Tag Archives: phạm thị huệ

CA TRÙ THĂNG LONG / PHẠM THỊ HUỆ


Tin tức

Giáo sư Trần Văn Khê qua ký ức “trò yêu”

Hình ảnh Giáo sư Trần Văn Khê qua ký ức trò yêu số 2“Với tôi, giáo sư Trần Văn Khê là một người thầy, người cha, một ông tiên ấm áp, lạc quan. Ở bên ông, chúng tôi dường như quên hết mọi lo toan, bộn bề của cuộc sống…” – Ca nương Phạm Thị Huệ nói.

Giáo sư Trần Văn Khê trong mắt ca nương Hà thành

Giáo sư Trần Văn Khê trong mắt ca nương Hà thànhLà người làm việc nhiều lần với cố giáo sư Trần Văn Khê, ca nương Phạm Thị Huệ chia sẻ, ông là người dành cả cuộc đời cho nghệ thuật và không cho phép bản thân buồn quá 5 phút.

Căn bệnh của chúng ta là mới chỉ phấn đấu để có danh hiệu

ca-tru-the-he-treSau 5 năm được UNESCO đưa vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp, ca trù đã phát triển mạnh mẽ về số lượng nghệ sỹ thực hành trình diễn di sản, nhưng chất lượng nghệ thuật đang là điều đáng lưu tâm. Có rất ít lớp truyền dạy ca trù bài bản.

Những tín hiệu vui từ Ca trù

tin-hieu-vui-ca-tru(Toquoc)- Ca trù- di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp đã có những tín hiệu vui từ đội ngũ kế cận trẻ, yêu di sản.

Giữ lửa ca trù – có thể trông cậy vào thế hệ trẻ?

ca-tru-the-he-treLiên hoan ca trù toàn quốc năm 2014 vừa khai mạc tại Viện Âm nhạc Việt Nam (Hà Nội) với sự tham dự của 26 đơn vị, CLB ca trù đến từ 12 tỉnh, thành. Sau nhiều năm vinh danh các nghệ nhân lớn tuổi, những người nhiều năm đã gìn giữ, bảo vệ di sản của dân tộc thì năm nay, liên hoan ca trù lại hướng tới lớp trẻ, lứa nghệ sĩ kế cận.

HOA QUỲNH : PHẠM THỊ HUỆ /Dùng chữ tâm để “giữ lửa” ca trù


Dùng chữ tâm để “giữ lửa” ca trù

http://citinews.net/giai-tri/dung-chu-tam-de–giu-lua–ca-tru-5GEZYEA/

21-10-2014 08:00 – Theo: suckhoedoisong.vn

Nhiều lần gặp ca nương Phạm Thị Huệ – Chủ nhiệm giáo phường ca trù Thăng Long ở trong và ngoài sân khấu ca trù, các chương trình âm nhạc truyền thống….

>> Chương trình nghệ thuật chào mừng ngày quốc tế NCT (1/10) và Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10): Không gian sinh hoạt nghệ thuật đặc sắc
>> Ngọc Anh ‘máu lửa’ trong chương trình âm nhạc ‘Giai điệu bạn bè’
>> Nghệ sĩ đàn tranh Vanessa Võ Vân Ánh: Dù ở đâu, vẫn luôn tạo ra sự khác biệt
>> Hà Nội ngập tràn sắc màu nghệ thuật

, các chương trình âm nhạc truyền thống…, tiếp xúc và trò chuyện với chị, tôi hiểu rằng trong từng mạch máu của người phụ nữ tuổi đời ngoài 40 này luôn căng tràn tình yêu với ca trù.

Đem ca trù ra khỏi lãnh thổ Việt Nam

Phạm Thị Huệ có khuôn mặt trăng rằm phúc hậu, ánh mắt to tròn thăm thẳm, dáng vóc mảnh mai và đôi môi lúc nào cũng mỉm cười khiến người đối diện phải… ngẩn ngơ dù hiện nay chị đã 41 tuổi. Thi đỗ Nhạc viện Hà Nội (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia) khi 8 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học (năm 1996), chị được giữ lại trường phụ trách bộ môn Đàn tỳ bà tại Khoa Nhạc cụ truyền thống. Từ bấy đến nay, chị cứ âm thầm “giữ lửa” ca trù, đồng thời nhiệt huyết đưa bộ môn nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với bạn bè quốc tế thông qua hoạt động nghề nghiệp.

Dùng chữ tâm để

Ca nương Phạm Thị Huệ.

