Category Archives: VIETNAMESE MUSIC

All activities and articles on Vietnamese music

THÚY HẰNG : Ca sĩ Khánh Ly: ‘Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi’


07:45 AM – 27/11/2016 Thanh Niên Online
Trưa 25.11, ca sĩ Khánh Ly đặt chân xuống Tân Sơn Nhất, TP.HCM, chuẩn bị cho show diễn đầu tiên tại đây sau 41 năm xa cách.
Khánh Ly đã dành cho Báo Thanh Niên cuộc trò chuyện nhân chuyến trở về lần này. Nói như ca sĩ Quang Thành, người đồng hành cùng Khánh Ly, lần trở về để “hát như chưa bao giờ được hát”.
“Tôi xách giày, xách dép chạy theo ông Trịnh Công Sơn”
* Đã 41 năm xa Sài Gòn, bắt đầu cuộc sống tại Mỹ, giờ thì bà đã ở giữa nắng gió Sài Gòn rồi. Cảm xúc của bà như thế nào?
Ca sĩ Khánh Ly: Người ta vui quá thì người ta không biết mình là ai, không biết mình đang nghĩ gì. Tôi biết chắc chắn là sự trở về lần này, tôi muốn gặp nhiều người lắm, nhưng những người tôi muốn gặp đâu còn ai nữa. Chỉ còn khán giả, may mắn là còn khán giả chờ tôi, còn những ngôi thánh đường, con đường, hàng cây, cây cầu…
* Sài Gòn với ca sĩ Khánh Ly chắc chắn là nhiều kỷ niệm riêng lắm, nhất là gắn với cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn?
Ca sĩ Khánh Ly: Tôi không có cái gì riêng. Tôi sẽ đi tất cả những nơi tôi từng đi, không phải vì con đường này đẹp hơn con đường kia, mà vì cái gì tôi cũng thích được trở lại. Tôi yêu mọi thứ giống nhau, tôi yêu mọi thứ bằng nhau.
Kỷ niệm với ông Sơn mình phải giấu đi chứ, nói hoài, tội nghiệp ông Sơn. Có những cái tôi không thể quên, không thể không đến, nhưng chỉ muốn giữ riêng cho mình thôi. Những nơi chúng tôi từng đi qua, tôi nhớ lắm, là con đường Duy Tân (bây giờ là Phạm Ngọc Thạch – PV), cây dài bóng mát…

Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 1
Khánh Ly (phải) bảo bà đã 72 tuổi, không tính được ngày mai, ngày kia bà có trở lại Sài Gòn và tiếp tục ca hát, nên muốn gì phải làm ngay
* Khi Khánh Ly đang ở Đà Lạt, bà từng một lần từ chối lời mời của ông Trịnh Công Sơn về hát ở Sài Gòn, vì sao vậy? Và tại sao bà thay đổi quyết định sau hơn 2 năm?
Ca sĩ Khánh Ly: Đó là năm 1965, khi tôi gặp ông giữa Đà Lạt, ông rủ tôi về Sài Gòn. Tôi từ chối vì lúc đó tôi vô danh tiểu tốt, tôi nghĩ rằng mình chỉ có thể làm ở tỉnh lẻ, Sài Gòn đâu có chỗ cho mình. Sau đó, năm 1967, tôi quyết định về Sài Gòn cùng ông Sơn, không phải tôi thay đổi mà do hoàn cảnh thay đổi.
* Những ngày đầu, Sài Gòn đón bà như thế nào?
Ca sĩ Khánh Ly: Mọi người chỉ biết đến tôi sau một đêm tôi hát cùng ông Sơn. Trước đó, đâu ai biết Khánh Ly là ai. Đó là tháng 11.1967, địa điểm hát là bãi đất trống bên cạnh đường Lê Thánh Tôn bây giờ. Tôi hát Diễm xưa, Ru em từng ngón xuân nồng, Dấu chân địa đàng, Nhìn những mùa thu đi, Nắng thủy tinh, ông Sơn hát Mưa hồng… Sau đêm đó, tôi vác giày, vác dép đi theo ông Sơn.
* Suốt những năm ca hát ở Sài Gòn và các tỉnh Nam bộ sau đó bà đã được khán giả yêu thương chào đón như thế nào?
Ca sĩ Khánh Ly: Khán giả thương tôi lắm, không thương sao mình hát được đến bây giờ. Những nơi tôi đến thì khán giả đến, khán giả đến đến thì tôi đến, chúng tôi cứ theo nhau.
Hát cho sinh viên thì làm gì có tiền, tôi nhớ lần về các trường học ở Cần Thơ, Mỹ Tho hát, tối xếp bàn ghế ngủ luôn, làm gì có chuyện ở hotel (khách sạn – PV), đi máy bay hạng nhất. Bà con thương mình, họ cho mình củ sắn, củ khoai. Ngày đó vất vả mà vui, vui lắm, bây giờ tôi chẳng thể nào tìm được ngày trở lại.

Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 3
Sài Gòn là tuổi trẻ, là khát vọng, là tình yêu, là nỗi nhớ của ca sĩ Khánh Ly
* Còn phòng trà Khánh Ly ở Sài Gòn, bà còn nhớ những năm tháng đó không?
Ca sĩ Khánh Ly: Làm sao quên được chứ, phòng trà được mở từ năm 1972 đến 1975, địa chỉ 12 – 14 đường Tự Do (đường Đồng Khởi hiện nay), bây giờ nơi đó là một khách sạn. Đi qua đó bây giờ, tôi chỉ còn tiếc nuối mà thôi. Tiếc những cái mình đã mất mất rồi.
“Tôi dở, tôi chỉ biết hát thôi”
* Người Sài Gòn luôn yêu mến bà, chờ đợi bà, vậy tại sao phải đến sau 41 năm, ngày 2.12.2016, họ mới có thể đón chào Khánh Ly của một show riêng mình?
Ca sĩ Khánh Ly: Không phải tôi cứ muốn là được. Trong đời mình có nhiều cái mình muốn, ví dụ như mình muốn yêu người này mà không yêu được thì đành thôi…
* Ca khúc nào bà mong chờ được hát nhất trong đêm tới?
Ca sĩ Khánh Ly: Tôi sẽ hát những bài mọi người thích, bài nào tôi cũng thích và muốn hát cả. Tôi ước mơ được hát ca khúc Da vàng, không phải ai cũng hát được Da vàng. Lần này tôi hát cùng Quang Thành, hát được tình ca chưa chắc đã hát được Da vàng, phải là người yêu quê hương cháy bỏng…

Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 4
Ca sĩ Khánh Ly muốn giấu kín những kỷ niệm về cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
* Trong những ca sĩ hát cùng bà trong đêm nhạc, có cái tên Hồ Ngọc Hà. Bà là người đề xuất mời Hồ Ngọc Hà, vì Hà Hồ “hot” hay lý do gì khác?
Ca sĩ Khánh Ly: Hồng Nhung dễ thương, biết điều biết chuyện, biết người. Hồ Ngọc Hà trẻ, có cái riêng của Hồ Ngọc Hà, mình hãy nhìn Hồ Ngọc Hà trên góc độ khác đi, hãy hình dung Hồ Ngọc Hà mặc áo dài trắng, chơi piano, người ta có thể thành công trên nhiều việc chứ không phải chỉ một việc. Riêng tôi dở, tôi chỉ biết hát thôi, nên tôi muốn học Quang Dũng, Hồ Ngọc Hà, học Ý Lan, học Quang Thành, tôi học ở những người bạn của tôi những điều mà tôi không có, không biết.
Ca sĩ Khánh Ly: 'Kỷ niệm Trịnh Công Sơn thì phải giấu đi' - ảnh 5
Ca sĩ Khánh Ly, Quang Thành (thứ 2 từ trái qua). Quang Thành sẽ hát cùng Khánh Ly trong live show tối 2.12
* Khánh Ly người Hà Nội, lập nghiệp ở Đà Lạt và thành danh ở Sài Gòn. 41 năm, trở lại nơi bắt đầu, bà có nghĩ đây sẽ là khởi đầu của một chặng đường mình sẽ đi tiếp theo?
Ca sĩ Khánh Ly: Tôi từng nói, chuyện gì hôm qua tôi biết, hôm nay tôi không biết, ngày mai tôi chưa biết, vì vậy làm được cái gì thì phải làm ngay đi, đừng để trễ.
Tôi 72 tuổi rồi, tôi không tính được gì, trời tính, chúa tính cho tôi. Khán giả tính cho tôi, khi nào khán giả nói, “hát đi, cho bà này hát đi”, tôi còn hát.
Show Khánh Ly live concert in Saigon diễn ra 20 giờ tối 2.12 tại Nhà thi đấu Quân khu 7, TP.HCM. Khánh Ly cùng các ca sĩ Ý Lan, Hồng Nhung, Quang Dũng, Hồ Ngọc Hà, Quang Thành sẽ hát Diễm xưa, Hạ trắng, Như cánh vạc bay, Tuổi đá buồn, Dấu chân địa đàng, Ở trọ, Lặng lẽ nơi này, Người già em bé, Người mẹ Ô Lý… Trong liveshow này, Khánh Ly tự làm MC, tự dẫn dắt câu chuyện của chính mình.

Sau liveshow, Khánh Ly sẽ có các đêm diễn thiện nguyện tại Vũng Tàu, Nha Trang, Đà Lạt, Quy Nhơn, Cần Thơ, Huế. Tại những nơi đi qua nữ ca sĩ sẽ trích một phần tiền của mình ủng hộ những số phận kém may mắn.

Thúy Hằng

http://thanhnien.vn/van-hoa/ca-si-khanh-ly-ky-niem-trinh-cong-son-thi-phai-giau-di-768848.html

LAN ANH : HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NHỮNG DANH CA VANG BÓNG MỘT THỜI CỦA CÁC ĐÀI PHÁT THANH THẬP NIÊN 1940, 1950


HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NHỮNG DANH CA VANG BÓNG MỘT THỜI CỦA CÁC ĐÀI PHÁT THANH THẬP NIÊN 1940, 1950

Nền tân nhạc Việt Nam có lịch sử lâu dài với những thế hệ sáng tác và trình diễn rất tài hoa và phong phú. Hành trình đi tìm lại tin tức những danh ca vang bóng một thời trên các Đài phát thanh Pháp Á, Hà Nội, Huế và Sài Gòn vào thập niên 1940, 1950. Chúng tôi muốn thực hiện một công trình nghiên cứu về thời kì đầu của tân nhạc nhằm phục vụ cộng đồng. Và mục đích lớn lao hơn tưởng nhớ lại những tên tuổi các danh ca vang bóng một thời của tân nhạc Việt Nam. Trong hàng ngũ này, có người đã vào hàng 80,90 tuổi và có thể có người đã nằm xuống. Quý vị nào từng quen biết, họ hàng hay bạn bè xin thông tin giúp về những vị ca sĩ ấy! Xin thành thật cảm ơn!
1/ Cô Hoàng Yến: Ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn. Thường song ca cùng ca nhạc sĩ Ngọc Bích
2/ Cô Hoàng Lan: định cư tại Pháp, cùng thời ca sĩ Hải Minh ( tức giáo sư Trần Văn Khê), chồng là nhạc sĩ Nguyễn Văn Thông. Có thâu âm nhiều bài hát cho hãng đĩa Oria 78 vòng.
3/ Cô Hoàng Ly: ca sĩ đài Pháp Á
4/ Cô Huyền Anh: ca sĩ đài Pháp Á
5/ Cô Kiều Nga: ca sĩ đài Pháp Á, có thâu âm cho hãng đĩa đá Oria 78 vòng.
6/ Cô Kiều Tiên: ca sĩ đài Pháp Á
7/ Cô Sơn Ca: ca sĩ trong ban Tự Lực Kịch Đoàn, thường hát đại nhạc hội
8/ Cô Diệu Thanh: ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn
9/ Cô Tuyết Lan: ca sĩ đài Pháp Á
10/ Cô Kim Nguyên: ca sĩ ban Thần Kinh Nhạc Đoàn. Cùng thời ca nhạc sĩ Mạnh Phát, Thu Hồ, Lê Mộng Nguyên
11/ Cô Tuyết Minh: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội. là vợ nhạc sĩ vũ khánh ( anh của nhạc sĩ vũ thành)
12/ Cô Minh Ngọc: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội
13/ Cô Tuyết Hồng: ca sĩ ban Sầm Giang
14/ Cô Thanh Vy: ca sĩ ban Sầm Giang
15/ Cô Giáng Vân: ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn
16/ Cô Ngọc Hân: ca sĩ trong ban nhạc Kim Thanh, của nhạc sĩ Võ Đức Tuyết
17/ Cô Kim Bằng: ca sĩ đài phát thanh và phòng trà Sài Gòn
18/ Cô Thu Thu: ca sĩ ban Thần Kinh Nhạc Đoàn
19/ Cô 0anh Oanh: ca sĩ ban Thần Kinh Nhạc Đoàn
20/ Ca sĩ Kim Tiêu: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội, là bạn thân của nhạc sĩ Văn Cao
21/ Ca sĩ Trọng Nghĩa: ca sĩ đài phát thanh Sài Gòn, thường song ca cùng ca sĩ Ngọc Hà
22/ Ca sĩ VIệt Ấn: ca sĩ phòng trà Sài gòn
23/ Ca sĩ Thanh Hiếu: ca sĩ đài phát thanh Hà Nội

NGÀNH MAI : Giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc nói về nghệ sĩ cải lương Việt Nam


Từ trái sang: Nghệ sĩ Kim Xuân, Lan Phương, Ái Liên và Kim Chung.

Từ trái sang: Nghệ sĩ Kim Xuân, Lan Phương, Ái Liên và Kim Chung.

