích trước tình cảm của khán giả, Ý Lan và Quang Hiếu đã quỳ gối trên sân khấu thay lời cảm ơn .

BF7A5769

(ảnh: Mr AT- Hotnow)

Thuần Vũ

http://www.vtc.vn/danh-ca-y-lan-xuc-dong-quy-goi-cam-on-khan-gia-d260067.html