Vượt qua mọi nỗi buồn trong hạnh phúc gia đình tan vỡ hơn chục năm trước, Phạm Thị Huệ đã tận lực đến ca trù. Ca trù đối với Phạm Thị Huệ là một điều gì đó không thể thay thế. Với lời ca, tiếng đàn, nhịp phách điêu luyện của các tác phẩm ca trù như Tỳ bà hành, Thề non nước, Hồng hồng tuyết tuyết…, năm 2006, chị được công nhận là “đào nương” – một danh xưng chỉ dành cho người phụ nữ hát ca trù thật sự xuất sắc. Không lâu sau đó, chị được chọn làm Chủ nhiệm giáo phường ca trù Thăng Long (hoạt động tại số nhà 87 phố Mã Mây, Hà Nội). Gần chục năm qua, vào các tối thứ 3, 5, 7 hàng tuần, địa chỉ 87 Mã Mây là điểm đến của nhiều du khách quốc tế bởi thời gian đó, ca nương Huệ cùng các nghệ sĩ trong giáo phường đang cất cao lời ca, nhịp phách, tiếng trống của nghệ thuật ca trù.

Đam mê với ca trù ngày càng lớn, Phạm Thị Huệ hiểu rằng cần đưa môn nghệ thuật truyền thống này đến với bạn bè quốc tế để họ biết được ở Việt Nam có một bộ môn âm nhạc là di sản vốn quý. Và rồi, bằng tài năng và tạo dựng được lòng tin đối với lãnh đạo trường nơi chị đang công tác, Phạm Thị Huệ đã hiện thực hóa được điều ước khi đem ca trù đến với các quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Chị từng khăn gói thân gái dặm trường dưới hình thức “được cử” qua Thái Lan, Thụy Điển giảng dạy và giới thiệu âm nhạc truyền thống, trong đó có ca trù. Đặc biệt, năm ngoái, nhân kỷ niệm 40 năm quan hệ ngoại giao Việt Nam – Pháp, Phạm Thị Huệ đã được Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch mời đi biểu diễn trong chương trình nghệ thuật tại Thủ đô Paris hoa lệ. Trên xứ người dịp ấy, dù đã chai sạn và vững tuổi nghề, vậy mà ca nương Phạm Thị Huệ vẫn rất run vì đang biểu diễn trước hàng ngàn khán giả tại Paris, chị sợ sự cách trở về ngôn ngữ sẽ khiến buổi diễn thất bại vì nhiều áp lực. Tuy nhiên, Phạm Thị Huệ đã điềm tĩnh trở lại, vẫn thể hiện tốt tài năng của mình để ca trù đọng lại nhiều dư âm tốt đẹp trong tâm trí khán giả nước bạn. Tiếng hát ca trù, tiếng đàn và nhịp phách vang lên để rồi khi buổi diễn khép lại, Phạm Thị Huệ vui đến rơi nước mắt khi khán giả vỗ tay không ngớt, ai ai cũng dành tặng lời tán thưởng. “Khi ấy tôi hiểu, mọi cách trở về ngôn ngữ đã bị phá vỡ, tất cả đã tìm được tiếng nói chung trong nghệ thuật”, ca nương Huệ bồi hồi nhớ lại.

Phạm Thị Huệ cũng từng biểu diễn ca trù tại Hàn Quốc, Thái Lan, Mỹ, Úc… Mỗi lần diễn trên đất bạn, chị lại dâng trào xúc cảm, chị thấy mình như một sứ giả đang giới thiệu hình ảnh đất nước thông qua âm nhạc dân tộc – tinh hoa văn hóa của đất nước. Và đi tới đâu, Phạm Thị Huệ cũng đặt ra mục tiêu làm sao giúp khán giả hiểu được những giá trị cốt lõi của từng nhạc cụ như tiếng trống, nhịp phách, tiếng đàn, lời ca của ca trù; qua đó, mọi người hiểu nhiều hơn về văn hóa Việt Nam nói chung, nghệ thuật ca trù nói riêng.

“Giữ lửa” ca trù bằng cái Tâm

Gắn bó với ca trù bao nhiêu năm là vậy nhưng ca nương Phạm Thị Huệ vẫn thấy những nỗi buồn, sự lo lắng. Vì ca trù – Di sản văn hóa phi vật thể đã được UNESCO vinh danh hiện nay vẫn chưa được quan tâm đúng nghĩa, không phải là một bộ môn nghệ thuật phổ biến ở Việt Nam. Hiện nay, sân khấu dành riêng cho ca trù vẫn chưa có. Các nghệ sĩ làm nghề vẫn phải mượn địa điểm, tự bỏ kinh phí tổ chức, luyện tập, biểu diễn. Nhà nước cũng chưa có chính sách đãi ngộ nào cho các nghệ nhân gắn bó, trao truyền hoặc theo đuổi ca trù.