Courtesy photo

Giáo Sư Nguyễn Phụng, giám đốc Trường Quốc Gia Âm Nhạc & Kịch Nghệ Sài Gòn, trong buổi hội thảo tại tòa soạn báo Văn Đàn vào Tháng Ba 1963, thảo luận về tình trạng và đời sống của nghệ sĩ sân khấu nước nhà.

Giáo Sư Nguyễn Phụng, nguyên là sinh viên du học, theo học trường nhạc bên Pháp, từng tiếp xúc học hỏi ngành kịch nghệ của nhiều quốc gia Âu Châu.

Khoảng 1957 sau khi tốt nghiệp, ông được mời về làm giám đốc Trường Quốc Gia Âm Nhạc. Thời gian sau trường mở thêm lớp kịch nghệ, và thời điểm này một số nghệ sĩ cải lương, nhạc sĩ kỳ cựu được mời dạy cổ nhạc và diễn viên sân khấu. Trong số có các nghệ sĩ tiền phong Năm Châu, Phùng Há, Năm Nở, Duy Lân. Các nhạc sĩ kỳ cựu Hai Khuê, Chín Trích…

Thiên về tài lợi hơn là nghệ thuật

Thuyết trình về tình trạng và đời sống của nghệ sĩ sân khấu, có đoạn Giáo Sư Phụng nói:

“Những khuyết điểm về đời sống nghệ sĩ sân khấu là do chủ gánh quá thiên về tài lợi hơn là nghệ thuật, hoặc quá câu nệ cái nhất thời, không lưu tâm đến cái trường cửu. Chúng tôi không muốn so sanh với các nước tiên tiến, không đòi hỏi một trình trạng y như ở các nước Ý, Pháp, Đức hay Mỹ, cái gì ở đời cũng tương đối mà thôi.

Ở đây, làm thế nào ngày nay chúng ta còn một Năm Châu, một Phùng Há, cũng là điều đáng mừng lắm rồi. Tại sao tôi nói “đáng mừng”?

Bởi vì theo đà sinh hoạt hiện thời, một anh kép, một cô đào hát suốt trong 1 tháng, đêm nào cũng hát đến 12 giờ, chưa nói đến chuyện vãn hát còn đi ăn uống, tôi dám chắc không có nghệ sĩ nào trên thế gian này có thể chịu đựng lối sinh hoạt đó. Ở các nước, khi người nghệ sĩ ký hợp đồng với chủ gánh, bầu gánh, thì hợp đồng nêu rõ rằng trong một mùa trình diễn, chủ gánh sẽ đem ra diễn mấy vở tuồng? Người nghệ sĩ ký hợp đồng đó đã thương lượng với ông chủ gánh rằng mình sẽ đóng trong mấy vở và đóng vai gì?

phungha04-305.jpg
Nghệ sĩ Phùng Há trong vở tuồng Mộng Hoa Vương.Ảnh tư liệu gia đình

Để bảo vệ sức khỏe nghệ sĩ, người ta phải sắp đặt cho anh kép này, cô đào kia, hát xong thì trong vòng ba đêm liên tiếp hoặc một tuần mới diễn lại được, chứ không thể nào như ở nước ta. Tôi dám chắc rằng dù cho nghệ sĩ Đức quốc là những người to tướng như quí vị từng thấy mấy người soprano, hay ténor, to lớn khổng lồ, mà nếu họ phải sinh hoạt theo nền nếp của nghệ sĩ Việt Nam mình, thì trong vòng một tuần là họ đi vô nhà thương, hoặc vô nhị tì.

“Chúng tôi nhận thấy đó là khuyết điểm lớn nhất, và tai hại rất lớn cho nghệ sĩ mà vô tình nghệ sĩ không màng tới. Nghệ sĩ ta sống một cách quá nhất thời: “Lúc nào tôi còn ca được sáu câu vọng cổ, tôi còn ăn khách, thì tôi vẫn sống. Tôi không nghĩ đến ngày mai”!

Giáo Sư Nguyễn Phụng làm giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc & Kịch Nghệ cho đến năm 1970 thì ông mất chức. Ông có quốc tịch Pháp, tên là Michel. Không biết ông về Tây trước hay sau 1975, nhưng rất thường gởi thơ về thăm bạn bè và người cộng tác cũ.

Nghe nói sau phần thuyết trình của giáo sư Nguyễn Phụng, thì có người nói rằng nghệ sĩ bên trời Tây, bên Âu Châu nghỉ hát họ cũng ăn bơ sữa đâu có đói. Chớ còn nghệ sĩ Việt Nam mình chỉ một buổi chiều tối trời đổ mưa, không có khán giả phải nghỉ hát thì mọi người đều buồn ra mặt.

Bởi nghỉ hát một bữa là thiếu hụt rồi, chớ một đêm hát rồi nghỉ 5, 7 ngày thì chắc phải húp cháo chớ làm gì có cơm mà ăn.

Đúng vậy, mấy bữa trời mưa ai ở gần rạp hát thì thấy bữa cơm hội của đào kép công nhân chỉ có rau luộc, nước mắm là thường.

Vào khoảng 1952 – 1953 gánh hát Thanh Minh của bầu Lư Hòa Nghĩa – Năm Nghĩa thường hay hát ở rạp Đông Vũ Đài trong khuôn viên Đại Thế Giới, và rạp Thành Xương gần sòng bạc Kim Chung Sài Gòn.

Khán giả của đoàn Thanh Minh lúc bấy giờ đa số ở miền Lục Tỉnh, họ đi ghe chuyên chở hàng hóa nông phẩm lên đậu ở Bến Hàm Tử và Cầu Ông Lãnh chờ lên hàng. Trong thời gian chờ đợi bán hàng cho các chủ vựa, mỗi tối họ đổ lên hai rạp nói trên mua vé coi cải lương, mà phần đông nói rằng để nghe Út Trà Ôn ca vọng cổ. Và người ta nói suốt năm Út Trà Ôn không vắng mặt buổi hát nào. Vậy mà Cậu Mười vẫn mạnh khỏe, đúng như nhận định của Giáo Sư Nguyễn Phụng vậy.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/TraditionalMusic/vnm267-07012016134458.html

THÙY TRANG : Showbiz đào thải thật tàn nhẫn!


21/06/2016 21:48

Quy luật “sóng sau xô sóng trước” và gu thẩm mỹ của công chúng trẻ cũng thay đổi theo thế hệ đã sớm đào thải những giọng ca từng là ngôi sao một thời

Nhiều người thắc mắc rằng thế hệ ca sĩ ngôi sao một thời đang làm gì khi họ không còn thường xuyên đi hát? Có người chọn thú điền viên, có người lo công việc kinh doanh, ra nước ngoài làm ăn sinh sống… nhưng cũng không ít trường hợp cố níu kéo chút hào quang còn lại vì không hát chẳng biết làm gì. Nhiều ngôi sao thế hệ cũ đang cảm nhận sự đào thải đến tàn nhẫn của thị trường giải trí.