Có nhiều khi chị cũng cảm thấy cô độc trên hành trình bảo tồn, gìn giữ và phát huy loại hình âm nhạc dân tộc. “Có quá ít người đi cùng mình trên con đường này. Còn mệt mỏi và muốn buông xuôi thì không. Vì ngay từ đầu tôi đã lựa chọn và biết mình phải đi con đường này. Có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng tôi luôn nghĩ cứ quyết làm thì sẽ thành công. Và cái chính là mình phải làm bằng cả cái Tâm”, Phạm Thị Huệ chia sẻ kèm theo nụ cười.

Nặng lòng với ca trù nên ca nương Phạm Thị Huệ đã từng đề xuất với cơ quan chức năng ngành văn hóa cũng như giáo dục nên đưa ca trù vào giảng dạy trong nhà trường. Theo chị, đó là cách để nhiều người biết đến và theo học ca trù nhiều hơn, giúp ca trù sẽ không bị mai một, lãng quên. Điều đó cũng cần thiết và hợp lý vì thực tế ai cũng biết trong xã hội hiện đại ngày nay, đặc biệt là giới trẻ đã “đem lòng” yêu thích và chạy theo những ca khúc nhạc trẻ với nội dung ít ý nghĩa; trong khi đó, họ dễ dàng “bỏ ngoài tai” những âm vang của loại hình âm nhạc đã trở thành di sản văn hóa nghệ thuật như ca trù. Thậm chí, ca nương Huệ cho biết, không ít người “nhầm lẫn” ca trù là hát xẩm hoặc chầu văn.

Những người nặng lòng với ca trù như ca nương Phạm Thị Huệ hiện nay không nhiều, nghệ nhân gạo cội thì số đông đã đổ bóng hoặc nếu còn cũng ở tuổi “xưa nay hiếm”. Người trẻ theo ca trù chỉ đếm trên đầu ngón tay, muốn đến với ca trù nhưng họ thấy khó khăn hiển hiện nên không dám dấn thân. Phạm Thị Huệ thì khác, chị vẫn cần mẫn, miệt mài đến vô tận. Những lớp ca trù do Phạm Thị Huệ giảng dạy đã và đang được mở ra với việc tiếp nhận những em nhỏ đến các bạn thanh thiếu niên. Phạm Thị Huệ vẫn hát đều đặn tại giáo phường 3 tối/tuần dù có lúc chỉ có vài người nghe. Cũng đành vậy khi ca trù đã hóa thành nhịp đập nơi trái tim chị…

Bài, ảnh: Hoa Quỳnh

L.A.V.: Ca nương Phạm Thị Huệ chúc Tết các “báu vật” nghệ thuật dân gian


Thứ Ba, 17/02/2015 – 02:10

Ca nương Phạm Thị Huệ chúc Tết các “báu vật” nghệ thuật dân gian

Dân trí Ca nương Phạm Thị Huệ cùng với Á hậu Trà Ngọc Hằng đã có chuyến đi ý nghĩa đến chúc Tết từng gia đình những “báu vật” của nghệ thuật dân gian miền Bắc.

Những ngày giáp tết Nguyên đán, Hà Nội lạnh và mưa, việc chuẩn bị Tết cho gia đình cũng vô cùng bận rộn, nhưng Á hậu Trà Ngọc Hằng vẫn lặn lội ra Hà Nội để thực hiện chuyến đi thăm các nghệ nhân dân gian, những người được coi là “báu vật sống” của nghệ thuật truyền thống Việt Nam. Tâm nguyện được đến chúc Tết các nghệ nhân của nghệ thuật truyền thống Việt khởi phát từ tình cảm đặc biệt của Trà Ngọc Hằng dành cho nghệ thuật truyền thống, từ khi cô yêu mến và say mê nghệ thuật Xẩm.Trà Ngọc Hằng cũng tìm hiểu nhiều hơn về các loại hình nghệ thuật truyền thống và muốn được gặp gỡ, thăm hỏi các nghệ nhân. Đồng hành cùng cô trong chuyến đi thăm nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ, “đệ nhất danh cầm” của ca trù ở Tứ Kỳ (Hải Dương), về làng Diềm (Bắc Ninh) thăm nghệ nhân quan họ Nguyễn Thị Bàn, cụ Nguyễn Thị Chịch… những “báu vật sống” của quan họ, là ca nương Phạm Thị Huệ cùng con gái chị, ca nương trẻ Nguyễn Huệ Phương mới 15 tuổi.