Vinh quang cũ – công chúng mới

Thực tế, có những live show của ca sĩ ngôi sao một thời được hình thành từ nhu cầu hoài niệm của người hâm mộ. Thu Phương được xếp ở vị trí 1 trong 5 giọng ca hàng đầu của showbiz Việt một thời bởi những chuẩn mực về giọng hát, kỹ thuật và danh sách dài những ca khúc ăn khách. Thế nhưng, live show của Thu Phương hồi đầu năm đã khiến nhiều người ái ngại vì lượng khán giả không như mong đợi. Thông tin từ chính người trong cuộc tiết lộ: “Ca sĩ đồng nghiệp (cả người tham gia biểu diễn lẫn bạn bè thân thiết) động viên nhau mua vé VIP để khán phòng buổi diễn được đầy”.

Những ngôi sao một thời trên thị trường ca nhạc
Những ngôi sao một thời trên thị trường ca nhạc

Thực tế này phần nào lý giải cho sự chết yểu cả chuỗi dự án “Khoảnh khắc vàng” cách đây 2 năm khi những người tâm huyết muốn vực lại thị trường âm nhạc sôi động của giai đoạn 1980-1990. Với biệt đội “sao” trong mơ gồm Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng, Phương Thanh, Quang Dũng, Thanh Thảo, Lam Trường, Cẩm Ly, Hồng Ngọc, chương trình được xem là một cuộc hội ngộ đầy thú vị của những ca sĩ đến với nhau bằng tâm huyết và yêu nghề nhưng đêm diễn mở đầu chỉ bán được 1/3 số ghế trong khán phòng của sân khấu Lan Anh. Sau đêm đầu tiên, chương trình cũng chấm dứt.

Đó cũng là lý do giải thích cho những đêm diễn được tung hê “đặc sản” như chương trình “The master of symphony” với 5 giọng ca: Mỹ Linh, Thanh Lam, Hồng Nhung, Trần Thu Hà và Thu Phương chỉ có thể lấp đầy khán phòng nhờ suất tài trợ mua vé từ một thương hiệu. Dù được các phương tiện truyền thông tán dương bằng những lời hoa mỹ nhưng với đại đa số khán giả trẻ, đây là một đêm nhạc không mấy nổi bật. Với thị hiếu của khán giả hiện tại, việc một trong các “diva” hàng đầu Việt Nam biểu diễn trong các bar có phí phụ thu thấp hơn một ca sĩ trẻ đang ăn khách và lượng khán giả cũng chỉ bằng một nửa là điều dễ hiểu.

Đại diện một đơn vị tổ chức sự kiện cho biết có đến 90% nhãn hàng yêu cầu ca sĩ trẻ tham gia biểu diễn trong chương trình quảng bá của họ để thu hút khán giả dù thừa nhận nhiều ca sĩ trẻ hiện nay hát thua xa những ngôi sao ngày trước. “Đó là điều tất yếu khi khán giả hiện nay chỉ biết những giọng ca cùng thế hệ với mình. Thậm chí, một ca sĩ nhiều người cho là “không biết hát” nhưng lại là gương mặt để bán vé trong nhiều chương trình biểu diễn ở cả trong nước lẫn tour nước ngoài” – một bầu sô nói.

Công chúng nào, ca sĩ đó

Vài năm gần đây, ca sĩ Thanh Thảo gần như chuyển hẳn sang Mỹ sinh sống. Những buổi diễn của chị ở nước ngoài, phục vụ kiều bào… nhiều hơn ở Việt Nam. Đây cũng là tình trạng chung của thế hệ ca sĩ thập niên 1980-1990. Cả Quang Dũng, Quang Linh, Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh… đều đắt sô châu Âu và Mỹ hơn Việt Nam. Ngoài một số chương trình biểu diễn sự kiện theo yêu cầu của các nhãn hàng, các ngôi sao trước đây gần như không xuất hiện trong các chương trình biểu diễn thu hút khán giả thường thấy trong nước.

Không phải tự nhiên những cái tên Thanh Lam, Mỹ Linh, Hồng Nhung, Quang Dũng, Cẩm Ly, Mỹ Tâm, Hồ Quỳnh Hương, Đan Trường, Lam Trường, Quang Linh… lại chấp nhận làm giám khảo hay dẫn chương trình như Thanh Thảo trong các chương trình truyền hình giải trí. Ngoài mức thù lao hấp dẫn, sân chơi này còn có ý nghĩa là “show diễn” để quảng bá sự hiện diện của họ trên thị trường giải trí. “Không đi hát, không biết làm gì”, đó là tình cảnh chung của nhiều ca sĩ. Vì vậy, việc tổ chức live show kỷ niệm nhiều năm đi hát dù rất tốn kém song cũng là cách để ca sĩ “hâm nóng” lại danh tiếng, như nhận xét của người trong giới.

Ca sĩ Thanh Thảo đang tất bật chuẩn bị cho live show kỷ niệm 20 năm ca hát tại Cung Văn hóa Hữu nghị Việt – Xô (Hà Nội) vào ngày 8-7 tới. Khách mời biểu diễn trong chương trình là Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng, Đan Trường, Lam Trường, Dương Triệu Vũ. Những dự báo khán giả “không đông”, “không bán được vé” là khả năng có thể xảy ra. “Khán giả bây giờ chỉ thích ca sĩ Hàn Quốc hay những giọng ca Việt mang phong cách ca sĩ Hàn Quốc mà thôi” – nhạc sĩ Quốc An nhận định.

Đây cũng chính là lý do vì sao live show nhạc sĩ Việt Anh với những giọng ca đình đám một thời, dù đã gần đến ngày diễn ra vẫn chưa tìm được nhà tài trợ cho chương trình.

Đàm Vĩnh Hưng là ca sĩ hiếm hoi và may mắn “sống lâu” với nghề nhờ có “bài” riêng. Dù vậy, điều không thể phủ nhận là lượng khán giả của anh đã ít hơn trước và những đêm diễn cũng không còn “sốt” như trước đây.

Ai cũng có công việc riêng ngoài ca hát

Thú vui của ca sĩ Lam Trường hiện tại là du lịch đây đó cùng gia đình và chụp ảnh. Ca sĩ Đan Trường kín lịch với công việc kinh doanh (trà sữa) tại Mỹ. Kasim Hoàng Vũ bận rộn quản lý các cửa hàng làm móng tại Mỹ. Trong khi đó, ca sĩ Mỹ Tâm thỉnh thoảng có vài dự án âm nhạc và đó gần như chỉ là công việc phụ cho hoạt động kinh doanh của cô. Ca sĩ Hồ Quỳnh Hương tập trung kinh doanh bất động sản. Ca sĩ Mỹ Linh tất bật với trường dạy âm nhạc và các khóa đào tạo năng khiếu cho các bé thiếu nhi của vợ chồng mình. Ca sĩ Phương Thanh làm công ty tổ chức sự kiện, đóng phim… Hồng Ngọc, Thanh Thảo, Trần Thu Hà ở hẳn tại Mỹ với công việc riêng bên cạnh ca hát vào cuối tuần. Quang Linh, Quang Dũng… cũng ở Mỹ nhiều hơn Việt Nam.