Ca nương Phạm Thị Huệ và Á hậu Trà Ngọc Hằng (bìa phải)
Ca nương Phạm Thị Huệ và Á hậu Trà Ngọc Hằng (bìa phải)

Trà Ngọc Hằng và ca nương Phạm Thị Huệ đến nhà nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ, nghệ nhân đã đợi đón từ cổng nhà từ lâu. Nghệ nhân nay đã 93 tuổi nở nụ cười rạng rỡ khi thấy một “chân dài” trẻ ở phương Nam đến thăm, đây là điều “lạ” và quý đối với những người hoạt động trong lĩnh vực truyền thống vốn không nhiều người trẻ quan tâm.

Trà Ngọc Hằng rất bất ngờ khi biết, ở nhà, nghệ nhân còn “kiêm” luôn việc bán hàng xén mớ rau, đồng dưa, bánh trái lặt vặt… Nhanh nhẹn, tinh anh, nghệ nhân nhớ giá của từng món hàng, ông còn nói: “Ông chưa quên gì cả, không quên cái gì hết” để chứng minh sự tinh anh của mình. Ấy thế nhưng, khi cầm cây đàn đáy lên để đàn tặng cô gái trẻ đầu xuân, nghệ nhân lại khẽ nói nao nao buồn: “Cứ nghe tiếng đàn, tiếng hát là nhớ bạn, nhớ các cụ, từ ngày các cụ đi thấy lòng trống vắng… Nhớ nhung ai trong dạ bồi hồi”.

Đến thăm nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ

Đến thăm nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ
Đến thăm nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ

Đến thăm nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ

Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ muốn nhắc đến những nghệ nhân như cụ Nguyễn Thị Chúc, Hà Thị Cầu… Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ cùng học trò cưng của mình, ca nương Phạm Thị Huệ cùng đàn, hát những giai điệu mùa Xuân đầy tình người, say đắm, da diết, bâng khuâng giữa tiết trời ngày cuối năm. Trà Ngọc Hằng cũng thích thú thử đàn, được nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ dạy cách sử dụng đàn, nói về ca trù và giá trị của ca trù trong tinh thần, tâm hồn người Việt.

Rời nhà nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ, Trà Ngọc Hằng có chuyến thăm đầy xúc động và hiểu hơn rất nhiều điều quý giá về nghệ thuật truyền thống ở “cái nôi” của làng Quan họ Bắc Ninh trong dịp năm mới. Cô gái miền Nam vốn chỉ biết đến đờn ca tài tử, dân ca miền Tây được tới làng mà người người, nhà nhà đều hát, đều yêu Quan họ, coi đó là cuộc sống của mình. “Báu vật sống” nổi tiếng Nguyễn Thị Bàn đón cô bằng bài Quan họ La Rằng cổ, bằng những triết lý sống sâu xa của người quan họ. Trà Ngọc Hằng đầy bất ngờ khi nghệ nhân cũng gần 90 tuổi nhưng giọng hát vẫn khoẻ, vang như chỉ mới 40 hay 50 tuổi.

Với nghệ nhân Nguyễn Thị Bàn

Với nghệ nhân Nguyễn Thị Bàn
Với nghệ nhân Nguyễn Thị Bàn

Với nghệ nhân Ngô Thị Lịch

Với nghệ nhân Ngô Thị Lịch

Bà nói, Quan họ không chỉ cho bà tài năng mà còn cho bà cách sống, lối sống đẹp của người phụ nữ, từ đó truyền lại cho con cháu. Cả gia đình bà đều hát Quan họ, và là gia đình hát Quan họ nổi tiếng ở làng Diềm. Tới nhà nghệ nhân Ngô Thị Lịch, năm nay đã gần 90 tuổi, Trà Ngọc Hằng xúc động rưng rưng khi thấy nghệ nhân ở trong hoàn cảnh chật vật, vất vả, căn phòng mà bà ở chỉ đủ để chui ra chui vào, khom người ngồi vào cũng khó khăn lắm. Tuổi cao, sức yếu, bà lại bị đau lưng, đi lại rất khó khăn. Ấy thế nhưng bà thấy vui bởi có tiếng hát làm bầu bạn, vẫn luôn lạc quan phơi phới trong suy nghĩ.Hỏi chuyện xưa, khi là liền chị, hẳn có nhiều người để ý lắm, bà cười sảng khoái nói, có nhiều lắm nhưng đã là liền chị, đã hát quan họ phải đứng đắn, chung thuỷ, đó là cái nết của các liền chị, liền anh. Bà hát nhiều làn điệu quan họ với giọng hát đáng ngạc nhiên, xứng đáng được coi là những “báu vật dân gian” của loại hình nghệ thuật này.