Bài và ảnh : Thùy Trang

http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/showbiz-dao-thai-that-tan-nhan-20160621214228349.htm

 

THUẦN VŨ : Danh ca Ý Lan xúc động quỳ gối cảm ơn khán giả


(VTC News) – Trước tình cảm lớn khán giả dành cho các nghệ sĩ trong liveshow “Đời ca sĩ”, danh ca Ý Lan đã quỳ gối cảm ơn ngay trên sân khấu.

Trong suy nghĩ của số đông, ca sĩ là một nghề của những hào quang lấp lánh, chỉ người trong cuộc mới biết rằng, đằng sau ánh đèn sân khấu là bộn bề lo toan, buồn tủi. Tất cả những câu chuyện đó được các ca sĩ Ý Lan, Bằng Kiều, Mỹ Tâm….trải lòng trong liveshow “Đời ca sĩ”.

Lệ Quyên vẫn mang vào tiếng hát những thổn thức quen thuộc như thế nên khi vừa nghe tiếng cô, khán giả đã nhanh chóng nhận ra và dành cho nữ ca sĩ một tràng pháo tay chào đón.

Trong khi Quang Lê trìu mến gọi cô là người yêu cũ thì người đẹp ngượng ngùng khẳng định anh chính là nam ca sỹ cô song ca ăn ý nhất. Họ đã đưa khán giả đến với những giai điệu đẹp, ẩn chứa trong đó cả nỗi long của cuộc đời nghệ sĩ.

_MG_0629

 Lệ Quyên, Quang Lê

Nhưng cái buồn của người nghệ sỹ kỳ quặc lắm, nói như Bằng Kiều là “chẳng biết đường nào mà lần. Buồn trong niềm vui và vui trong nỗi buồn”. Thế nên thay vì yếu đuối, héo mòn theo nó, Bằng Kiều biến nỗi buồn trở thành cảm hứng cho mỗi lần đứng trên sân khấu. Để giờ đây, anh chẳng còn cảm thấy sợ hãi nữa, ngược lại càng éo le thì càng thích thú.

Nghe chuyện tưởng chừng chẳng tin được, ấy nhưng lại là thật. Đã 4 năm mới trở lại Sài Gòn, Bằng Kiều hội ngộ khán giả trong biết bao miền nhớ nhung da diết, anh mong sẽ sớm trở lại với khán giả Sài Gòn bằng một liveshow riêng, nơi mà mỗi lần về Việt Nam nhất định anh phải ghé qua một lần chỉ để uống café sữa đá và xem kịch, như một thói quen.

Bằng Kiều đã hút hồn khán giả bằng những ca khúc được xem như “Bằng Kiều ca” như: Nơi tình yêu bắt đầu, Buồn ơi chào mi, Thao thức vì em…

BF7A5614

Bằng Kiều

Những ca khúc tiếp theo của Đời ca sỹ cũng vì thế mà chẳng còn khắc khoải, nặng nề và chất chứa nhiều tâm sự như phần đầu. Nghe Đức Huy hát Người tình trăm năm, ai cũng như sống lại cái tuổi 20, khi tình yêu rất đẹp và chẳng nhuốm màu toan tính.

Sau chương trình kỷ niệm 50 năm hoạt động nghệ thuật của Đức Huy, nhiều người gọi anh với biệt danh Người tình trăm năm trong âm nhạc. Cách gọi ấy khiến nhạc sĩ tài hoa bật cười: “Những người tình có thể bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ nhưng âm nhạc thì không bao giờ. Tôi hy vọng sẽ có chương trình kỷ niệm 50 năm lần thứ hai”.

BF7A4702 2

 Nhạc sĩ Đức Huy bên Ý Lan

Chẳng biết cái lần thứ hai ấy của anh có thành sự thật không, chỉ biết rằng ca khúc thứ hai anh đến với chương trình – bản song ca Như đã dấu yêu với Thanh Hà – khiến khán giả vỗ tay không ngớt. Một Thanh Hà da diết, mãnh liệt, một Đức Huy điềm tĩnh, đàn ông, tất cả đã làm hài lòng những người yêu nhạc.

BF7A5099

Thanh Hà, Đức Huy

Cũng giống Đức Huy, Mỹ Tâm đến với bằng hai ca khúc do chính cô sáng tác: Nhớ và Như một giấc mơ. Với chất giọng đầy nội lực, phần biểu diễn của cô chẳng có gì đáng bàn cãi: tròn trịa và thuyết phục. Thậm chí, nữ ca sĩ còn khiến khán giả “phát sốt” khi tiết lộ một cách… hờ hững và duyên dáng về câu chuyện về một chàng trai, người đã khiến cô mê mệt hồi nhỏ:

“Bản thân Tâm rất ít khi nói về mình trên báo, nếu có thì chỉ nói về các dự án âm nhạc, tình cảm thì hơi ‘ấy’. Lý do Tâm chọn bài Nhớ là hồi còn nhỏ, Tâm có quen một anh và rất thích anh đó, thích khủng khiếp. Buổi chiều hai người hay nhắn tin cho nhau, mỗi ngày chỉ chăm chăm chờ tin nhắn.

Thế nhưng, khi viết ra những dòng ‘Ôi, em làm sao, vì đâu những chiều em luôn mong chờ tin nhắn’, Tâm lại thấy thị trường và hơi lố nên quyết định đổi lại như hiện tại.

Hai năm trước, Tâm vẫn còn thích người ta như những ngày đầu mới thích nên có viết một bài hát nữa về sự chung thuỷ. Và ca khúc Như một giấc mơ đã mang lại cho Tâm rất nhiều may mắn và tình cảm của khán giả”, nữ ca sĩ đến từ Đà Nẵng chia sẻ.

BF7A5389

 Mỹ Tâm

Lần đầu tiên làm MC cho một chương trình ca nhạc, Ý Lan không tránh khỏi những thoáng bối rối. Nhưng bản lĩnh mấy mươi năm trong nghề cùng chất giọng ngọt như rót mật vào tai khiến người nghe thích thú.

Là ca sĩ hát cuối chương trình, chị giữ chân khán giả bằng chính tiếng hát trời phú: khác biệt và không hề màu mè, kiểu cách. Chiều về trên sông, Bản tình ca cuối và Paris có gì lạ không hay, những ca khúc đã gắn liền với tên tuổi của Ý Lan một lần nữa lại cất lên trong tình yêu của những người hâm mộ.

Quá cảm kích trước tình cảm của khán giả, Ý Lan và Quang Hiếu đã quỳ gối trên sân khấu thay lời cảm ơn .

BF7A5769

(ảnh: Mr AT- Hotnow)

Thuần Vũ

http://www.vtc.vn/danh-ca-y-lan-xuc-dong-quy-goi-cam-on-khan-gia-d260067.html

NS TRẦN MINH PHI :Ai đang phê bình và định giá cho âm nhạc Việt?


Ai đang phê bình và định giá cho âm nhạc Việt?

Thứ tư, 11/05/2016 10:04

Khi vai trò phê bình và định giá trị âm nhạc không còn thuộc về những người có chuyên môn tử tế thì âm nhạc dứt khoát chỉ đơn thuần là trò giải trí.

Khi ca sĩ Sơn Tùng M-TP đoạt giải Cống hiến 2015 (diễn ra tháng trước) ở hạng mục ‘Ca sĩ của năm’, những người làm chuyên môn có lòng tử tế với âm nhạc phải cay đắng hỏi nhau rằng: Giá trị nghệ thuật của âm nhạc đã chết rồi sao?

Vắng bóng phê bình chuyên nghiệp

Bây giờ là thời của giải trí. Giải trí là vua, là tôn chỉ duy nhất của mọi hoạt động âm nhạc. Cái gọi là phê bình âm nhạc, hay những nhà phê bình âm nhạc đã hết thời và nhường chỗ cho những số đông tạp nham, những trò hề giải trí có tên ‘giám khảo’ và những lá phiếu bầu chọn mang tính ‘bầy đàn’.

Đó mới là mốt và là khuôn vàng thước ngọc cho đời sống âm nhạc hiện nay!

 Ai đang phê bình và định giá cho âm nhạc Việt
‘Bộ tứ quyền lực’ của Nhân tố bí ẩn 2016

Điều đó lại là hệ quả tất yếu của một nền âm nhạc vắng bóng phê bình âm nhạc tử tế. Thay vào đó chỉ là sự phê bình của số đông không hiểu biết về âm nhạc, của những giám khảo game show mang tính vuốt ve và kịch hóa hơn là chân thành với học thuật.

Nếu phảng phất chút phê bình âm nhạc nào đó, nó lại không hề có chút tử tế nghệ thuật nào cả vì bị chèn ép bởi đồng tiền của các ‘đầu nậu’ âm nhạc.

Các ‘đầu nậu’ âm nhạc này cũng chỉ chăm chăm thỏa mãn trò giải khuây dễ dãi, hời hợt của người nghe để tạm quên đi bao vấn đề thế sự đang cần tiếng nói và chung tay giải quyết của những con người sâu sắc có trách nhiệm, có tấm lòng với nghệ thuật của đất nước.

Tham gia sinh hoạt âm nhạc hiện nay với tính chất phê bình cũng chỉ có những bài báo do một số phóng viên có chút ít kiến thức về âm nhạc viết và nhận định.

Lẽ ra, công việc của họ chỉ là phản ánh tình hình âm nhạc chung trên mặt bằng sinh hoạt bếp núc hoặc hậu trường mà thôi. Vì thế, những ý kiến, nhận định của báo giới – dù là tâm huyết, đầy tinh thần trách nhiệm – cũng chỉ mang tính phản ánh, tổng hợp, ghi nhận những bề nổi của tảng băng âm nhạc không hơn không kém.

Có thể khẳng định với nền âm nhạc phổ thông ở Việt Nam (chúng ta phải xác quyết lại dù là phổ thông nhưng nó vẫn là một bộ môn nghệ thuật), chúng ta thấy vắng bóng hoàn toàn lý luận phê bình (LLPB) chuyên nghiệp.

Khi vai trò phê bình và định giá trị âm nhạc không còn thuộc về những người có chuyên môn tử tế thì âm nhạc dứt khoát chỉ đơn thuần là trò giải trí rẻ tiền.

Cái xác không hồn

Nếu như âm nhạc phổ thông đương đại Việt bị đánh giá thấp về sáng tạo và rất nhiều vấn đề nhố nhăng trong các hoạt động của nó thì LLPB chỉ là cái xác không hồn.

LLPB cũng phải chịu trách nhiệm nặng nề trong thực trạng âm nhạc phổ thông bị khủng hoảng và lạm phát rẻ tiền vì không làm tròn chức năng của mình.

Hiện nay, cả nước có 3 hội chuyên ngành lớn về âm nhạc: Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Hội Âm nhạc Hà Nội và Hội Âm nhạc TP HCM. Trong đó, vị trí của Hội Âm nhạc TP HCM quan trọng nhất vì TP HCM là trung tâm âm nhạc lớn nhất nước.

Ngoài ra, các tỉnh, thành khác có các chi hội âm nhạc nằm trong những hội văn nghệ (gồm nhiều chi hội nghệ thuật). Ba hội chuyên ngành lớn kể trên đều có tiểu ban LLPB, cho thấy các hội đều hiểu rõ tầm quan trọng của LLPB âm nhạc trong việc thúc đẩy và kích thích sáng tác phát triển tốt hơn.

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là về mặt văn bản, giấy tờ. Còn thực tế, khi nhìn vào dòng chảy sôi nổi và những biến động của âm nhạc đương đại, vai trò của các tiểu ban LLPB này hết sức mờ nhạt, nặng tính hình thức và đầy sức ì thụ động. Thậm chí, LLPB làm kẻ ngoài cuộc khi có những vụ tranh cãi về âm nhạc nổ ra trên công luận.

Biên độ đời sống và thời sự âm nhạc của tiểu ban LLPB thường quẩn quanh trong các báo cáo nội bộ hằng năm. Mạnh hơn một chút là những bài LLPB trên các tờ báo chuyên ngành nhưng cũng chỉ chung chung đầy tính lý thuyết hơn là thực tiễn sinh động, không có không khí tranh luận.

Tất cả cái ‘phê’ mạnh nhất chỉ đổ vào đầu nhạc trẻ với những lý luận quá phổ quát như: ‘Phải bảo đảm tính hiện đại – dân tộc, sáng tác trẻ lai căng, ca từ rẻ tiền, bệnh hình thức, tính tự nhiên chủ nghĩa…’ mà không có những phân tích cụ thể và mang tính cập nhật về những cái ‘tại sao, như thế nào…’.

Những bài LLPB ấy kể lể thực trạng và thường chỉ đưa ra các giải pháp hành chính, tuyên bố chung chung chứ ít có những giải pháp về lý luận và học thuật sát sườn.

Những hạn chế trên không hẳn do năng lực yếu mà quan trọng hơn là do tính lãnh cảm và thiếu nhiệt tình trước các vấn đề thời sự của sáng tác ca khúc cần nắm bắt hoặc mổ xẻ, giải phẫu một cách căn cơ. Các tiểu ban LLPB không làm được điều đó nên phê bình chỉ chạy sau lưng sự kiện, mang tính chữa cháy và nhiều khi bị gạt ra ngoài lề thời sự.

Tự đặt ra nhiều vùng cấm

Ngoài kiến thức, người làm LLPB còn nhược điểm khác là thiếu dũng khí: Sợ sự phê bình thẳng thắn có thể làm mất lòng ai đó, có thể bị trả đũa, bị cô lập và có thể bị mất ‘sô’. Nỗi sợ mất ‘nồi cơm’ mới thật khủng khiếp.

Có quá nhiều vùng cấm mà nhà phê bình tự đặt ra với mình. Nhiều khi họ phê bình chỉ nhìn người mà không nhìn tác phẩm.