L.A.V

Ảnh: Nguyễn Hoàn

http://dantri.com.vn/van-hoa/ca-nuong-pham-thi-hue-chuc-tet-cac-bau-vat-nghe-thuat-dan-gian-1034226.htm

 
 

TRANG NHÀ CA TRÙ THĂNG LONG / PHẠM THỊ HUỆ, VIETNAM


 TRANG NHÀ CA TRÙ THĂNG LONG  / PHẠM THỊ HUỆ

 

NGỌ C TRẦN : Nguyễn Phú Đẹ và Phạm Thị Huệ ra CD ca trù, VIETNAM


Nguyễn Phú Đẹ và Phạm Thị Huệ ra CD ca trù

Vào lúc 10:20 am 19/06/2014 

Đào đàn và người thầy của cô – kép đàn hàng đầu Việt Nam năm nay đã ở tuổi 88 – tâm huyết ra album để làm cầu nối cho âm nhạc truyền thống đến được với những thính giả trong và ngoài nước. > Đào nương Phạm Thị Huệ ‘chơi’ với ca trù

Đào đàn và người thầy của cô – kép đàn hàng đầu Việt Nam năm nay đã ở tuổi 88 – tâm huyết ra album để làm cầu nối cho âm nhạc truyền thống đến được với những thính giả trong và ngoài nước.
> Đào nương Phạm Thị Huệ ‘chơi’ với ca trù

Ca nương Phạm Thị Huệ
Ca nương Phạm Thị Huệ được thừa nhận là người “có đôi tay vàng”.

“Ca trù- Singing house” là CD chung đầu tiên của hai tên tuổi trong làng ca trù hiện nay: Danh cầm Nguyễn Phú Đẹ và ca nương Phạm Thị Huệ. CD bao gồm 6 bài: Thét nhạc (thơ cổ), Gửi thư (thơ cổ), Chữ Nhàn (Nguyễn Công Trứ), Giai nhân nan tái đắc (Cao Bá Quát), Phận hồng nhan (Cao Bá Quát), Tràng An hoài cổ (Cao Bá Quát).

Ý tưởng về “Ca trù- Singing house” được Phạm Thị Huệ ấp ủ từ 5 năm trước, thời điểm chị được hai người thầy là nghệ nhân ca trù nổi tiếng Nguyễn Thị Chúc và danh cầm Nguyễn Phú Đẹ đồng ý cho làm lễ mở xiêm áo để trở thành đào đàn chuyên nghiệp. Tuy nhiên, ý tưởng này đã phải tạm gác lại để dành toàn bộ thời gian và công sức cho việc phát triển Giáo phường Ca trù Thăng Long.

Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ được Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam phong tặng danh hiệu Nghệ nhân dân gian vào ngày 11/1/2006. Ông hiện là một trong những kép đàn hàng đầu Việt Nam.
Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ được Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam phong tặng danh hiệu Nghệ nhân dân gian vào ngày 11/1/2006. Ông hiện là một trong những kép đàn hàng đầu Việt Nam.

Tháng 5/2009, ca nương Phạm Thị Huệ và nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ mới bắt đầu bước vào phòng thu. “Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ sống ở Hải Dương nên việc đi lại, luyện tập gặp rất nhiều khó khăn. Hai thầy trò mất tới một năm để nắm bắt sự khác biệt giữa kỹ năng trong phòng thu và trình diễn sân khấu để có được những bản thu ưng ý”- ca nương Phạm Thị Huệ cho biết.

Có thể coi “Ca trù- Singing house” là thành quả tài năng và vật chất mà ca nương Phạm Thị Huệ đã chắt chiu trong gần 6 năm gắn bó với nghệ thuật ca trù. Chị nói vui: “Phải nhịn ăn để có tiền làm đĩa đấy! Ăn chay mà, vừa khỏe vừa tiết kiệm”. Bên cạnh nỗ lực bản thân, thầy trò ca nương Phạm Thị Huệ cũng nhận được sự hỗ trợ từ những người bạn biết trân trọng nghệ thuật để thực hiện CD này.