Một ông quan văn nghệ, một nhà kinh tế âm nhạc với những siêu quan hệ, quyền lực cao chẳng bao giờ trở thành đối tượng bị phê bình, nếu có cũng chỉ là phê bình vuốt ve, giả lập.

Khi phê bình không có tâm, chỉ dựa vào thương và ghét cá nhân thì nó chỉ còn là một công cụ hạ bệ hoặc lăng-xê, không còn ý nghĩa cao cả là ngọn đèn soi đường cho nghệ thuật đi lên. Thực tế, chúng ta cũng đã chứng kiến những kiểu phê bình ‘khi thương củ ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo’.

Cho nên, nhiều bài phê bình thường ‘được’ người đọc cho là ‘đánh’ ai đó hay là một cuộc ‘ân oán giang hồ’ được giải quyết bằng ngòi bút. Người trong giới thì cho rằng LLPB là một hành động ‘vạch áo cho người xem lưng’.

Với một tập quán, suy nghĩ như vậy thì thật khó cho những nhà LLPB thật sự tránh khỏi lối suy diễn về những thái độ phê bình tâm huyết của mình. LLPB vì thế trở nên rụt rè và rơi dần vào bạc nhược.

Theo NS Trần Minh Phi/NLĐ

VĂN LAN / NGƯỜI VIỆT : Nam-Bắc Calif. phối hợp trong Ðêm Ca Nhạc Tài Tử Miền Nam


Nam-Bắc Calif. phối hợp trong Ðêm Ca Nhạc Tài Tử Miền Nam
Monday, May 9, 2016 7:59:08 PM

Bài liên quan

 

Văn Lan/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Ðêm Ca Nhạc Tài Tử lần 2 được tổ chức tại Hội Quán Lạc Hồng, Westminster vào lúc 7 giờ tối 7 Tháng Năm, để lại dấu ấn đẹp cho người hâm mộ dòng ca nhạc tài tử và cải lương miền Nam.

Ðây là buổi hội ngộ đầu tiên nối liền Nam-Bắc California, được kết hợp bởi 2 nhóm hàng đầu trong làng ca nhạc tài tử do Ðoàn Tiếng Vọng Tình Thương đến từ San Jose, Bắc California và Đoàn Văn Nghệ Dân Tộc Lạc Hồng ở Quận Cam, Nam California.


Nguyệt Thanh trong bài “Ðờn Ca Tài Tử.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Hai MC duyên dáng Ngọc Mai và Băng Tâm điêu luyện trong phần dẫn chương trình, giới thiệu rất rõ ràng những kỹ thuật khó trình diễn cũng như xuất xứ của từng bài nhạc, giúp người nghe thưởng thức trọn vẹn những làn điệu tình tứ đầy quyến rũ.

Tất cả cùng hòa quyện theo tiếng đàn của các nhạc sĩ: Giáo Sư Châu Nguyễn đàn kìm, Giáo Sư Ngọc Dung đàn tranh, Minh Tâm và Phương Nghi đàn tranh, Ðặng Hồng đàn bầu, nghệ sĩ Văn Hoàng đàn guitar, và một thân hữu của Lạc Hồng cùng với âm thanh Quốc Dũng, khiến đêm nhạc trở nên hào hứng, quyến rũ từ đầu đến cuối.

Mở màn chương trình là tiết mục hòa tấu bài “Xàng Xê qua Lớp Xề,” một trong bộ Thất Chính của 7 bài lễ: Xàng Xê, Ngũ Ðối Thượng, Ngũ Ðối Hạ, Long Ðăng, Long Ngâm, Vạn Giá và Tiểu Khúc, qua phần hợp tấu của của Ðoàn Văn Nghệ Lạc Hồng.

Tiếp nối là bài “Ðờn Ca Tài Tử” của soạn giả Hùng Dân, theo thể điệu Xuân Tình, một trong 6 bài bắc thuộc dòng nhạc tài tử miền Nam, được trình bày qua tiếng hát Nguyệt Thanh với phần nhạc đệm của Ðoàn Văn Nghệ Tiếng Vọng Quê Hương.

Lời bài nhạc này đã nói lên hết tất cả tâm tình tri kỷ tri âm khi nghệ thuật đờn ca tài tử, không cầu kỳ mà cũng chẳng xa hoa, dù thôn quê hay chốn thị thành, với tâm hồn đam mê văn nghệ, không phân biệt già trẻ sang hèn, mỗi khi họp mặt đều trở thành tri kỷ tri âm. Âm điệu bổng trầm khoan nhặt, những ưu tư phiền muộn chẳng còn, khi tiếng ca hòa với tiếng đàn, nghe tâm hồn bay bổng lâng lâng, thêm yêu quê hương cuộc sống, và yêu nghiệp cầm ca.


Bé Bảo Trân trong bài “Về Lạy Quan Âm.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Giáo Sư Nguyễn Thị Mai, cánh chim đầu đàn của Ðoàn Văn Nghệ Lạc Hồng, trong phần tâm tình chia sẻ cùng khán giả, nói rằng nhạc tài tử Miền Nam còn được gọi là nhạc thính phòng Miền Nam hay nhạc cổ điển Nam Phần, một loại hình âm nhạc bác học, phát sinh và lưu hành trong tầng lớp thượng lưu của xã hội Việt Nam trước đây.

Do đó loại âm nhạc này phải luôn theo một khuôn khổ nhất định, quy tắc và âm luật của nhạc lý. Ðây là thể loại âm nhạc mà hòa âm được kiến tạo theo chiều ngang dựa trên nền tảng triết lý âm dương và ngũ hành của Á Ðông tương sinh tương khắc.

Bà cũng cho biết tại sao nhạc tài tử miền Nam thường mang phong vị buồn, đó là cả một thời kỳ lịch sử dân tộc khi người Pháp đô hộ Việt Nam, đất nước lâm nguy, người nghệ sĩ yêu nước nếu viết nhạc theo lối Tây Phương hoặc để lộ tác giả, sẽ bị mật thám Pháp bắt. Lý do đó mà nhạc tài tử chỉ dùng hò, xự, xang, xê, cống để diễn tả, qua âm nhạc nói lên tâm sự yêu nước, khóc thương cho vận nước điêu linh.

Tiếp theo, Thanh Thanh của Ðoàn Tiếng Vọng Quê Hương tiếp tục cống hiến tác phẩm “Trương Chi Mỵ Nương” của soạn giả Hoàng Chương trong 3 bài “Nam Xuân qua Nam Ai“trong phần hòa đàn của 2 đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng và Tiếng Vọng Quê Hương.

Nhiều tiết mục hấp dẫn khác dẫn dắt người nghe qua nhiều làn điệu và tiết tấu, khi sầu bi ai oán, lúc thơ thới hân hoan, với các thể điệu kết hợp trong những bi kịch lịch sử như “Vọng Chinh Phu” trong thể điệu Song Phi Hồ Ðiệp qua Chinh Phụ, sáng tác Giáo Sư Nguyễn Văn Thinh, “Trương Chi Mỵ Nương,” “Văn Thiên Tường,” với các ca sĩ Phi Yến, Nguyệt Thanh và Thanh Thanh.


Thảo Trang và Thanh Hiệp trong bài vọng cổ “Huyền Trân Biệt Khắc Chung.” (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ðặc biệt là giọng ca của bé Bảo Trân, 10 tuổi, học trò của cô Ngọc Dung, đến từ Ðoàn Tiếng Vọng Quê Hương, San Jose. Không ai ngờ được một em bé gốc Việt, với làn hơi điêu luyện và cách nhả chữ Việt lưu loát, trong tà áo dài duyên dáng đã thể hiện xuất sắc điệu Ðoản Khúc Lam Giang qua bài “Về Lạy Quan Âm” (gồm bộ ba Phi Vân Ðiệp Khúc, Vọng Kim Lang và Ðoản Khúc Lam Giang, nên thường được gọi là bộ ba Văn Giỏi) do nghệ sĩ Văn Giỏi sáng tác năm 1976, kết hợp âm hưởng của ca nhạc Huế và dân ca miền Nam.

Trong phần hai của chương trình, những tiết mục đặc sắc nữa lại đến với khán thính giả qua những bài vọng cổ, một tiết mục không thể thiếu trong các chương trình đờn ca tài tử với bài “Lá Trầu Xanh,” Thanh Thanh trình bày.

Hai nghệ sĩ thân hữu của Ðoàn Văn Nghệ Lạc Hồng, Thảo Trang và Thanh Hiệp, cống hiến khán thính giả bài vọng cổ “Huyền Trân Biệt Khắc Chung,” nói về chuyện tình ngang trái bi thương trong lịch sử Việt Nam, một công chúa vì quê hương đất nước mà dẹp bỏ tình riêng, lên đường sang Chiêm quốc làm vợ vua Chiêm để mang lại thanh bình cho hai dân tộc.

Khán thính giả vẫn ngồi lại đến giờ phút chót để thưởng thức, và các nghệ sĩ tiếp tục tục cống hiến.

Liên tục trong chương trình, tiết mục tân nhạc với “Trở Về Bạc Liêu” sáng tác Vũ Ðức Sao Biển qua tiếng hát Thiên Hương, rồi tân cổ giao duyên với nhạc phẩm “Ðò Tình Lỡ Bước” sáng tác nhạc sĩ Hoài Linh, soạn giả Loan Thảo viết lời vọng cổ, Thanh Hiệp trình bày, tiếp theo là Kim Anh với bài “Cảm Xuân Tô Huệ Chức Cẩm Hồi Văn” sáng tác của soạn giả Cao Hoài Sang viết theo điệu Chiêu Quân, “Tình Bằng Hữu” sáng tác Trần Thiên Hùng, trình bày Thanh Thanh, “Ðêm Tài Tử” sáng tác cố soạn giả Trần Ngọc Thạch, Nguyệt Thanh trình bày.


Các giáo sư và ca nhạc sĩ trong đêm ca nhạc tài tử. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ðặc biệt, thính giả được nghe “Ngũ Khúc Long Phi” (năm khúc nhạc rồng bay), nhạc sĩ Võ Văn Phú sáng tác năm 1979, tổng hợp của 20 bài bản tổ, gồm có 5 khúc, hơi Bắc, hơi Oán, hơi Xuân, hơi Ai và hơi Hạ (hoặc Lễ).

Nét độc đáo của Ngũ Khúc Long Phi được soạn giả Trần Ngọc Thạch chuyển thể qua bài “Ðêm Tài Tử,” ca sĩ Nguyệt Thanh trình bày cùng với tiếng đàn của hai đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng và Tiếng Vọng Quê Hương.

“Phong Ba Ðình,” với tiết điệu vui tươi rộn ràng đã khép lại chương trình.

Các giáo sư Châu Nguyễn, Nguyễn Thị Mai và Ngọc Dung xuất thân từ Trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn trước 1975, học nhạc miền Nam với các vị thầy nổi tiếng như Hai Biểu, Ba Dư, Nguyễn Văn Thinh, Nguyễn Vĩnh Bảo, Trần Viết Vấn, Nguyễn Hữu Ba, với các bộ môn nhạc cụ cổ truyền dân tộc như đàn nhị, đàn tranh, đàn nguyệt, tỳ bà,…

Ðoàn Văn Nghệ Dân Tộc Lạc Hồng thành lập tại Mỹ năm 1989 do các giáo sư Châu Nguyễn và Nguyễn Thị Mai đồng sáng lập, thời gian qua đã tham gia trình diễn trong cộng đồng Việt Nam và các cộng đồng bạn khắp nơi, trong các tiết mục đờn ca tài tử cũng như đào tạo rất nhiều học trò thế hệ trẻ tại Mỹ.

Nói với Người Việt, cô Nguyễn Thị Mai, vị giáo sư nặng lòng với nền âm nhạc cổ truyền, cho biết ngày nay âm nhạc tài tử Miền Nam đã lan rộng và đi sâu vào các tầng lớp, và bà muốn giữ lại những tinh túy của nó, bởi vì đây là một dòng lịch sử bắt đầu từ thời kỳ Pháp đô hộ, phát sinh từ lòng yêu nước, mà nếu học hoài chắc cũng không bao giờ xong.

Bà muốn truyền lại hết cho các em, nhất là thế hệ sinh ra tại Mỹ, bị trở ngại vì ngôn ngữ, nhưng bà cũng rất mừng vì có các em học sinh từ lứa tuổi 5, 6 đến 18 tuổi, đang say mê theo học các lớp nhạc tài tử, các lớp học đàn cổ truyền Việt Nam và tham gia các buổi trình diễn lớn với nhiều tiết mục ca múa cùng vũ đoàn và ban hợp xướng Lạc Hồng.

Các em rất vui khi được trình diễn cùng với các bạn người Mỹ và các cộng đồng khác ở các trường đại học, các trung tâm, thư viện… đó cũng là những chứng chỉ tốt trong chương trình học của các em.

Còn Giáo Sư Ngọc Dung cho biết Ðoàn Văn Nghệ Tiếng Vọng Quê Hương được thành lập năm 1986, từ đó đến nay vẫn tồn tại và phục vụ cho cộng đồng người Việt tại San Jose, miền Bắc California và cả những cộng đồng nào muốn gìn giữ bản sắc dân tộc trong những buổi trình diễn. Mỗi tháng đoàn họp sinh hoạt một lần, các hội viên ôn luyện những bài bản sẽ trình bày, và mỗi tuần phải học đều. Ngày 11 Tháng Chín hàng năm, sắp tới đây đoàn sẽ làm lễ giỗ Tổ âm nhạc cổ truyền.

Và ngày 16 Tháng Mười tới đây, Ðoàn Tiếng Vọng Quê Hương sẽ làm một buổi văn nghệ từ thiện giúp người khiếm thị và những bệnh nhân phong bất hạnh tại Việt Nam, cô Ngọc Dung chia sẻ.