Ngọc Trần

XUÂN PHONG – PHƯƠNG LAN : Giáo phường ca trù Thăng Long: Mong được trở lại… như xưa


Giáo phường ca trù Thăng Long: Mong được trở lại… như xưa

Báo Tin tức – 18/10/2012 09:47

CLB ca trù Thăng Long do đào đàn Phạm Thị Huệ, giảng viên khoa Nhạc cụ dân tộc, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, Chủ nhiệm Giáo phường ca trù Thăng Long (tiền thân là CLB ca trù Thăng Long), cùng hai người thầy của mình là nghệ nhân Nguyễn Thị Chúc và Nguyễn Phú Đẹ thành lập tháng 8/2006 với mong muốn bảo tồn nghiệp tổ ca trù, gìn giữ những nét độc đáo của văn hóa dân tộc.

 

Hơn 6 năm nay, Giáo phường ca trù Thăng Long đã góp phần không nhỏ vào việc gìn giữ và phát huy ca trù, đồng thời là nhóm đi tiên phong trong việc phục hồi hình thức hát cửa đình với đầy đủ các thể thức như dàn bát âm và các làn điệu múa hát cổ cửa đình.

Là người được học chân truyền từ hai nghệ nhân nổi tiếng là cụ Nguyễn Phú Đẹ, nghệ nhân đàn đáy nổi tiếng ở Tứ Kỳ (Hải Dương) và cụ Nguyễn Thị Chúc – một trong số ca nương đích thực hiếm hoi của làng ca trù còn sót lại cho đến ngày nay, chị Phạm Thị Huệ thấy mình là người thật may mắn, và chị mong muốn sẽ có nhiều người cùng học, cùng gìn giữ để nghệ thuật này phát triển. 

Lúc đầu, chị dạy cho người trong nhà, nhưng lại lo khi con, em mình trưởng thành, nếu không yêu nghề mà bỏ. Vì vậy, trong đêm kỷ niệm một năm thành lập CLB, chị đã đưa ra một số phiếu mời đăng ký tham gia lớp dạy ca trù miễn phí. Rất may, có khá đông em đăng ký xin học. Từ đó đến nay, CLB của chị vừa tổ chức biểu diễn, vừa dạy hát, dạy đàn cho nhiều người theo học. Hiện chị đang truyền dạy cho hàng chục học trò, thính giả, trong đó có cả cô con gái nhỏ của chị là đào nương Nguyễn Huệ Phương. Tuy mới hơn 10 tuổi, nhưng Phương đã có thể trình diễn những làn điệu khó nhất của môn nghệ thuật này. 

Một buổi biểu diễn của Giáo phường ca trù Thăng Long.

Với tinh thần trở về với cội nguồn, CLB ca trù Thăng Long đã thuyết phục được Ban quản lý đình làng Giảng Võ, quận Đống Đa, đình Ngọc Hà, đình Cống Vị (quận Ba Đình) cho phép được hoạt động trong khuôn viên. Sau 3 năm “đỏ đèn” biểu diễn và truyền dạy ca trù ngay trong khuôn viên cửa đình, đến làng Giảng Võ. Từ tháng 10/2010, Giáo phường ca trù Thăng Long kết hợp với Ban Quản lý phố cổ Hà Nội biểu diễn tại đền Quan Đế, 28 Hàng Buồm vào tối thứ 7 hàng tuần. Đến tháng 10/2011, Giáo phường ca trù Thăng Long tiếp tục có thêm điểm biểu diễn mới tại Ngôi nhà di sản 87 Mã Mây vào các ngày thứ 3, 5, 7 hàng tuần. 

Với mục đích phục dựng lại canh hát chơi, ca quán mẫu mực của giáo phường xưa kia, nên các tiết mục biểu diễn ở đây chủ yếu là những làn điệu cổ như: Hát dâng hương, Tỳ bà hành, Bắc phản, Hát ru, Thét nhạc, Hát nói, Hát mưỡu… Hoạt động này đã mang lại nhiều hy vọng cho ca trù trở lại với đời sống xã hội ngày nay, đồng thời tôn vinh, trân trọng những di sản của cha ông để lại.

Tháng 3/2010, CLB ca trù Thăng Long chính thức ra mắt Giáo phường ca trù Thăng Long. Từ đây Giáo phường ca trù Thăng Long bắt đầu khôi dựng tổ chức mẫu mực của giáo phường xưa kia với mong muốn ca trù sẽ luôn được truyền dạy trong tương lai.

Đứng trên phương diện người quản lý CLB ca trù Thăng Long, hơn ai hết ca nương Phạm Thị Huệ ngoài việc làm sao cho các ca nương, kép đàn có thể sống được bằng nghề, chị còn mong ước ca trù có thể phát triển như… thuở xưa. Tuy nhiên, chị cũng rất buồn khi thấy một số người dân trong khu phố cổ Mã Mây phàn nàn và đề nghị dừng biểu diễn vì nghe… “ghê quá”. 

Nhưng nhiều người trong nghề thì cho rằng, đôi khi chỉ cần một khán giả nghe và hiểu, cảm nhận là đủ, không cần phải đòi hỏi quá nhiều, bởi loại hình âm nhạc nào cũng có một lượng khán giả nhất định. Hy vọng trong tương lai, số lượng khán giả biết nghe và thưởng thức ca trù sẽ ngày càng nhiều lên, lúc đó sẽ tăng được số lượng các buổi diễn, đêm diễn, để tiến tới, những đêm diễn của Giáo phường ca trù Thăng Long sẽ trở thành tụ điểm giới thiệu, giao lưu văn hóa, góp phần bảo tồn và phát huy nghệ thuật truyền thống của dân tộc.

Xuân Phong – Phương Lan

http://www.baomoi.com/Giao-phuong-ca-tru-Thang-Long-Mong-duoc-tro-lai-nhu-xua/71/9564370.epi

[Vietnamese Heritage CA TRÙ] – Hát nói CHÍ NAM NHI (Phạm Thị Huệ – Ca Trù Thăng Long), VIETNAM 2012


Published on May 31, 2012

Ca nương Phạm Thị Huệ (giáo phường Ca Trù Thăng Long) biểu diễn bài hát nói CHÍ NAM NHI (Nguyễn Công Trứ) tại ngôi nhà cổ Hà Nội (số 87 phố Mã Mây) cuối Xuân 2012.

CHÍ NAM NHI

Thông minh nhất nam tử
Yếu vi thiên hạ kỳ
Trót sinh ra thời phải có chi chi
Chẳng lẽ tiêu lưng ba vạn sáu
Đố kị sá chi con tạo
Nợ tang bồng quyết giả cho xong
Đã xông pha bút trận thì gắng gỏi kiếm cung
Làm cho rõ tu mi nam tử
Trong vũ trụ đã đành phận sự
Phải có danh mà đối với núi sông
Đi không chẳng nhẽ về không?

Đàn đáy: đào đàn Nguyễn Thu Thủy
Quan viên: Hoa Hựu

– Video Khánh Vân –

PHẠM HOA QUỲNH : Đám cưới lại có ca trù, VIETNAM , 2013


Đám cưới lại có ca trù

> Quảng bá di sản văn hóa phi vật thể nhân loại
> Nhịp phách ca trù ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám

TP – Ca trù biểu diễn phục vụ đám cưới! Việc tưởng như không tưởng trong thời đại này vừa diễn ra tại một đám cưới theo phong cách truyền thống ở Hà Nội. Gần một thế kỷ qua, ca trù mới xuất hiện trở lại nơi đám cưới.

 

Đây chắc là đám cưới đầu tiên ở thế kỷ XXI có ca trù góp vui
Đây chắc là đám cưới đầu tiên ở thế kỷ XXI có ca trù góp vui .

Ông Nguyễn Sỹ Tuyên ở số 125B phố Nguyễn Khuyến là người nảy ra ý định mời phường ca trù về hát tại đám cưới của con gái mình. Ông Tuyên chuyên sưu tập, nghiên cứu đồ cổ và chế tác đồ giả cổ.

Khách dự tiệc bước qua cái rạp chừng 10m2, vào nhà chính, ai cũng ngỡ ngàng bởi những vật dụng trong nhà ông như bàn, ghế, bình hoa, tủ đựng đồ, lục bình, sập tiếp khách… không màu nâu thì cũng có sắc vàng, đầy tinh thần hoài cổ.

Ông Tuyên chia sẻ việc mời nghệ nhân ca trù biểu diễn tại đám cưới của con gái mình: “Chúng tôi là những con người Việt Nam, từng nghe ông cha nói nhiều về loại hình văn hóa – hát ca trù. Trước khi giáo phường Thăng Long biểu diễn hôm nay, tôi đã mời họ về đây ít ngày để diễn như thật nhằm kiểm định chất lượng. Và tôi đã bị thuyết phục hoàn toàn bởi tiếng ca, nhịp phách mà các nghệ sĩ đem đến. Tôi không sử dụng âm nhạc hiện đại vì ít nhiều bị lai căng, ồn ào không đúng tính chất của một lễ trọng như đám cưới!”.

Trong tiệc cưới, các nghệ sĩ của giáo phường ca trù Thăng Long được bố trí ngồi trên một cái sập gần trung tâm của ngôi nhà. Quan khách dự tiệc ngồi sát nghệ sĩ biểu diễn.

Ranh giới giữa người diễn và người thưởng thức dường như không có, đặc biệt ca nương hát mộc mà không qua bất kỳ hệ thống xử lý âm thanh nào. Các nghệ sĩ sẽ cũng đối mặt trực tiếp với áp lực, nhất là khi gặp phải khán giả sành ca trù.

Vì họ sẵn sàng đưa ra những yêu cầu, thậm chí khen chê đào nương tại trận. Nếu ca nương không có nhiều vốn nghề, trải nghiệm và đủ tỉnh táo để đáp ứng được những “đơn đặt hàng” từ khán giả thì rất dễ “vỡ trận”.

Trước một không gian không theo ý mình, trong tiếng nói chuyện ồn ào của khách dự đám cưới, người qua kẻ lại…, ca nương vẫn phải tập trung vận khí để giọng hát vang và truyền tải được “cái hồn” của ca trù tới người thưởng thức.

Ca nương hát chính trong buổi diễn tại đám cưới kể trên là Phạm Thị Huệ và Phạm Thị Mận. Cả hai cô đào cũng như các nghệ sĩ giáo phường Ca trù Thăng Long biểu diễn tại đám cưới hôm đó, đã thể hiện được đẳng cấp cũng như tính chuyên nghiệp của mình.

Bởi lẽ, nhiều vị khách tới yêu cầu và “bắt bẻ” đào Huệ hát những bài được xem là kinh điển như: Kiếp nhân sinh (Nguyễn Công Trứ), Tự tình (Cao Bá Quát), Đào Hồng đào Tuyết (Dương Khuê), Gặp xuân (Tản Đà), Duyên nợ (Nguyễn Khuyến)…

Bằng kinh nghiệm và tài năng, họ đã đem đến những bản ca trù rất có hồn bằng một giọng thanh, cao, vang, ém hơi nhả chữ thuần thục. Hát tròn vành rõ chữ, nảy hạt, đổ con kiến đâu ra đấy. Các ca nương vừa hát vừa gõ phách, tiếng phách vừa chắc vừa giòn, lời ca và tiếng phách ăn khớp khiến cho quan khách bị thu hút, lắc lư theo.

Sau buổi diễn, ông Đinh Trọng Cân – giám đốc một công ty vận tải bày tỏ: “Ca trù hay thật. Trước đây tôi chỉ được nghe trên sóng phát thanh, giờ mắt thấy tai nghe lại càng thấm thía”.

Anh Nguyễn Xuân Thủy, một trí thức trẻ thì nói: “Đây là lần đầu tiên tôi được nghe hát ca trù trực tiếp. Hay và ý nghĩa hơn khi tiếng hát, nhịp phách ca trù lại vang lên ở trong không gian là buổi tiệc cưới. Tuy nhiên tôi thấy hơi tiếc, bởi nếu sắp xếp chương trình ở một không gian tách biệt thì sẽ chất lượng hơn, tránh được tiếng ồn ào, đúng với tính chất của ca trù. Dù sao nên nhân rộng cách làm này để bảo tồn và phát huy ca trù”.

Khoảng 70 năm trước, nghệ nhân Phạm Phú Đệ (90 tuổi) thầy của đào Huệ cũng từng đi đàn hát đám cưới, khao vọng thời đó. Nghĩa là, trải qua gần một thế kỷ, ca trù mới xuất hiện trở lại nơi đám cưới. Có thể thấy đây là tín hiệu đáng mừng, vì ca trù xem ra đã bắt đầu trở lại với đời sống của người dân Hà thành.

Sự tái hợp này không chỉ góp phần tiếp sức cho ca trù mà còn là cơ hội để nhiều khán giả được tiếp xúc với loại hình âm nhạc vẫn đang trong nguy cơ thất truyền này.

Phạm Hoa Quỳnh

07:11 | 09/03/2013